Từ Sụp Đổ Đến Rực Rỡ: Không Cần Các Người Tôi Vẫn Tốt
9 phút đọc

Chương 11

Chương 11 — Từ Sụp Đổ Đến Rực Rỡ: Không Cần Các Người Tôi Vẫn Tốt

Cập nhật 10/09/2026 9 phút đọc

Những tuần sau đó, Diệu Kỳ chọn cách đối mặt với những lời gièm pha bằng sự im lặng và tập trung tuyệt đối vào công việc. Cô hiểu rằng, tranh cãi hay thanh minh trong lúc này chỉ càng khiến mọi chuyện rối ren thêm, trong khi cô chưa có đủ bằng chứng để đối chất một cách dứt khoát. Thay vào đó, cô dồn toàn bộ tâm sức vào dự án nghiên cứu liệu pháp sinh học, xem đó như một cách để chứng minh giá trị bản thân bằng chính kết quả công việc, thay vì phải giải thích hay biện minh trước những tin đồn vô căn cứ.

Mỗi ngày, cô đến phòng thí nghiệm của Viện Hừng Đông từ sáng sớm, rời đi khi trời đã sẫm tối. Cô dành hàng giờ đồng hồ để hoàn thiện hệ thống lưu trữ và kiểm soát dữ liệu mà cô đã đề xuất, xây dựng từng lớp bảo vệ một cách tỉ mỉ — từ việc mã hóa các tệp dữ liệu gốc, thiết lập cơ chế ghi log tự động mỗi khi có thay đổi trong hệ thống, cho đến việc đào tạo lại toàn bộ nhóm nghiên cứu về quy trình nhập liệu chuẩn hóa để giảm thiểu tối đa sai sót do con người gây ra.

Nhan Bách Sơn theo dõi sát sao tiến độ công việc của cô, và không ít lần bày tỏ sự ấn tượng trước cách cô xử lý những vấn đề kỹ thuật phức tạp. "Hệ thống em xây dựng còn chặt chẽ hơn cả những gì anh kỳ vọng ban đầu," anh nhận xét trong một buổi họp báo cáo tiến độ, khi cả nhóm nghiên cứu quây quần quanh chiếc bàn họp lớn. "Nếu áp dụng thành công, đây có thể trở thành quy chuẩn chung cho tất cả các dự án nghiên cứu của viện trong tương lai."

Lời khen ấy khiến hai nghiên cứu sinh cùng nhóm nhìn Diệu Kỳ với ánh mắt nể phục. Cô mỉm cười khiêm tốn, nhưng trong lòng không giấu được niềm tự hào — đây là lần đầu tiên, kể từ khi trùng sinh, cô cảm nhận được giá trị của bản thân được công nhận một cách trọn vẹn, không vướng bận bất kỳ nghi ngờ hay tính toán nào từ người khác.

Ngoài giờ làm việc chính thức, Bách Sơn cũng dần dần trở thành người mà Diệu Kỳ có thể tin tưởng chia sẻ những suy nghĩ của mình, dù cô vẫn giữ kín câu chuyện về kiếp trước và những nghi ngờ đối với Ý Nhi. Có những buổi tối muộn, khi cả hai cùng ở lại phòng thí nghiệm để hoàn thành báo cáo, họ thường trò chuyện với nhau về những chủ đề vượt ra ngoài công việc — về những cuốn sách họ đang đọc, về quan điểm sống, về những ước mơ và hoài bão cho tương lai.

"Em có bao giờ cảm thấy hối tiếc vì đã rời khỏi ngành y khoa không?" Bách Sơn hỏi trong một buổi tối như vậy, khi cả hai đang nghỉ ngơi sau một ngày làm việc căng thẳng, ngồi bên chiếc bàn nhỏ trong góc phòng thí nghiệm, ánh đèn huỳnh quang chiếu xuống tạo nên một không gian yên tĩnh, riêng tư.

Diệu Kỳ suy nghĩ một lúc trước khi trả lời. "Có những lúc em nhớ những người bạn cũ, nhớ cảm giác gắn bó với phòng lab đầu tiên của mình. Nhưng em không hối tiếc về quyết định chuyển ngành. Em tin rằng, đôi khi, để bảo vệ những gì quan trọng nhất, mình cần phải chấp nhận từ bỏ những thứ mình từng trân quý."

Bách Sơn nhìn cô, ánh mắt lộ vẻ suy tư. "Câu trả lời của em luôn khiến anh cảm thấy như đang nghe một người đã sống qua rất nhiều thăng trầm, chứ không phải một sinh viên năm ba mới hai mươi tuổi."

Diệu Kỳ khẽ giật mình trước nhận xét ấy, nhưng cố giữ vẻ mặt bình thản. "Có lẽ em chỉ suy nghĩ nhiều hơn bình thường một chút thôi ạ."

"Có lẽ vậy," Bách Sơn nói, không gặng hỏi thêm, nhưng ánh mắt anh vẫn còn đọng lại một sự quan tâm sâu sắc, như thể đang cố gắng giải mã một câu đố phức tạp ẩn giấu sau vẻ ngoài điềm tĩnh của cô.

Trong khi đó, những tin đồn từ phòng lab cũ vẫn tiếp tục lan truyền, dù không còn ảnh hưởng trực tiếp đến công việc hàng ngày của Diệu Kỳ. Thỉnh thoảng, cô vẫn nghe được những lời bàn tán gián tiếp qua những sinh viên khác trong khoa — rằng cô đã "bỏ rơi trách nhiệm", rằng cô "khôn khéo tìm đường thoát thân đúng lúc", rằng có lẽ cô "biết trước điều gì đó mà không nói ra".

Diệu Kỳ học cách để những lời nói ấy trôi qua mà không để chúng ảnh hưởng đến tâm trạng hay hiệu suất công việc của mình. Cô nhắc nhở bản thân rằng, ở kiếp trước, chính việc quá quan tâm đến việc người khác nghĩ gì về mình, quá khao khát được công nhận và yêu quý bởi tất cả mọi người, đã khiến cô trở nên dễ bị tổn thương và dễ bị thao túng. Lần này, cô chọn cách xây dựng giá trị bản thân dựa trên kết quả công việc thực tế, dựa trên sự tin tưởng của những người thực sự hiểu và đánh giá cao năng lực của cô — như Bách Sơn, như hai nghiên cứu sinh đồng nghiệp mới.

Một buổi chiều, trong lúc đang kiểm tra lại dữ liệu thử nghiệm trên mô hình động vật, Diệu Kỳ phát hiện một điểm bất thường nhỏ trong kết quả đo lường — một chỉ số sinh hóa không nằm trong khoảng dự đoán ban đầu. Thay vì bỏ qua như một sai số ngẫu nhiên, cô quyết định truy tìm nguyên nhân sâu xa, dành cả một buổi tối để đối chiếu lại toàn bộ quy trình thí nghiệm, từ khâu chuẩn bị mẫu cho đến khâu đo lường cuối cùng.

Cuối cùng, cô phát hiện ra rằng có một lô hóa chất thử nghiệm đã bị bảo quản sai nhiệt độ trong một khoảng thời gian ngắn trước đó, dẫn đến sự thay đổi nhỏ trong hoạt tính sinh học của mẫu thử. Đây là một phát hiện quan trọng, có thể giúp nhóm nghiên cứu tránh được một sai sót lớn hơn nếu tiếp tục sử dụng lô hóa chất ấy trong các thử nghiệm tiếp theo.

Khi Diệu Kỳ báo cáo phát hiện này với Bách Sơn, anh đã dành hẳn một buổi họp riêng để đánh giá lại toàn bộ quy trình bảo quản hóa chất của phòng thí nghiệm, đồng thời công khai ghi nhận đóng góp của cô trước toàn thể nhóm nghiên cứu.

"Sự tỉ mỉ và cẩn trọng của Diệu Kỳ đã giúp chúng ta tránh được một rủi ro đáng kể," anh nói trước cả nhóm, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng. "Đây chính xác là loại tư duy mà một dự án nghiên cứu nghiêm túc cần có."

Diệu Kỳ cảm thấy một niềm tự hào ấm áp lan tỏa trong lòng, khác hẳn với cảm giác lo sợ, bất an thường trực mà cô từng phải chịu đựng trong suốt những tháng cuối cùng của kiếp trước. Ở đây, trong môi trường mới này, cô không cần phải giả vờ yếu đuối để được yêu thương, không cần phải phụ thuộc vào lòng tốt của người khác để cảm thấy an toàn — cô chỉ cần làm tốt công việc của mình, và điều đó tự nó đã đủ để mang lại cho cô sự tôn trọng xứng đáng.

Tối hôm đó, khi trở về phòng, Diệu Kỳ mở cuốn sổ tay bí mật của mình, không phải để ghi thêm bằng chứng về Ý Nhi, mà để viết xuống một suy nghĩ mới mẻ đang dần hình thành trong lòng cô: "Có lẽ, con đường thực sự để thoát khỏi cái bóng của quá khứ không phải là mãi mãi phòng thủ và cảnh giác, mà là học cách xây dựng một cuộc sống đủ vững chắc, đủ ý nghĩa, để những âm mưu và thủ đoạn của người khác không còn có thể chạm tới được nữa."

Cô gấp cuốn sổ lại, nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh trăng đang chiếu sáng dịu dàng lên những tán cây trong sân ký túc xá. Lần đầu tiên kể từ khi trùng sinh, cô cảm nhận được một sự bình yên thực sự trong lòng — không phải vì mọi nguy cơ đã qua đi, mà vì cô đã tìm được cách để đứng vững trước những nguy cơ ấy, bằng chính sức mạnh và giá trị của bản thân mình.

Cuối tuần đó, Khương, người nghiên cứu sinh chuyên về sinh học phân tử cùng nhóm, rủ Diệu Kỳ tham gia một buổi hội thảo nhỏ về ứng dụng công nghệ chỉnh sửa gen, được tổ chức ngay tại hội trường của Viện Hừng Đông. Đây là lần đầu tiên Diệu Kỳ tiếp xúc với một cộng đồng học thuật rộng hơn ngoài phạm vi nhóm nghiên cứu của mình, gặp gỡ những nghiên cứu sinh, giảng viên từ các viện khác cũng đang theo đuổi những hướng nghiên cứu tương tự.

Trong buổi hội thảo, cô mạnh dạn đặt một câu hỏi phản biện về phương pháp kiểm soát chất lượng dữ liệu trong một bài trình bày, khiến diễn giả phải dừng lại suy nghĩ khá lâu trước khi đưa ra câu trả lời thỏa đáng. Sau buổi hội thảo, không ít người đến hỏi thăm cô, tò mò về nền tảng học thuật của một sinh viên trẻ nhưng có tư duy phản biện sắc bén như vậy.

Bách Sơn, đứng quan sát từ xa trong suốt buổi hội thảo, không giấu được nụ cười hài lòng khi thấy Diệu Kỳ tự tin thể hiện bản thân giữa một tập thể học thuật xa lạ. Trên đường trở về, khi hai người cùng đi bộ ngang qua sân trường, ánh hoàng hôn nhuộm cam cả bầu trời, anh nói với cô, giọng điệu có phần đùa cợt hiếm hoi. "Em làm cho vị giáo sư kia phải toát mồ hôi đấy. Không nhiều sinh viên năm nhất dám chất vấn một chuyên gia đầu ngành như vậy đâu."

Diệu Kỳ bật cười, cảm thấy thoải mái hơn hẳn so với vẻ nghiêm túc thường thấy của cả hai trong giờ làm việc. "Em chỉ nói ra điều em thực sự thắc mắc thôi ạ. Nếu không hỏi, biết đâu sau này chính nhóm mình lại gặp phải vấn đề tương tự."

"Đó chính xác là tư duy mà một nhà nghiên cứu giỏi cần có," Bách Sơn nói, ánh mắt dịu dàng nhìn cô trong ánh chiều tà. "Đừng bao giờ đánh mất sự thẳng thắn ấy, dù sau này em có gặp phải bao nhiêu áp lực từ dư luận hay từ bất kỳ ai đi nữa."

Câu nói ấy, dù anh không biết rõ toàn bộ câu chuyện đằng sau nó, lại như một lời động viên đúng lúc, tiếp thêm cho Diệu Kỳ sức mạnh để tiếp tục kiên định trên con đường mình đã chọn, bất chấp những sóng gió vẫn còn đang âm ỉ chờ đợi phía trước.

Đã sao chép liên kết chương