Từ Sụp Đổ Đến Rực Rỡ: Không Cần Các Người Tôi Vẫn Tốt
9 phút đọc

Chương 3

Chương 3 — Từ Sụp Đổ Đến Rực Rỡ: Không Cần Các Người Tôi Vẫn Tốt

Cập nhật 10/09/2026 9 phút đọc

Buổi họp giới thiệu thành viên mới của phòng thí nghiệm miễn dịch học diễn ra đúng chín giờ sáng, như dòng chữ Diệu Kỳ đã ghi trong cuốn lịch để bàn từ kiếp trước. Cô đứng ở cuối hành lang một lúc lâu trước khi bước vào, cố gắng sắp xếp lại tâm trạng, nhắc nhở bản thân rằng lần này, cô sẽ chỉ quan sát, sẽ không để bất kỳ cảm xúc thương hại nào chi phối phán đoán của mình.

Khi cô đẩy cửa bước vào, Giáo sư Đoàn Khắc Tuấn đang đứng cạnh bảng trắng, tay cầm một tách trà, còn Thảo My, Đình Vũ, Nhật Lam đã ngồi sẵn quanh chiếc bàn gỗ dài quen thuộc. Và ở góc bàn, một cô gái nhỏ nhắn, tóc buộc gọn gàng, đang ngồi khép nép, hai tay đặt trên đùi, ánh mắt cúi xuống tránh giao tiếp trực tiếp với bất kỳ ai.

Trịnh Ý Nhi.

Diệu Kỳ khựng lại một giây ở ngưỡng cửa. Cảm giác ấy thật kỳ lạ — nhìn thấy gương mặt đã ám ảnh cô suốt những tháng ngày cuối cùng của kiếp trước, giờ đây lại trẻ trung, vô hại, không mang chút dấu vết nào của sự tàn nhẫn mà cô biết chắc đang ẩn giấu bên trong. Nếu là kiếp trước, có lẽ cô đã mỉm cười thân thiện, đã bước đến bắt tay, đã là người đầu tiên chào đón. Nhưng lần này, cô chỉ khẽ gật đầu chào cả nhóm, rồi lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế trống gần Nhật Lam, giữ một khoảng cách vừa đủ lịch sự.

"Mọi người, đây là Trịnh Ý Nhi, sinh viên chuyển từ trường khác về, sẽ tham gia phòng lab của chúng ta từ hôm nay," Giáo sư Tuấn giới thiệu, giọng nói điềm đạm như thường lệ. "Mong các em giúp đỡ bạn ấy làm quen với quy trình nghiên cứu ở đây."

Ý Nhi đứng dậy, cúi đầu chào, giọng nói nhỏ nhẹ run run đúng như Diệu Kỳ đã nhớ. "Em chào thầy, chào các anh chị. Em là Ý Nhi. Em từng học ở một phòng lab khác nhưng… có một số chuyện không vui xảy ra, nên em xin chuyển về đây. Mong mọi người chỉ bảo thêm cho em."

Thảo My, với bản tính nhiệt tình vốn có, lập tức mỉm cười đáp lại. "Không sao đâu, ở đây mọi người thân thiện lắm, em cứ yên tâm."

Đình Vũ chỉ gật đầu ngắn gọn, còn Nhật Lam thì quan sát Ý Nhi một lúc, ánh mắt có chút dò xét nhưng không nói gì. Diệu Kỳ ngồi ở góc bàn đối diện, giữ khuôn mặt bình thản, chỉ khẽ gật đầu khi ánh mắt Ý Nhi lướt qua mình, không biểu lộ thêm bất kỳ cảm xúc nào.

Cô để ý thấy, chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắt Ý Nhi dừng lại ở mình lâu hơn một chút so với những người khác — một tia nhìn đánh giá, nhanh đến mức gần như không thể nhận ra nếu không chú ý kỹ. Nhưng Diệu Kỳ đã chú ý. Cô biết, trong tất cả những người trong phòng, cô chính là người mà Ý Nhi cần phải "xử lý" đầu tiên — bởi cô là người có vị trí, có uy tín, có mối quan hệ thân thiết nhất với những thành viên còn lại. Loại bỏ được cô, hoặc ít nhất là làm suy yếu ảnh hưởng của cô, sẽ mở đường cho Ý Nhi thao túng toàn bộ phòng lab dễ dàng hơn.

Buổi họp diễn ra suôn sẻ, Giáo sư Tuấn phân công lại một số công việc, giới thiệu Ý Nhi với các dự án đang tiến hành. Diệu Kỳ chú ý quan sát cách Ý Nhi phản ứng với từng người trong nhóm — cách cô ta đặt câu hỏi cho Đình Vũ về quy trình kỹ thuật, tỏ ra ngưỡng mộ sự tỉ mỉ của anh; cách cô ta khen ngợi sự chu đáo của Thảo My khi thấy cô chuẩn bị sẵn một góc bàn làm việc cho thành viên mới; cách cô ta im lặng, có phần dè dặt hơn khi đối diện với Nhật Lam — người mà, kiếp trước, chính là người khó bị thao túng nhất trong nhóm.

Và với Diệu Kỳ, Ý Nhi gần như không chủ động bắt chuyện, chỉ giữ một thái độ lễ phép, khiêm nhường vừa đủ.

Ban đầu, Diệu Kỳ hơi ngạc nhiên trước sự dè dặt ấy, nhưng rồi cô hiểu ra. Kiếp trước, chính cô là người chủ động tiếp cận Ý Nhi trước, chủ động thể hiện sự quan tâm, chủ động mở lòng. Ý Nhi khi ấy chỉ cần đón nhận và khéo léo dẫn dắt mối quan hệ theo hướng có lợi cho mình. Lần này, khi Diệu Kỳ không chủ động tiếp cận, Ý Nhi cũng không vội vàng, có lẽ vì nhận thấy sự thận trọng bất thường ở cô, hoặc đơn giản vì cô ta đang chờ đợi thời cơ thích hợp hơn.

Sau buổi họp, cả nhóm giải tán để bắt tay vào công việc buổi sáng. Thảo My đến gần Diệu Kỳ, khẽ hỏi: "Cậu thấy bạn mới thế nào? Trông có vẻ đáng thương, chắc từng bị bắt nạt dữ lắm."

Diệu Kỳ mỉm cười nhẹ, cố giữ giọng điệu tự nhiên nhất có thể. "Mới gặp lần đầu, tớ chưa biết gì nhiều. Chắc phải qua thời gian mới hiểu được người ta thế nào."

Thảo My gật gù, không nghĩ ngợi gì thêm, quay lại bàn làm việc của mình. Diệu Kỳ nhìn theo bóng lưng bạn mình, lòng chợt dâng lên một cảm giác vừa ấm áp vừa xót xa. Cô biết, câu trả lời vừa rồi của mình khác hẳn với câu trả lời đầy nhiệt tình mà cô từng nói ở kiếp trước — khi ấy cô đã nói rằng "chắc chắn phải đối xử thật tốt với bạn ấy, để bạn ấy không còn cảm thấy cô đơn nữa". Sự khác biệt nhỏ nhặt ấy, cô hy vọng, sẽ là bước đầu tiên để thay đổi cả một chuỗi sự kiện đã từng dẫn cô đến cái chết.

Trong những ngày tiếp theo, Diệu Kỳ duy trì một thái độ lịch sự nhưng có chừng mực với Ý Nhi. Cô không tránh né hoàn toàn — điều đó sẽ chỉ khiến cô trở nên đáng ngờ trong mắt những người khác, đặc biệt là khi không có bất kỳ lý do rõ ràng nào để giải thích cho sự lạnh nhạt của mình. Thay vào đó, cô chọn cách đối xử bình thường, đúng mực, nhưng không bao giờ chia sẻ những điều riêng tư, không bao giờ để lộ những suy nghĩ hay kế hoạch của bản thân trước mặt Ý Nhi.

Cô cũng bắt đầu chú ý quan sát kỹ hơn những tương tác nhỏ nhặt trong phòng lab — cách Ý Nhi trò chuyện riêng với từng người, cách cô ta luôn xuất hiện đúng lúc khi có ai đó đang tâm sự hay than phiền về công việc, cách cô ta khéo léo lồng ghép những câu hỏi có vẻ vô hại nhưng thực chất đang thăm dò các mối quan hệ và điểm yếu tâm lý của từng thành viên.

Có một buổi chiều, khi Diệu Kỳ đang ở lại phòng lab một mình để hoàn thành báo cáo, cô vô tình nghe thấy giọng nói của Ý Nhi vọng ra từ hành lang, đang trò chuyện với Đình Vũ. "Anh Vũ này, em thấy chị Diệu Kỳ với chị Thảo My thân nhau lắm nhỉ. Chắc anh cũng hay bị ra rìa trong mấy chuyện tâm sự của các chị ấy nhỉ?"

Câu nói ấy, nghe qua có vẻ như một câu bông đùa vô hại, nhưng Diệu Kỳ hiểu rõ bản chất của nó — đó là một hạt giống nghi ngờ được gieo xuống một cách tinh vi, nhắm vào cảm giác bị bỏ rơi, bị coi thường mà bất kỳ ai cũng có thể có trong một nhóm bạn thân thiết. Đình Vũ, với tính cách vốn ít nói, có thể sẽ không phản ứng ngay, nhưng hạt giống ấy sẽ âm thầm nảy mầm theo thời gian, tích tụ dần thành sự bất mãn.

Diệu Kỳ ngồi lặng người sau cánh cửa khép hờ, tim đập nhanh. Đây chính xác là những gì cô đã trải qua ở kiếp trước, chỉ khác là lần này cô đang tận mắt chứng kiến nó xảy ra, thay vì chỉ nhận ra hậu quả của nó sau khi mọi chuyện đã quá muộn.

Cô biết mình cần phải ghi nhớ khoảnh khắc này. Không phải để ngay lập tức chạy đến vạch trần Ý Nhi trước Đình Vũ — làm vậy chỉ khiến cô trở thành kẻ đa nghi, dựng chuyện, trong khi không có bất kỳ bằng chứng cụ thể nào ngoài một câu nói nghe được tình cờ. Thay vào đó, cô cần âm thầm quan sát, ghi nhận, chờ đợi đến khi có đủ bằng chứng xác thực để hành động một cách hiệu quả.

Tối hôm đó, Diệu Kỳ về phòng ký túc xá, ngồi trước bàn học, lấy ra một cuốn sổ tay mới, hoàn toàn khác với những cuốn sổ ghi chép nghiên cứu thông thường. Cô bắt đầu viết, cẩn thận và tỉ mỉ, ghi lại từng chi tiết nhỏ nhất mà cô quan sát được trong ngày — câu nói của Ý Nhi với Đình Vũ, phản ứng của Thảo My khi nhắc đến thành viên mới, những biểu hiện dù là nhỏ nhặt nhất trong cách Ý Nhi tương tác với từng người.

Đây sẽ là cuốn nhật ký bí mật của cô, một hồ sơ theo dõi có hệ thống về những gì đang thực sự diễn ra trong phòng lab, thay vì chỉ dựa vào ký ức mơ hồ và linh cảm như trước đây. Cô biết, để đối phó với một kẻ thao túng tinh vi như Ý Nhi, cô không thể chỉ dựa vào trực giác — cô cần bằng chứng, cần một chuỗi sự kiện được ghi chép rõ ràng, có thời gian, có ngữ cảnh cụ thể.

Diệu Kỳ khép cuốn sổ lại, đặt nó vào ngăn kéo có khóa riêng. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi bầu trời đêm đã phủ một màu xanh thẫm, vài ngôi sao lấp lánh xuyên qua ánh đèn thành phố. Cô biết con đường phía trước sẽ không dễ dàng — cô sẽ phải học cách sống chung với sự hiện diện của kẻ đã từng hủy hoại cuộc đời mình, phải kìm nén những cảm xúc phẫn nộ và tổn thương để có thể quan sát một cách khách quan và lý trí nhất.

Nhưng cô cũng biết, đây là cái giá cần thiết để đảm bảo rằng lần này, khi sự thật cuối cùng được phơi bày, sẽ không ai có thể chối cãi hay xuyên tạc nó thêm một lần nào nữa.

Cô tắt đèn bàn, leo lên giường, nhắm mắt lại. Trong bóng tối, hình ảnh nụ cười giả tạo của Ý Nhi vẫn còn lởn vởn trong tâm trí cô, nhưng lần này, thay vì sợ hãi hay tổn thương, Diệu Kỳ chỉ cảm thấy một sự quyết tâm lạnh lùng đang dần hình thành, vững chắc như một tảng đá.

Cô sẽ không để lịch sử lặp lại. Và cô sẽ không đơn độc chờ đợi số phận định đoạt nữa — lần này, chính cô sẽ là người viết nên kịch bản.

Đã sao chép liên kết chương