Từ Sụp Đổ Đến Rực Rỡ: Không Cần Các Người Tôi Vẫn Tốt
8 phút đọc

Chương 9

Chương 9 — Từ Sụp Đổ Đến Rực Rỡ: Không Cần Các Người Tôi Vẫn Tốt

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Một tuần sau buổi thực hành ấy, Diệu Kỳ nhận được một email ngắn gọn từ địa chỉ thư điện tử của Nhan Bách Sơn, mời cô đến văn phòng làm việc của anh tại tầng ba tòa nhà Viện Hừng Đông vào chiều thứ Sáu. Cô đọc đi đọc lại email đó nhiều lần, cố gắng đoán xem mục đích của cuộc gặp là gì, nhưng nội dung chỉ vỏn vẹn vài dòng, không hé lộ thêm bất kỳ chi tiết nào.

Đến giờ hẹn, cô đứng trước cánh cửa văn phòng, gõ nhẹ ba tiếng. Giọng nói quen thuộc vang lên từ bên trong. "Mời vào."

Văn phòng của Bách Sơn gọn gàng, ngăn nắp một cách đáng ngạc nhiên đối với một người vừa là giảng viên vừa là nhà đầu tư bận rộn. Trên tường treo vài tấm bằng khen và một bảng trắng lớn phủ kín những sơ đồ, biểu đồ nghiên cứu viết bằng nét chữ gọn gàng, sắc sảo. Anh ngồi sau bàn làm việc, ra hiệu cho cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện.

"Cảm ơn em đã đến," Bách Sơn nói, gấp cuốn sổ đang mở trước mặt lại. "Anh muốn nói chuyện với em về một cơ hội tham gia nghiên cứu."

Diệu Kỳ ngồi thẳng lưng, cố giữ vẻ điềm tĩnh dù trong lòng không khỏi hồi hộp. "Em đang nghe ạ."

"Viện Hừng Đông hiện đang triển khai một dự án nghiên cứu về liệu pháp sinh học ứng dụng công nghệ gen chỉnh sửa để điều trị một số bệnh lý di truyền hiếm gặp," Bách Sơn bắt đầu giải thích, giọng nói trở nên nghiêm túc và tập trung hơn. "Đây là dự án trọng điểm của viện, nhận được tài trợ từ cả nguồn ngân sách nghiên cứu khoa học lẫn quỹ đầu tư khởi nghiệp mà anh phụ trách. Dự án đang ở giai đoạn tiền lâm sàng, chuẩn bị bước vào thử nghiệm trên mô hình động vật trước khi tiến tới các bước tiếp theo."

Anh dừng lại một chút, quan sát phản ứng của cô trước khi tiếp tục. "Nhóm nghiên cứu hiện tại đang cần thêm một người phụ trách mảng quản lý và kiểm soát chất lượng dữ liệu — công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ, cẩn trọng cao, cũng như một tư duy hệ thống về việc bảo vệ tính toàn vẹn của thông tin nghiên cứu. Sau khi quan sát cách em làm việc trong thời gian qua, anh tin rằng em là người phù hợp cho vị trí này, dù em mới chỉ là sinh viên năm nhất của chương trình chuyển đổi."

Diệu Kỳ sững người trong giây lát. Đây là cơ hội mà cô chưa từng dám mơ tới — được tham gia vào một dự án nghiên cứu quan trọng bậc nhất của viện, chỉ sau vài tháng chuyển ngành. Nhưng cô cũng hiểu, đằng sau lời mời này là một sự tin tưởng lớn lao mà cô cần phải xứng đáng với nó.

"Em rất vinh dự khi được thầy tin tưởng," cô nói, cố giữ giọng nói bình tĩnh dù trái tim đang đập rộn ràng. "Nhưng em muốn hỏi thẳng, thầy chọn em chỉ vì bài tập hôm trước, hay còn lý do nào khác?"

Bách Sơn nhìn cô, có chút bất ngờ trước câu hỏi thẳng thắn ấy, rồi khẽ mỉm cười. "Câu hỏi hay. Không chỉ vì bài tập đó. Anh đã theo dõi cách em học tập trong suốt học kỳ vừa qua — cách em tiếp cận vấn đề luôn có một sự thận trọng đặc biệt, không chỉ dừng lại ở việc hoàn thành bài tập, mà còn luôn đặt câu hỏi về những rủi ro tiềm ẩn, những kịch bản xấu nhất có thể xảy ra. Đó là một phẩm chất hiếm có, đặc biệt là ở một người trẻ tuổi."

Anh ngừng lại, ánh mắt trở nên sâu sắc hơn. "Anh cũng tò mò về lý do thực sự khiến em có được sự thận trọng ấy. Nhưng anh không ép em phải chia sẻ nếu em chưa sẵn sàng. Anh chỉ muốn em biết rằng, anh tin tưởng vào năng lực và phẩm chất của em, dựa trên những gì anh đã quan sát được, chứ không phải vì bất kỳ mối quan hệ cá nhân nào."

Lời nói ấy khiến Diệu Kỳ cảm động sâu sắc. Đây là lần đầu tiên, kể từ khi trùng sinh, có một người đánh giá cô hoàn toàn dựa trên năng lực thực sự, không bị ảnh hưởng bởi bất kỳ định kiến hay mối quan hệ nào từ quá khứ. Cảm giác ấy khác hẳn với việc được yêu quý trong phòng lab cũ — nơi tình cảm và sự tin tưởng, dù chân thành, lại quá dễ bị lợi dụng và thao túng.

"Em xin nhận lời," cô nói, giọng nói kiên định. "Em sẽ cố gắng hết sức để không phụ sự tin tưởng của thầy."

"Tốt." Bách Sơn gật đầu hài lòng, mở một tập tài liệu khác trên bàn. "Công việc của em sẽ bắt đầu từ tuần sau. Em sẽ làm việc trực tiếp dưới sự hướng dẫn của anh, cùng với một nhóm nhỏ gồm hai nghiên cứu sinh khác. Nhiệm vụ đầu tiên của em sẽ là xây dựng lại toàn bộ quy trình lưu trữ và kiểm soát dữ liệu của dự án theo hướng mà em đã đề xuất trong bài tập — đảm bảo mọi dữ liệu gốc đều được lưu trữ an toàn, có thể đối chiếu và kiểm chứng bất cứ lúc nào."

Diệu Kỳ gật đầu, cảm nhận một luồng năng lượng mới mẻ tràn ngập trong lòng. Đây chính xác là cơ hội cô cần — không chỉ để xây dựng lại sự nghiệp của mình từ đầu, mà còn để trang bị cho bản thân những công cụ và kiến thức thực tế nhằm bảo vệ chính mình khỏi những âm mưu thao túng dữ liệu trong tương lai, dù cô biết chắc chắn con đường phía trước sẽ không hề bằng phẳng.

Trong những ngày tiếp theo, Diệu Kỳ lao vào công việc mới với tất cả nhiệt huyết. Cô làm việc miệt mài, học hỏi không ngừng từ hai nghiên cứu sinh đồng nghiệp — một người tên là Khương, chuyên về sinh học phân tử, và một người khác chuyên về thống kê sinh học. Cả hai đều có phần ngạc nhiên trước tốc độ tiếp thu kiến thức đáng kinh ngạc của Diệu Kỳ, dù cô mới chỉ chuyển ngành chưa đầy nửa năm.

Bách Sơn thường xuyên ghé qua phòng làm việc chung để kiểm tra tiến độ, và mỗi lần như vậy, anh đều dành thời gian trao đổi riêng với Diệu Kỳ về những vấn đề kỹ thuật phức tạp. Dần dần, những cuộc trò chuyện công việc ấy bắt đầu mở rộng ra ngoài phạm vi chuyên môn thuần túy — anh hỏi cô về những khó khăn trong quá trình học tập, về cảm nhận của cô khi chuyển sang một lĩnh vực hoàn toàn mới, và đôi khi, về những dự định tương lai của cô sau khi hoàn thành chương trình học.

Diệu Kỳ nhận ra, trong sự nghiêm túc và điềm tĩnh thường trực của Bách Sơn, có một sự quan tâm chân thành mà anh không dễ dàng bộc lộ ra bên ngoài. Anh không phải kiểu người thể hiện cảm xúc một cách phô trương, nhưng những hành động nhỏ — việc anh luôn nhớ chính xác những chi tiết cô từng chia sẻ, việc anh chủ động tạo điều kiện để cô được tiếp cận với những tài liệu nghiên cứu chuyên sâu hơn, việc anh luôn kiên nhẫn giải thích lại những khái niệm phức tạp mà không tỏ ra khó chịu — tất cả đều cho thấy một sự tôn trọng và tin tưởng thực sự dành cho cô.

Một buổi chiều muộn, khi cả nhóm đã ra về hết, chỉ còn lại Diệu Kỳ đang cặm cụi hoàn thiện báo cáo tiến độ, Bách Sơn bất ngờ xuất hiện ở cửa phòng làm việc, tay cầm hai ly cà phê.

"Vẫn còn làm việc à?" anh hỏi, đặt một ly cà phê lên bàn cô.

"Dạ, em muốn hoàn thành phần này trước khi về ạ," Diệu Kỳ đáp, ngẩng lên nhìn anh với ánh mắt biết ơn.

Bách Sơn kéo ghế ngồi xuống đối diện, nhìn cô một lúc. "Em làm việc chăm chỉ quá. Đừng quên chăm sóc bản thân mình nữa."

Câu nói đơn giản ấy, dù không có gì đặc biệt, lại khiến Diệu Kỳ cảm thấy một sự ấm áp lạ lùng dâng lên trong lòng — một cảm giác mà cô đã lâu không còn được trải nghiệm, kể từ những ngày tháng cuối cùng đầy đau khổ của kiếp trước, khi không một ai còn quan tâm đến việc cô có ổn hay không.

"Em cảm ơn thầy," cô nói, giọng nói khẽ run lên một chút. "Em sẽ chú ý hơn ạ."

Bách Sơn mỉm cười, rồi đứng dậy, chuẩn bị rời đi. Trước khi bước ra khỏi cửa, anh quay lại nhìn cô thêm một lần nữa. "À, còn một việc nữa. Em không cần gọi anh là thầy trong những cuộc trò chuyện ngoài giờ làm việc. Cứ gọi anh là Bách Sơn được rồi."

Diệu Kỳ nhìn theo bóng lưng anh khuất sau cánh cửa, lòng bồi hồi khó tả. Cô biết, mối quan hệ giữa mình và người đàn ông này đang dần dần vượt ra khỏi ranh giới của một mối quan hệ công việc thông thường — và lần đầu tiên kể từ khi trùng sinh, cô cho phép bản thân mình hy vọng vào một điều gì đó tốt đẹp, vượt ra ngoài kế hoạch phòng thủ và trả thù mà cô đã vạch ra cho chính mình.

Cô ngồi lại thêm một lúc, nhấp một ngụm cà phê đã dần nguội, nhìn ra khung cửa sổ nơi ánh đèn thành phố bắt đầu lấp lánh trong bóng tối chập choạng. Cô nghĩ về quãng đường mình đã đi qua kể từ buổi sáng tỉnh dậy đầy hoảng loạn ấy — từ một sinh viên y khoa hoang mang trước ký ức của một kiếp sống đã kết thúc trong oan khuất, đến một người đang dần dần xây dựng lại nền móng vững chắc cho tương lai của chính mình, bằng chính năng lực và sự nỗ lực không ngừng nghỉ.

Cô mở cuốn sổ tay công việc, ghi lại vắn tắt những nhiệm vụ cần hoàn thành trong tuần tới cho dự án mới. Nhưng trước khi gấp sổ lại, cô dừng bút một chút, viết thêm một dòng nhỏ ở góc trang, không liên quan gì đến công việc: "Có lẽ, không phải mọi thứ trong cuộc đời này đều là cạm bẫy. Có những thứ, nếu đủ may mắn, vẫn có thể là khởi đầu cho một điều gì đó chân thành." Cô nhìn dòng chữ ấy một lúc, rồi khẽ mỉm cười, gấp cuốn sổ lại, thu dọn đồ đạc để ra về, lòng nhẹ nhõm hơn bất kỳ ngày nào kể từ khi cô trở lại quá khứ.

Đã sao chép liên kết chương