Chương 13
Chương 13 — Từ Sụp Đổ Đến Rực Rỡ: Không Cần Các Người Tôi Vẫn Tốt
Suốt gần hai tháng trời, Trịnh Ý Nhi kiên nhẫn dệt nên mạng lưới thông tin của mình. Cô ta bắt đầu bằng cách chủ động làm quen với Khương, nghiên cứu sinh chuyên về sinh học phân tử trong nhóm của Diệu Kỳ, thông qua một buổi hội thảo chuyên đề mà cả hai cùng tham dự. Với vẻ ngoài hiền lành, ham học hỏi, Ý Nhi dễ dàng tạo được thiện cảm, thường xuyên nhắn tin hỏi Khương về những kiến thức chuyên môn mà cô ta nói mình đang tự tìm hiểu thêm để "mở rộng kiến thức ngoài chuyên ngành y khoa".
Khương, vốn không có bất kỳ nghi ngờ gì, đã vô tình chia sẻ với Ý Nhi một số thông tin về tiến độ dự án — không phải những dữ liệu mật, mà chỉ là những chi tiết chung chung như dự án đang ở giai đoạn nào, sắp có buổi báo cáo giữa kỳ trước hội đồng khoa học của viện, và Diệu Kỳ là người phụ trách chính mảng kiểm soát dữ liệu. Những mảnh thông tin tưởng chừng vô hại ấy, khi được Ý Nhi khéo léo ghép nối lại, dần dần vẽ nên một bức tranh đủ chi tiết về cấu trúc và quy trình vận hành của dự án.
Một buổi tối, khi trò chuyện qua tin nhắn, Ý Nhi khéo léo hỏi Khương về hệ thống lưu trữ dữ liệu mà nhóm đang sử dụng, với lý do "em đang làm một bài tiểu luận về quản lý dữ liệu nghiên cứu y sinh, muốn tham khảo một ví dụ thực tế". Khương, không mảy may nghi ngờ, đã mô tả sơ lược về cách nhóm tổ chức các tệp báo cáo, thậm chí vô tình nhắc đến tên một số tệp và định dạng báo cáo chuẩn mà nhóm sử dụng.
Với những thông tin ấy, Ý Nhi bắt đầu nghiên cứu cách tạo ra một tài liệu giả mạo trông giống hệt định dạng báo cáo thật của nhóm nghiên cứu. Cô ta tự học cách sử dụng các công cụ chỉnh sửa hình ảnh và văn bản, dành hàng giờ đồng hồ để luyện tập tái tạo lại phông chữ, bố cục, thậm chí cả logo và tiêu đề chuẩn của Viện Hừng Đông mà cô ta tìm thấy trên trang web công khai của viện.
Mục tiêu của cô ta là tạo ra một bản báo cáo giả, trong đó thể hiện rằng ngưỡng an toàn của một chỉ số sinh hóa quan trọng trong thử nghiệm tiền lâm sàng đã bị điều chỉnh một cách bất thường, kèm theo tên và chữ ký điện tử giả mạo của Diệu Kỳ trong phần xác nhận thay đổi. Đây chính xác là thủ đoạn Ý Nhi từng áp dụng thành công ở kiếp trước — không cần thay đổi dữ liệu thật, chỉ cần tạo ra một phiên bản trông có vẻ xác thực, đủ để gieo rắc nghi ngờ và khiến người khác phải mất thời gian, công sức để chứng minh sự vô tội.
Sau nhiều lần chỉnh sửa, cô ta hoàn thiện được một tài liệu trông khá thuyết phục — đủ chi tiết kỹ thuật để không bị phát hiện ngay lập tức bởi những người không trực tiếp tham gia dự án, nhưng cũng đủ mơ hồ để tránh việc bị đối chiếu quá dễ dàng với dữ liệu gốc thực tế. Cô ta lưu tài liệu ấy vào một tài khoản email tạm thời, được tạo ra dưới một danh tính hoàn toàn ẩn danh, không thể truy ngược lại nguồn gốc.
Có những đêm, khi ngồi một mình trước màn hình máy tính, chỉnh sửa từng chi tiết nhỏ trong tài liệu giả mạo, Ý Nhi cũng thoáng qua một chút do dự. Cô ta tự hỏi liệu mình có đang đi quá xa hay không, liệu hành động này có khác gì so với những gì cô ta đã làm ở phòng lab y khoa trước đây. Nhưng mỗi lần nghĩ đến hình ảnh Diệu Kỳ tự tin đứng giữa hội trường, được tất cả mọi người ngưỡng mộ, cơn ghen tị lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn, dập tắt mọi chút lương tâm còn sót lại. Cô ta tự nhủ với chính mình rằng đây không phải là một hành động ác ý, mà chỉ đơn giản là một cách để "kiểm tra" xem liệu vị trí hiện tại của Diệu Kỳ có thực sự vững chắc như vẻ ngoài hay không — một lời biện minh mà chính cô ta cũng biết là giả dối, nhưng vẫn cố bám víu vào để có thể tiếp tục hành động.
Cô ta cũng cẩn thận tính toán thời điểm ra tay. Thông qua những tin nhắn trò chuyện tưởng như vô tình với Khương, Ý Nhi biết được rằng buổi báo cáo giữa kỳ trước hội đồng khoa học của viện, nơi dự án cần trình bày toàn bộ kết quả tiền lâm sàng để xin phê duyệt bước sang giai đoạn tiếp theo, sẽ diễn ra trong vòng chưa đầy hai tuần nữa. Đây chính là thời điểm hoàn hảo — nếu nghi vấn về dữ liệu bị chỉnh sửa nổi lên đúng lúc này, toàn bộ tiến độ của dự án sẽ bị đình trệ, uy tín của Diệu Kỳ sẽ bị tổn hại nghiêm trọng ngay trước mắt hội đồng khoa học và cả quỹ đầu tư đang tài trợ cho dự án.
Vào một buổi tối, đúng thời điểm mà cô ta biết dự án sắp có buổi báo cáo giữa kỳ quan trọng trước hội đồng khoa học của viện, Ý Nhi gửi tài liệu giả mạo ấy đến địa chỉ email chung của phòng thanh tra trường, kèm theo một lá thư ẩn danh ngắn gọn, viết bằng giọng điệu lo lắng, có trách nhiệm: "Tôi là một sinh viên tình cờ biết được thông tin này và cảm thấy có trách nhiệm phải báo cáo. Tôi lo ngại rằng dữ liệu an toàn của dự án nghiên cứu liệu pháp sinh học tại Viện Hừng Đông có thể đã bị can thiệp trái phép, có nguy cơ ảnh hưởng đến kết quả thử nghiệm và sự an toàn của các bước tiếp theo. Mong quý phòng xem xét điều tra."
Cô ta nhấn gửi, tắt máy tính, và ngồi lặng người trong bóng tối một lúc lâu, tim đập nhanh nhưng cũng tràn ngập một cảm giác hưng phấn kỳ lạ — cảm giác quen thuộc mà cô ta từng trải nghiệm khi lần đầu tiên gieo rắc thành công những nghi ngờ đầu tiên về Diệu Kỳ ở phòng lab y khoa, nhiều năm về trước.
Vài ngày sau, tin tức về việc phòng thanh tra trường nhận được một báo cáo ẩn danh liên quan đến nghi vấn sai phạm dữ liệu tại dự án của Viện Hừng Đông bắt đầu lan truyền trong nội bộ, dù chưa được công khai rộng rãi. Ông Thái Bình Nguyên, trưởng phòng thanh tra, sau khi xem xét sơ bộ tài liệu được gửi kèm, nhận thấy có đủ căn cứ để tiến hành một cuộc điều tra nội bộ, và đã liên hệ trực tiếp với Nhan Bách Sơn để thông báo về vấn đề này.
Bách Sơn, khi nhận được thông tin, không khỏi bàng hoàng. Anh triệu tập ngay một cuộc họp khẩn với toàn bộ nhóm nghiên cứu, bao gồm cả Diệu Kỳ, để thông báo về tình hình và yêu cầu mọi người chuẩn bị tinh thần hợp tác với cuộc điều tra sắp tới.
"Phòng thanh tra đã nhận được một báo cáo ẩn danh," anh nói, giọng nói nghiêm trọng khác hẳn với vẻ điềm tĩnh thường ngày, "cho rằng có dấu hiệu dữ liệu an toàn của dự án đã bị chỉnh sửa trái phép, và tài liệu chỉnh sửa ấy mang tên người xác nhận là Diệu Kỳ."
Cả phòng họp chìm trong im lặng nặng nề. Hai nghiên cứu sinh còn lại nhìn Diệu Kỳ với ánh mắt hoang mang, không giấu được sự bất ngờ. Khương, đặc biệt, có vẻ mặt tái nhợt, hai tay siết chặt vào nhau trên bàn, như thể đang cố nhớ lại xem mình đã vô tình để lộ thông tin gì có thể liên quan đến chuyện này. Diệu Kỳ ngồi lặng người trong giây lát, cảm giác một cơn ớn lạnh quen thuộc lan tỏa khắp cơ thể — cảm giác mà cô đã từng trải qua, ở kiếp trước, ngay trước khi cơn bão hủy diệt cuộc đời cô ập đến.
Nhưng chỉ trong tích tắc, cơn ớn lạnh ấy nhường chỗ cho một sự tỉnh táo lạ thường. Cô nhớ lại từng đêm mình đã thức trắng nghiên cứu về pháp y số, từng dòng mã băm cô đã học cách đối chiếu, từng lớp bảo vệ cô đã tự tay xây dựng cho hệ thống dữ liệu của dự án — không phải vì linh cảm mơ hồ, mà vì cô biết chắc chắn, sớm muộn gì, một âm mưu như thế này cũng sẽ xảy đến. Và giờ đây, khoảnh khắc ấy đã đến, cô không còn là nạn nhân bị động không một tấc sắt trong tay như kiếp trước nữa.
Nhưng lần này, khác với sự hoảng loạn và bất lực của kiếp trước, Diệu Kỳ cảm nhận một sự bình tĩnh kỳ lạ đang dần chiếm lĩnh tâm trí mình. Cô đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này, dù không biết chính xác nó sẽ đến dưới hình thức nào. Cô hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Bách Sơn.
"Em có thể xem tài liệu đó không ạ?" cô hỏi, giọng nói vững vàng đến mức khiến chính cô cũng phải ngạc nhiên.
Bách Sơn nhìn cô một lúc, ánh mắt phức tạp khó đoán, rồi gật đầu, chuyển chiếc laptop về phía cô. Diệu Kỳ nhìn vào màn hình, vào tài liệu giả mạo mà Ý Nhi đã dày công tạo ra, và ngay lập tức, những kiến thức mà cô đã dày công học hỏi suốt nhiều tháng qua về pháp y số, về cách kiểm chứng tính toàn vẹn của dữ liệu, bắt đầu vận hành một cách sắc bén trong đầu cô.
Cô nhận ra ngay một vài điểm bất thường nhỏ — định dạng phông chữ có sự khác biệt tinh vi so với chuẩn mà nhóm vẫn sử dụng, chữ ký điện tử xác nhận không khớp với định dạng chuẩn của hệ thống nội bộ mà cô đã thiết lập từ trước, và quan trọng nhất, dấu thời gian ghi trên tài liệu lại rơi vào một ngày mà, theo hệ thống ghi log tự động cô đã xây dựng, không hề có bất kỳ hoạt động đăng nhập hay chỉnh sửa nào được ghi nhận từ tài khoản của cô.
"Đây là tài liệu giả," Diệu Kỳ nói, giọng nói chắc chắn, không chút do dự. "Em có thể chứng minh điều này bằng hệ thống ghi log mà em đã thiết lập cho toàn bộ dự án."