Chương 15
Chương 15 — Từ Sụp Đổ Đến Rực Rỡ: Không Cần Các Người Tôi Vẫn Tốt
Vài ngày sau sự cố tài liệu giả mạo, Bách Sơn mời Diệu Kỳ đến văn phòng riêng của mình vào cuối giờ làm việc. Khi cô bước vào, anh đang ngồi trầm ngâm trước bàn làm việc, tập hồ sơ điều tra sơ bộ của phòng thanh tra đặt ngay ngắn trước mặt.
"Anh đã xem báo cáo phân tích kỹ thuật của phòng thanh tra," anh nói, ra hiệu cho cô ngồi xuống. "Họ xác nhận tài liệu giả mạo được gửi từ một địa chỉ email tạo bằng dịch vụ ẩn danh, rất khó để truy ngược lại danh tính người gửi qua các kênh chính thức. Nhưng anh nghĩ, em có lẽ đã có manh mối riêng của mình, đúng không?"
Diệu Kỳ nhìn anh, hơi bất ngờ trước sự nhạy bén ấy. Cô im lặng một lúc, cân nhắc xem nên tiết lộ bao nhiêu. Cuối cùng, cô quyết định, đã đến lúc cần một đồng minh thực sự hiểu rõ tình hình, thay vì tiếp tục đơn độc chống đỡ mọi thứ trong bóng tối.
"Em nghĩ em biết ai đứng sau chuyện này," cô nói, giọng nói trầm xuống. "Một người tên Trịnh Ý Nhi, hiện đang học ở phòng thí nghiệm miễn dịch học cũ của em, dưới sự hướng dẫn của Giáo sư Đoàn Khắc Tuấn."
Bách Sơn nhíu mày. "Người này có liên quan gì đến em? Và tại sao em lại nghi ngờ cô ta?"
Diệu Kỳ hít một hơi thật sâu. Cô không thể nói ra toàn bộ sự thật về việc trùng sinh — điều đó sẽ khiến bất kỳ ai cũng cho rằng cô đang tưởng tượng hoặc thậm chí có vấn đề về tâm lý. Nhưng cô có thể chia sẻ một phần sự thật, đủ để giải thích cho những nghi ngờ của mình mà không cần đi vào chi tiết không thể chứng minh.
"Ngay từ khi cô ấy mới chuyển đến phòng lab, em đã cảm nhận được một điều gì đó không ổn trong cách cô ấy tương tác với mọi người," Diệu Kỳ nói, chọn lọc từng lời cẩn thận. "Cô ấy có xu hướng gieo rắc những lời nói mơ hồ, nửa kín nửa hở, khiến mọi người dần dần nghi ngờ lẫn nhau mà không ai nhận ra nguồn gốc thực sự. Đó là lý do một phần khiến em quyết định chuyển ngành — em không muốn tiếp tục ở trong một môi trường mà em cảm thấy đang dần bị thao túng, dù em không có bằng chứng cụ thể vào thời điểm đó."
Cô kể lại, một cách khái quát nhưng đầy đủ, những gì cô đã quan sát được từ xa trong suốt nhiều tháng qua — những tin đồn về việc cô "biết trước" chuyện gì đó, thái độ ngày càng lạnh nhạt của Thảo My và Đình Vũ, và đặc biệt là việc Khương thừa nhận đã vô tình chia sẻ thông tin về dự án với một người tên Ý Nhi.
Bách Sơn lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng ghi chú lại một vài điểm quan trọng. Khi Diệu Kỳ kết thúc, anh ngồi im lặng một lúc, rồi thở dài. "Nếu những gì em nói là đúng, đây là một kiểu thao túng tâm lý có hệ thống, được thực hiện rất tinh vi. Việc cô ta có thể tạo ra một tài liệu giả mạo thuyết phục đến vậy cũng cho thấy cô ta đã chuẩn bị kỹ lưỡng, không phải hành động bộc phát nhất thời."
"Em cũng nghĩ vậy," Diệu Kỳ nói. "Và em lo rằng, đây không phải là lần cuối cùng cô ta ra tay. Nếu không tìm ra bằng chứng xác thực để vạch trần cô ta, em e rằng cô ta sẽ tiếp tục tìm cách khác để phá hoại, không chỉ nhắm vào em mà có thể còn ảnh hưởng đến cả dự án và những người khác."
Bách Sơn gật đầu, ánh mắt trở nên kiên quyết. "Được. Anh sẽ hỗ trợ em điều tra sâu hơn. Nhưng chúng ta cần làm việc này một cách cẩn trọng và có phương pháp, tránh để lộ ra rằng chúng ta đang nhắm vào một cá nhân cụ thể trước khi có đủ bằng chứng, để không bị quy kết là vu khống ngược lại."
Trong những ngày tiếp theo, Diệu Kỳ và Bách Sơn bắt đầu phối hợp điều tra một cách kín đáo. Bách Sơn, với vị thế và các mối quan hệ của mình trong trường, đã khéo léo tìm hiểu thêm về lý lịch của Trịnh Ý Nhi — quá trình học tập trước đây, lý do chuyển trường, và cả những mối quan hệ xã hội của cô ta trong khuôn viên trường.
Anh phát hiện ra một chi tiết đáng chú ý: hồ sơ chuyển trường của Ý Nhi, dù được trình bày với lý do "bị bắt nạt, cô lập" ở trường cũ, lại có một số điểm mơ hồ không được làm rõ. Khi anh liên hệ kín đáo với một người quen làm việc tại phòng đào tạo của trường cũ mà Ý Nhi từng theo học, người này tiết lộ rằng, thực tế, đã từng có một vụ việc tương tự xảy ra ở đó — một nhóm sinh viên trong phòng thí nghiệm bị chia rẽ nghiêm trọng, dẫn đến việc một thành viên bị buộc phải rời trường vì những cáo buộc không rõ ràng, trong khi Ý Nhi, khi đó, lại là người duy nhất không bị ảnh hưởng, thậm chí còn được đánh giá cao hơn sau vụ việc.
Thông tin này, dù chưa đủ để làm bằng chứng pháp lý, đã củng cố thêm niềm tin của cả Diệu Kỳ và Bách Sơn rằng, đây không phải là hành vi bộc phát, mà là một khuôn mẫu hành vi đã lặp lại nhiều lần trong quá khứ của Ý Nhi.
Bách Sơn còn cẩn thận hơn khi tìm cách xin được một bản sao biên bản xử lý kỷ luật của vụ việc cũ ấy, thông qua kênh liên hệ chính thức giữa hai trường với lý do tham khảo quy trình xử lý vi phạm học thuật cho công tác quản lý nội bộ của Viện Hừng Đông. Dù bản biên bản được gửi về đã che tên các bên liên quan theo quy định bảo mật thông tin sinh viên, những chi tiết còn lại về diễn biến sự việc — một sinh viên bị cáo buộc chỉnh sửa số liệu nghiên cứu dựa trên những "bằng chứng" được một thành viên khác trong nhóm cung cấp, sau đó bị buộc thôi học dù luôn khẳng định mình vô tội — lại giống đến rợn người với những gì Diệu Kỳ đã trải qua ở kiếp trước.
Cô ngồi lặng người khi đọc qua bản biên bản ấy, hai tay siết chặt lấy mép bàn. Không cần biết chính xác danh tính người bị hại trong vụ việc cũ, cô cũng có thể hình dung ra nỗi đau đớn, sự bất lực mà người ấy đã phải trải qua — một nỗi đau mà cô hiểu rõ hơn bất kỳ ai khác trên đời này. Cảm giác ấy, thay vì khiến cô chùn bước, lại càng hun đúc thêm quyết tâm phải vạch trần Ý Nhi đến cùng, không chỉ vì bản thân mình, mà còn vì tất cả những nạn nhân vô danh khác đã từng phải gánh chịu hậu quả từ những thủ đoạn tàn nhẫn của cô ta.
"Có vẻ như đây không phải lần đầu tiên cô ta làm chuyện này," Bách Sơn nói, trong một buổi tối cả hai cùng ngồi lại rà soát thông tin thu thập được. "Nếu đúng vậy, chúng ta cần phải cẩn trọng hơn nữa. Người có khả năng lặp lại một khuôn mẫu hành vi tinh vi như vậy nhiều lần chắc chắn đã tích lũy được kinh nghiệm và kỹ năng che giấu dấu vết rất tốt."
Diệu Kỳ gật đầu, lòng dâng lên một cảm giác vừa lo lắng vừa nhẹ nhõm. Lo lắng vì nhận ra đối thủ của mình nguy hiểm hơn cô tưởng, nhưng cũng nhẹ nhõm vì lần đầu tiên, cô không phải một mình đối mặt với tất cả những điều này. Có Bách Sơn ở bên cạnh, sẵn sàng tin tưởng và hỗ trợ cô mà không cần đòi hỏi cô phải giải thích trọn vẹn mọi thứ, khiến cô cảm thấy một sự an toàn mà cô chưa từng có được trong suốt cả kiếp trước.
"Cảm ơn thầy đã tin em," cô nói, giọng nói khẽ run lên vì xúc động.
"Đừng cảm ơn anh vội," Bách Sơn nói, khẽ mỉm cười. "Chúng ta còn một chặng đường dài phía trước. Nhưng anh muốn em biết, dù chuyện gì xảy ra, anh sẽ luôn đứng về phía sự thật, và về phía em, nếu em thực sự trong sạch — điều mà anh tin chắc là như vậy."
Lời nói ấy, giản dị nhưng chắc nịch, khiến trái tim Diệu Kỳ ấm áp lạ thường. Cô nhìn Bách Sơn, nhận ra rằng, dù con đường phía trước còn nhiều chông gai, cô đã không còn đơn độc như kiếp trước nữa. Cô có một đồng minh thực sự, một người sẵn sàng sát cánh cùng cô đối mặt với bất kỳ âm mưu nào, bằng cả lý trí sắc bén lẫn sự tin tưởng chân thành.
Tối hôm đó, khi trở về phòng, Diệu Kỳ mở cuốn sổ tay bí mật, ghi lại toàn bộ thông tin mới thu thập được về quá khứ của Ý Nhi. Cô cẩn thận đối chiếu với những gì mình nhớ được từ kiếp trước, nhận ra rằng khuôn mẫu hành vi của Ý Nhi thực sự nhất quán đến đáng sợ — luôn nhắm vào những người có năng lực nổi bật hơn mình, luôn thực hiện thủ đoạn dưới vỏ bọc của một nạn nhân yếu đuối, và luôn khéo léo xóa sạch dấu vết để không ai có thể quy trách nhiệm trực tiếp cho cô ta.
Cô gấp cuốn sổ lại, nhìn ra khung cửa sổ tối đen, lòng tràn đầy quyết tâm. Cuộc chiến giữa cô và Ý Nhi giờ đây không còn là một cuộc chiến đơn phương nữa. Với sự hỗ trợ của Bách Sơn, cô tin rằng, lần này, công lý sẽ không còn bị bóp méo bởi những thủ đoạn tinh vi của kẻ đố kỵ — và sự thật, dù có bị che giấu kỹ lưỡng đến đâu, cuối cùng cũng sẽ được phơi bày.
Cô đặt cuốn sổ vào ngăn kéo, khóa lại cẩn thận như thường lệ, rồi nằm xuống giường, mắt nhìn lên trần nhà trong bóng tối. Lần đầu tiên kể từ khi trùng sinh, cô cho phép mình nghĩ xa hơn về tương lai — không chỉ là việc đối phó với Ý Nhi, mà còn là một cuộc sống trọn vẹn phía sau cuộc chiến ấy, một cuộc sống có Bách Sơn, có những người bạn mới đáng tin cậy, có một sự nghiệp được xây dựng bằng chính năng lực thật sự của mình. Nghĩ đến đó, cô khẽ mỉm cười trong bóng tối, rồi dần dần chìm vào giấc ngủ, lòng nhẹ nhõm hơn bất kỳ đêm nào kể từ ngày cô mở mắt tỉnh dậy giữa một kiếp sống thứ hai.