Chương 19
Chương 19 — Từ Sụp Đổ Đến Rực Rỡ: Không Cần Các Người Tôi Vẫn Tốt
Một tuần sau, cuộc điều tra mở rộng của phòng thanh tra đã đủ căn cứ để triệu tập một buổi đối chất chính thức, quy mô lớn hơn hẳn cuộc họp kín trước đó. Đây không còn là chuyện nội bộ của Viện Hừng Đông nữa. Hội đồng kỷ luật của toàn trường được thành lập, với sự tham gia của Giáo sư Lương Vĩnh Đạt, ông Thái Bình Nguyên, đại diện phòng đào tạo, và cả Giáo sư Đoàn Khắc Tuấn, được mời đến với tư cách nhân chứng vì từng là người hướng dẫn trực tiếp của cả Diệu Kỳ lẫn Ý Nhi.
Tin tức lan nhanh trong trường. Thảo My, Đình Vũ, Nhật Lam đều được yêu cầu có mặt. Khương và người thực tập sinh từng vô tình bị Ý Nhi lợi dụng cũng nhận được giấy mời tham dự.
Diệu Kỳ ngồi ở một bên bàn, Bách Sơn ngồi cạnh cô. Đối diện, Trịnh Ý Nhi ngồi thẳng lưng, khuôn mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, mong manh quen thuộc. Nhưng Diệu Kỳ, người đã quan sát cô ta suốt hai kiếp sống, nhận ra một sự căng cứng nhỏ nơi khóe miệng Ý Nhi — dấu hiệu của một kẻ đang chuẩn bị cho ván bài cuối cùng.
Giáo sư Đạt gõ nhẹ lên bàn, mở đầu phiên họp. "Hôm nay, chúng ta sẽ làm rõ toàn bộ vụ việc liên quan đến sự cố chỉnh sửa hồ sơ liều lượng gây hậu quả nghiêm trọng cho tình nguyện viên tham gia thử nghiệm. Mời ông Nguyên trình bày kết quả điều tra mở rộng."
Ông Nguyên đứng dậy, mở tập hồ sơ. "Chúng tôi đã xác định được, phiên đăng nhập trái phép sử dụng thông tin của một nhân viên trực ban. Người này thừa nhận đã click vào một đường liên kết trong email giả mạo, tưởng là thông báo bảo trì hệ thống chính thức. Chúng tôi truy được email đó được gửi từ một tài khoản ẩn danh, tạo chưa đầy một ngày trước sự cố."
Cả phòng im lặng. Ý Nhi vẫn ngồi bất động, hai tay đan vào nhau trên bàn.
"Nhưng," ông Nguyên tiếp tục, "chúng tôi chưa thể xác định trực tiếp danh tính người gửi email ấy chỉ bằng các biện pháp kỹ thuật thông thường."
Đây chính là khoảnh khắc Ý Nhi chờ đợi. Cô ta đứng dậy, giọng run run, đúng phong thái yếu đuối mà cô ta đã luyện tập suốt nhiều năm. "Thưa hội đồng, em xin phép được nói. Em cảm thấy rất đau lòng khi phải đứng ở đây, trong hoàn cảnh này. Nhưng em nghĩ, em có trách nhiệm phải nói ra một điều mà em đã giấu kín quá lâu."
Cô ta quay sang nhìn Diệu Kỳ, ánh mắt ầng ậng nước. "Từ ngày chị Diệu Kỳ chuyển ngành, em vẫn luôn nghe những lời đồn rằng chị ấy hành động kỳ lạ, biết trước nhiều chuyện mà không ai hiểu vì sao. Em không dám tin, cho đến gần đây, khi em tình cờ phát hiện, chị ấy đã nhiều lần hỏi han về đời tư và quá khứ của em một cách bất thường, như thể đang cố dựng lên một câu chuyện để đổ lỗi cho em."
Giáo sư Đạt nhíu mày. "Em có bằng chứng cho những gì em vừa nói không?"
"Em có tin nhắn trao đổi giữa em và bạn Khương," Ý Nhi nói, tay run run đưa ra một chiếc điện thoại. "Trong đó, chị Diệu Kỳ đã nhờ Khương dò hỏi thông tin về em, về quá khứ ở trường cũ của em. Em nghĩ, có lẽ chính chị Diệu Kỳ mới là người đang cố tình dàn dựng để hãm hại em, để che giấu sai sót thật sự của chị ấy trong dự án."
Căn phòng xôn xao. Đây là một đòn phản công tinh vi — biến người điều tra thành kẻ bị tình nghi, lợi dụng đúng những gì Diệu Kỳ đã âm thầm làm để tìm hiểu về Ý Nhi, xoay chuyển thành bằng chứng cho một âm mưu ngược lại.
Diệu Kỳ đứng dậy, giọng nói vang lên, chắc nịch, không chút run rẩy. "Tôi thừa nhận, tôi đã tìm hiểu về Ý Nhi. Nhưng không phải để hãm hại cô ấy, mà vì tôi nghi ngờ cô ấy chính là người đứng sau âm mưu vu khống tôi, ngay từ vụ tài liệu giả mạo đầu tiên."
"Đây chẳng phải chính là bằng chứng cho thấy chị đang cố đổ lỗi cho em sao?" Ý Nhi hỏi, giọng nói nghẹn ngào. "Chị nghi ngờ em, rồi bí mật điều tra em, và giờ khi mọi chuyện bị phát hiện, chị lại quay sang buộc tội em để tự bảo vệ mình."
Bách Sơn đứng dậy, giọng nói điềm tĩnh nhưng đầy uy lực. "Thưa hội đồng, tôi xin phép trình bày một chuỗi bằng chứng đã được thu thập một cách có hệ thống, không phải chỉ trong vài ngày, mà trong suốt nhiều tháng qua."
Anh mở laptop, kết nối với màn hình lớn của phòng họp. "Đầu tiên, xin xem lại tài liệu giả mạo đầu tiên, được gửi ẩn danh đến phòng thanh tra cách đây vài tháng." Trên màn hình hiện lên bản phân tích kỹ thuật, chỉ rõ từng điểm sai lệch phông chữ, định dạng, chữ ký điện tử giả mạo so với chuẩn hệ thống thật. "Tài liệu này được tạo ra bởi một người am hiểu về định dạng báo cáo nội bộ của dự án, nhưng không có quyền truy cập trực tiếp vào hệ thống."
Ý Nhi vẫn giữ vẻ mặt đau khổ. "Điều đó không chứng minh được là em."
"Đúng," Bách Sơn nói, "một mình nó thì không. Nhưng xin mời anh Khương."
Khương đứng dậy, giọng nói có phần run rẩy nhưng rõ ràng. "Tôi xin xác nhận, khoảng thời gian trước khi sự việc xảy ra, tôi có quen biết và trò chuyện thường xuyên với Ý Nhi qua tin nhắn. Cô ấy nhiều lần hỏi tôi về cách tổ chức dữ liệu, định dạng báo cáo của nhóm nghiên cứu, với lý do làm tiểu luận. Tôi không nghĩ những thông tin đó có thể bị lợi dụng, cho đến khi biết chuyện."
Ý Nhi quay sang, ánh mắt lộ vẻ hoảng loạn thoáng qua trước khi kịp che giấu. "Anh Khương, sao anh lại nói vậy? Chúng ta chỉ trao đổi học thuật bình thường mà."
"Tôi cũng nghĩ vậy, cho đến khi thấy tin nhắn chị gửi hỏi tôi về Diệu Kỳ trùng đúng thời điểm chị nói," Khương đáp, không né tránh ánh mắt của cô ta nữa. "Tôi đã kiểm tra lại lịch sử tin nhắn của mình. Chị hỏi tôi về Diệu Kỳ trước, rồi hai ngày sau tôi mới nhận được tin nhắn của chị Diệu Kỳ nhờ tôi để ý xem có ai hỏi thông tin bất thường về dự án không. Thứ tự thời gian hoàn toàn ngược với những gì chị vừa trình bày."
Phòng họp lại một lần nữa chìm trong tiếng xì xào. Ý Nhi ngồi im, hai tay siết chặt vào nhau, khuôn mặt dần mất đi vẻ mong manh thường thấy.
Nhưng cô ta chưa chịu buông xuôi. "Đó chỉ là hiểu lầm về thứ tự tin nhắn thôi," Ý Nhi nói, giọng đã cứng hơn. "Không có gì chứng minh em đứng sau bất kỳ tài liệu giả mạo nào."
Giáo sư Đạt gật đầu về phía Bách Sơn. "Anh còn bằng chứng nào khác không?"
"Có," Bách Sơn nói. Anh bấm chuột, màn hình chuyển sang một hình ảnh khác. "Xin mời chị Thảo My."
Thảo My đứng dậy, tay run run cầm điện thoại. Cô nhìn Diệu Kỳ một thoáng, ánh mắt đầy hối lỗi, rồi quay sang hội đồng. "Cách đây vài tháng, Ý Nhi đưa cho em xem một đoạn tin nhắn, nói là của Diệu Kỳ, chê bai em và Đình Vũ. Em đã tin ngay, không nghĩ ngợi gì. Sau này, khi Nhật Lam hỏi lại, em mới lục tìm được ảnh chụp màn hình đó."
Cô đưa điện thoại cho ông Nguyên. "Bên kỹ thuật của Viện Hừng Đông đã phân tích giúp em. Họ nói phông chữ tên người gửi trong ảnh này không khớp với phông chữ gốc của ứng dụng nhắn tin, chứng tỏ đây là ảnh đã bị chỉnh sửa, ghép tên Diệu Kỳ vào một đoạn hội thoại khác."
Ông Nguyên xem qua bản phân tích kèm theo, gật đầu xác nhận. "Kết quả giám định trùng khớp với những gì chị Thảo My vừa trình bày. Đây là bằng chứng bị làm giả."
Đình Vũ, ngồi ở hàng ghế sau, đứng dậy, giọng nói nặng nề. "Tôi cũng nhớ ra. Ý Nhi từng nói với tôi rằng Diệu Kỳ chuyển ngành vì biết trước rủi ro, khiến tôi nghi ngờ trách nhiệm của Diệu Kỳ trong việc bàn giao công việc. Lúc đó tôi tin ngay, không hỏi lại nguồn gốc thông tin ấy từ đâu."
Từng lời khai chồng lên nhau, như những viên gạch cuối cùng dựng nên bức tường sự thật. Ý Nhi ngồi lặng, gương mặt trắng bệch, không còn giữ được vẻ yếu đuối quen thuộc. Nhưng ánh mắt cô ta, khi lướt qua Diệu Kỳ, không phải là sự ăn năn — mà là một tia hằn học sắc lạnh, như thể đang tính toán một nước cờ cuối cùng.
Giáo sư Đạt gõ nhẹ lên bàn, ra hiệu tạm dừng. "Chúng ta sẽ nghỉ giải lao mười lăm phút trước khi tiếp tục phần kết luận."
Diệu Kỳ ngồi xuống, thở ra một hơi dài. Cô biết, đây chưa phải là hồi kết. Ý Nhi vẫn còn im lặng về nguồn gốc email lừa đảo, về danh tính thật sự đứng sau phiên đăng nhập trái phép gây ra hậu quả nghiêm trọng cho tình nguyện viên. Và một kẻ đã dồn hết tâm sức cho một kế hoạch dài hơi như vậy sẽ không dễ dàng gục ngã chỉ vì vài lời khai gián tiếp.
Cô liếc sang Bách Sơn. Anh khẽ gật đầu, ánh mắt kiên định. Cả hai đều hiểu, hiệp đấu quyết định vẫn còn ở phía trước.
Trong giờ giải lao, Diệu Kỳ bước ra hành lang, đứng cạnh cửa sổ, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh. Nhật Lam đến gần, khẽ nắm lấy tay cô. "Cậu ổn chứ? Tớ thấy Ý Nhi lúc nãy đáng sợ quá, không ngờ đến phút cuối cô ta còn dám quay sang buộc tội cậu."
"Tớ ổn," Diệu Kỳ đáp, giọng nói bình tĩnh hơn cô tưởng. "Tớ đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu rồi. Chỉ là, cô ta vẫn chưa chịu thừa nhận phần quan trọng nhất — email lừa đảo và phiên đăng nhập trái phép. Nếu không có bằng chứng trực tiếp cho phần đó, cô ta vẫn có thể lách qua mọi cáo buộc còn lại."
Nhật Lam gật đầu, ánh mắt lo lắng. "Cậu nghĩ có tìm ra được không?"
Diệu Kỳ nhìn về phía cuối hành lang, nơi Bách Sơn đang trao đổi khẩn trương qua điện thoại với ai đó, vẻ mặt tập trung cao độ. "Tớ tin là có. Và tớ tin, chính khoảnh khắc cô ta cảm thấy tuyệt vọng nhất, cũng là lúc cô ta dễ để lộ sơ hở nhất."