Chương 2
Chương 2 — Từ Sụp Đổ Đến Rực Rỡ: Không Cần Các Người Tôi Vẫn Tốt
Diệu Kỳ ngồi trên bậc thềm đá trước tòa nhà phòng đào tạo, balo đặt trên đầu gối, mắt nhìn xa xăm về phía sân trường. Cô chưa vội bước vào bên trong. Trong đầu cô, những ký ức của kiếp trước vẫn tiếp tục cuộn trào, chi tiết đến từng câu nói, từng ánh mắt, như thể chúng chỉ mới xảy ra ngày hôm qua.
Cô nhớ năm thứ hai đại học, khi cô lần đầu được nhận vào phòng thí nghiệm miễn dịch học của Giáo sư Đoàn Khắc Tuấn — một trong những phòng lab uy tín nhất khoa Y, nơi chỉ nhận những sinh viên có thành tích xuất sắc nhất. Khi ấy, phòng lab chỉ có bốn người: Diệu Kỳ, Đặng Thảo My, Hồ Đình Vũ, và Phùng Nhật Lam. Bốn con người với bốn tính cách khác nhau, nhưng lại gắn bó với nhau bằng một thứ tình bạn hiếm có — thứ tình bạn được tôi luyện qua những đêm trắng cùng nhau phân tích số liệu, những bữa cơm vội vàng chia sẻ trong góc phòng lab, những lần động viên nhau vượt qua áp lực học tập khắc nghiệt.
Thảo My là người đến sớm nhất mỗi buổi sáng, luôn mang theo một túi bánh bao nóng hổi mua ở quán quen đầu ngõ, chia đều cho cả nhóm. Cô có nụ cười tươi rói và tính cách bộc trực, thẳng thắn đến mức đôi khi vô tâm, nhưng lại là người đầu tiên nhận ra khi ai đó trong nhóm gặp chuyện buồn. Diệu Kỳ nhớ rõ có lần cô thức trắng ba đêm liền để hoàn thành báo cáo thí nghiệm, Thảo My đã lẳng lặng mang đến một bát cháo còn nóng hổi, đặt lên bàn mà không nói một lời, chỉ vỗ nhẹ vào vai cô rồi quay đi làm việc của mình.
Đình Vũ thì khác hẳn — nguyên tắc, cẩn thận đến mức khô khan, luôn là người kiểm tra lại từng con số trong báo cáo trước khi nộp. Anh ít nói, ít thể hiện cảm xúc, nhưng Diệu Kỳ biết rằng dưới lớp vỏ cứng nhắc ấy là một người bạn đáng tin cậy, sẵn sàng ở lại phòng lab đến nửa đêm chỉ để giúp cô kiểm tra lại một phép tính thống kê mà cô nghi ngờ có sai sót.
Nhật Lam là người tinh tế nhất trong nhóm, luôn quan sát mọi thứ trước khi lên tiếng. Chính Nhật Lam là người đầu tiên nhận ra sự thay đổi trong không khí phòng lab khi Ý Nhi xuất hiện, dù khi đó không ai, kể cả Diệu Kỳ, chịu lắng nghe những lời cảnh báo mơ hồ của cô.
Ý Nhi chuyển đến vào một buổi sáng mùa thu, khi những chiếc lá bàng đầu tiên bắt đầu ngả vàng. Cô mang theo một bộ hồ sơ chuyển trường, nói rằng mình từng học ở một trường y khác nhưng vì lý do gia đình phải chuyển về đây. Ngay từ buổi họp giới thiệu đầu tiên, Ý Nhi đã khéo léo dựng lên hình ảnh một cô gái yếu đuối, từng chịu tổn thương — cô kể, bằng giọng nói run run, về việc bị bạn cùng phòng lab cũ cô lập, chê bai, thậm chí là cố tình phá hỏng kết quả nghiên cứu của mình vì ghen tị.
"Em chỉ mong được bắt đầu lại thôi," Ý Nhi đã nói như vậy, mắt đỏ hoe, hai bàn tay siết chặt vào nhau. "Em không dám mong mọi người tin em ngay, chỉ mong được cho một cơ hội."
Diệu Kỳ, kiếp trước, đã là người đầu tiên đứng ra an ủi cô ta, đã là người đầu tiên nói với cả nhóm rằng nên cho Ý Nhi một cơ hội, nên đối xử tử tế với một người từng chịu tổn thương. Cô đã dành hàng giờ đồng hồ để hướng dẫn Ý Nhi làm quen với quy trình phòng lab, đã chia sẻ với cô ta những ghi chú nghiên cứu của riêng mình, đã đưa cô ta vào vòng tròn thân thiết mà phải mất cả năm trời cô mới xây dựng được cùng Thảo My, Đình Vũ, Nhật Lam.
Và đó chính là sai lầm chí mạng.
Diệu Kỳ nhắm mắt, để ký ức tiếp tục trôi. Cô nhớ những tuần đầu tiên, Ý Nhi tỏ ra biết ơn đến mức khiến ai cũng cảm động. Nhưng dần dần, có những điều nhỏ nhặt bắt đầu xảy ra. Một lần, Thảo My phàn nàn nhỏ với Ý Nhi rằng Diệu Kỳ dạo này hay bận rộn, ít có thời gian đi ăn cùng nhóm hơn trước — chỉ là một câu nói vu vơ, xuất phát từ sự nhớ nhung bạn bè. Nhưng vài ngày sau, Diệu Kỳ vô tình nghe được Đình Vũ nói bóng gió rằng có lẽ Diệu Kỳ "đang coi thường cả nhóm vì đã được giáo sư chú ý nhiều hơn".
Khi ấy, Diệu Kỳ đã không để tâm nhiều, nghĩ rằng đó chỉ là một hiểu lầm nhỏ, sẽ sớm qua đi. Cô không biết rằng Ý Nhi đã khéo léo biến câu than thở vô hại của Thảo My thành một câu chuyện hoàn toàn khác khi kể lại với Đình Vũ, thêm thắt những chi tiết khiến nó trở nên đầy ác ý hơn.
Đó là thủ đoạn đầu tiên mà Diệu Kỳ, ở kiếp này, đã kịp nhận ra sau nhiều tháng ngồi suy ngẫm lại toàn bộ quá trình sụp đổ của mình trong những đêm dài chờ đợi phiên tòa: Ý Nhi không bao giờ trực tiếp nói xấu ai. Cô ta chỉ đóng vai trò một chiếc cầu nối, truyền tải thông tin giữa các thành viên trong nhóm, nhưng mỗi lần truyền tải, cô ta lại thêm vào một chút gia vị cay nghiệt, bóp méo một chút ý nghĩa, cho đến khi thông điệp gốc hoàn toàn biến dạng.
Cứ như vậy, tháng này qua tháng khác, những hiểu lầm nhỏ chồng chất lên nhau. Thảo My bắt đầu cảm thấy Diệu Kỳ xa cách. Đình Vũ bắt đầu nghi ngờ động cơ của cô trong mọi quyết định liên quan đến phân công công việc. Chỉ có Nhật Lam là còn giữ được sự tỉnh táo, nhiều lần nói riêng với Diệu Kỳ rằng cô cảm thấy có gì đó không ổn ở Ý Nhi, rằng cách cô ta luôn xuất hiện đúng lúc mỗi khi có mâu thuẫn nảy sinh giữa các thành viên là điều đáng ngờ.
Nhưng Diệu Kỳ, khi ấy, đã gạt bỏ những nghi ngờ của Nhật Lam, cho rằng bạn mình đang quá khắt khe với một người mới đến, một người đã từng chịu tổn thương. Cô đã bảo vệ Ý Nhi trước những lời bàn tán, đã đứng ra dàn xếp mỗi khi có xích mích nhỏ, không hề nhận ra rằng chính hành động bảo vệ ấy của cô lại càng khiến Ý Nhi có thêm chỗ dựa để tiếp tục thao túng những người khác mà không bị nghi ngờ.
Đỉnh điểm của sự chia rẽ đến vào khoảng nửa năm sau, khi phòng lab được giao một dự án thử nghiệm lâm sàng quan trọng, hợp tác với một công ty dược phẩm để đánh giá độ an toàn của một loại thuốc mới. Đây là dự án lớn nhất mà nhóm từng tham gia, và Giáo sư Đoàn Khắc Tuấn đã tin tưởng giao cho Diệu Kỳ vai trò điều phối chính, phụ trách tổng hợp và kiểm tra chéo dữ liệu từ các tình nguyện viên.
Vinh dự ấy, thay vì được cả nhóm chúc mừng, lại trở thành ngòi nổ cho sự đố kỵ âm ỉ mà Ý Nhi đã gieo rắc suốt nhiều tháng trời. Diệu Kỳ nhớ rõ, chỉ vài tuần sau khi cô nhận vai trò điều phối, không khí trong phòng lab đã thay đổi hẳn. Những buổi họp nhóm trở nên căng thẳng, Đình Vũ liên tục chất vấn về cách cô phân bổ công việc, cho rằng cô ưu ái bản thân, giao những phần việc nhẹ nhàng cho mình trong khi đẩy phần khó khăn cho người khác — điều mà Diệu Kỳ chưa bao giờ làm.
Thảo My thì trở nên lạnh nhạt, ít trò chuyện, ánh mắt tránh né mỗi khi hai người chạm mặt trong phòng lab. Sau này, Diệu Kỳ mới biết được, thông qua những mảnh ghép rời rạc trong quá trình điều tra riêng của mình ở kiếp này, rằng Ý Nhi đã nhiều lần "vô tình" để lộ với Thảo My những đoạn tin nhắn đã bị chỉnh sửa, khiến Thảo My tin rằng Diệu Kỳ từng nói xấu cô sau lưng, rằng Diệu Kỳ coi cô là gánh nặng của nhóm.
Rồi đến khi sự cố xảy ra — một tình nguyện viên trong nhóm thử nghiệm gặp phản ứng phụ nghiêm trọng do liều lượng thuốc bị ghi sai trong hồ sơ theo dõi. Cuộc điều tra nội bộ của trường phát hiện ra rằng dữ liệu gốc đã bị chỉnh sửa, và mọi dấu vết truy cập hệ thống, mọi bằng chứng kỹ thuật số, đều chỉ về duy nhất một tài khoản: tài khoản của Tôn Diệu Kỳ.
Cô đã hoàn toàn sững sờ. Cô chưa từng chỉnh sửa bất kỳ dữ liệu nào. Nhưng khi cô cố gắng giải thích, cố gắng chứng minh sự vô tội của mình, không một ai trong phòng lab đứng ra ủng hộ cô. Thảo My, với ánh mắt đầy tổn thương và thất vọng, chỉ nói một câu ngắn gọn trước hội đồng kỷ luật: "Em không ngờ chị lại làm vậy." Đình Vũ thì trình bày lại, với vẻ mặt lạnh lùng, những lần anh "phát hiện" ra Diệu Kỳ có biểu hiện bất thường trong công việc gần đây. Chỉ có Nhật Lam là im lặng, không nói gì thêm, nhưng cũng không đứng ra bênh vực.
Và Ý Nhi, trong suốt buổi điều trần ấy, chỉ ngồi lặng lẽ ở góc phòng, khuôn mặt đầy vẻ đau khổ và tiếc nuối, như thể chính cô ta cũng là một nạn nhân đau lòng trước sự "phản bội" của người mà cả nhóm từng tin tưởng nhất.
Diệu Kỳ mở mắt, cảm nhận những giọt nước mắt đã lăn dài trên má tự lúc nào. Cô đưa tay gạt đi, siết chặt quai balo. Câu chuyện ấy, kiếp trước, đã kết thúc bằng việc cô bị đuổi học, bị khởi tố hình sự về tội danh làm giả tài liệu nghiên cứu gây hậu quả nghiêm trọng, và cuối cùng, chết trong sự cô độc tuyệt đối, không một người bạn nào bên cạnh.
Nhưng kiếp này sẽ khác. Diệu Kỳ đứng dậy, phủi bụi trên quần, ánh mắt trở nên kiên định. Cô đã nhìn thấu bản chất của trò chơi tâm lý mà Ý Nhi vận hành: chia để trị, gieo rắc nghi ngờ từng chút một cho đến khi nạn nhân hoàn toàn bị cô lập, rồi ra tay dứt điểm khi không còn ai đứng ra bảo vệ.
Lần này, cô sẽ không cho Ý Nhi cơ hội để xây dựng lòng tin với mình ngay từ đầu. Cô sẽ không đưa cho cô ta bất kỳ chỗ dựa nào. Và quan trọng hơn cả, cô sẽ không đặt bản thân vào vị trí mà toàn bộ tương lai của mình phụ thuộc vào sự tín nhiệm của một nhóm người có thể bị thao túng dễ dàng đến vậy.
Cô nhìn về phía tòa nhà phòng đào tạo, nơi cô sắp bước vào để nộp đơn xin chuyển ngành — một quyết định mà cô biết chắc sẽ khiến tất cả mọi người sốc, sẽ khiến giáo sư hướng dẫn thất vọng, sẽ khiến những người bạn cũ không hiểu nổi. Nhưng cô không còn lựa chọn nào khác tốt hơn. Chiến đấu trực diện với Ý Nhi ngay từ bây giờ, khi cô ta chưa để lộ bất kỳ dấu vết nào, chỉ là một cuộc chiến vô vọng dựa trên linh cảm và ký ức từ một kiếp sống mà không ai khác tin là có thật.
Rút lui để xây dựng lại sức mạnh, đó mới là con đường khôn ngoan.
Diệu Kỳ bước những bước chân dứt khoát lên bậc thềm đá, đẩy cánh cửa kính nặng nề của tòa nhà phòng đào tạo. Phía sau lưng cô, ánh nắng sớm vẫn rải đều trên sân trường, chiếu rọi lên hàng cây phượng đang xào xạc trong gió, như một lời tiễn biệt lặng lẽ dành cho quãng đời cũ mà cô sắp sửa bỏ lại phía sau.