Từ Sụp Đổ Đến Rực Rỡ: Không Cần Các Người Tôi Vẫn Tốt
9 phút đọc

Chương 4

Chương 4 — Từ Sụp Đổ Đến Rực Rỡ: Không Cần Các Người Tôi Vẫn Tốt

Cập nhật 10/09/2026 9 phút đọc

Sáng thứ hai, Diệu Kỳ đứng trước cánh cửa phòng đào tạo, tay cầm một tập hồ sơ đã chuẩn bị kỹ lưỡng suốt cả cuối tuần. Cô đã dành hai ngày để viết đi viết lại bản trình bày lý do xin chuyển ngành, cân nhắc từng câu chữ sao cho vừa đủ thuyết phục, vừa không để lộ bất kỳ điều gì liên quan đến những ký ức không thể giải thích của mình.

Cô gõ cửa, bước vào văn phòng nhỏ nơi cô Hạnh, chuyên viên phụ trách học vụ của khoa, đang ngồi sau chiếc bàn đầy giấy tờ. Cô Hạnh ngẩng lên, hơi ngạc nhiên khi thấy một sinh viên xuất sắc như Diệu Kỳ chủ động đến gặp mình vào sáng sớm.

"Em cần gì vậy, Diệu Kỳ?"

"Em muốn nộp đơn xin chuyển ngành, cô ạ." Diệu Kỳ đặt tập hồ sơ lên bàn, giọng nói bình tĩnh nhưng chắc chắn. "Em xin chuyển từ ngành Y khoa sang ngành Công nghệ sinh học."

Cô Hạnh cầm tập hồ sơ lên, lật qua vài trang, ánh mắt không giấu được sự bất ngờ. "Em đang là một trong những sinh viên có điểm số cao nhất khóa, lại đang tham gia phòng lab của Giáo sư Tuấn — một cơ hội mà rất nhiều sinh viên mơ ước cũng không có được. Em có chắc chắn về quyết định này không?"

"Em đã suy nghĩ rất kỹ rồi ạ," Diệu Kỳ đáp, ánh mắt không hề dao động. "Em nhận ra bản thân mình phù hợp hơn với hướng nghiên cứu ứng dụng công nghệ sinh học, thay vì con đường lâm sàng truyền thống. Em muốn được thử sức ở một lĩnh vực mà em tin rằng mình có thể đóng góp nhiều hơn."

Đó là lý do cô đã chuẩn bị sẵn, một lý do đủ hợp lý để không ai có thể chất vấn thêm, nhưng cũng đủ mơ hồ để không tiết lộ động cơ thật sự đằng sau quyết định của cô. Cô không thể nói với bất kỳ ai rằng cô đang cố gắng chạy trốn khỏi một tương lai mà cô đã từng trải qua, một tương lai kết thúc bằng cái chết oan uổng trong phòng giam lạnh lẽo.

Cô Hạnh xem xét hồ sơ thêm một lúc, rồi thở dài. "Việc chuyển ngành giữa chừng như thế này khá hiếm, và thường phải qua một buổi phỏng vấn đánh giá lại năng lực với hội đồng tuyển sinh ngành mới. Em có chắc là đã sẵn sàng bắt đầu lại từ đầu ở một lĩnh vực hoàn toàn khác không? Nhiều kiến thức nền tảng em sẽ phải học lại từ số không."

"Em sẵn sàng ạ." Diệu Kỳ gật đầu dứt khoát. "Em biết con đường này sẽ không dễ dàng, nhưng em đã quyết tâm rồi."

Cô Hạnh nhìn cô một lúc lâu, rồi cuối cùng cũng gật đầu, cầm bút ký vào phần xác nhận tiếp nhận hồ sơ. "Được rồi, cô sẽ chuyển hồ sơ này lên hội đồng để sắp xếp buổi phỏng vấn. Nhưng cô khuyên em nên suy nghĩ thật kỹ, và nhớ báo trước cho Giáo sư Tuấn biết quyết định của mình, đừng để thầy nghe tin từ người khác."

"Dạ, em cảm ơn cô. Em sẽ báo với thầy ạ."

Diệu Kỳ bước ra khỏi văn phòng, cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn một nỗi lo lắng mơ hồ. Bước đầu tiên đã hoàn thành. Nhưng cô biết, phần khó khăn nhất vẫn còn ở phía trước — cô phải đối mặt với phản ứng của Giáo sư Tuấn, người đã đặt rất nhiều kỳ vọng vào cô, và với những người bạn trong phòng lab, những người chắc chắn sẽ không hiểu nổi tại sao cô lại từ bỏ một con đường đầy triển vọng như vậy.

Cô đi dạo một vòng quanh khuôn viên trường trước khi quay lại phòng lab, cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ. Ngành công nghệ sinh học không phải là một lựa chọn ngẫu nhiên. Ở kiếp trước, trong những tháng ngày u ám chờ đợi phiên tòa, khi không còn gì để làm ngoài đọc sách để quên đi nỗi đau, Diệu Kỳ đã tình cờ đọc được một bài báo về những đột phá trong lĩnh vực liệu pháp gen và công nghệ sinh học ứng dụng — một lĩnh vực đang phát triển bùng nổ, nơi ranh giới giữa nghiên cứu học thuật và khởi nghiệp thương mại được xóa nhòa, nơi năng lực thực sự được đánh giá qua kết quả cụ thể chứ không chỉ qua các mối quan hệ trong một phòng lab khép kín.

Hơn nữa, đây là lĩnh vực mà kiếp trước cô chưa từng đặt chân đến, nghĩa là không có bất kỳ mối liên hệ nào với Ý Nhi, không có bất kỳ tiền lệ nào mà cô ta có thể lợi dụng để tiếp tục thao túng. Đó là một mảnh đất hoàn toàn mới, nơi Diệu Kỳ có thể xây dựng lại danh tiếng của mình từ con số không, dựa hoàn toàn vào năng lực thực sự.

Buổi chiều hôm đó, Diệu Kỳ đến gặp Giáo sư Tuấn trong văn phòng riêng của ông, một căn phòng nhỏ chất đầy sách và tài liệu nghiên cứu, ánh sáng vàng ấm từ chiếc đèn bàn cũ kỹ chiếu lên khuôn mặt điềm tĩnh của vị giáo sư đáng kính.

"Thầy, em có chuyện muốn thưa với thầy." Diệu Kỳ đứng trước bàn làm việc của ông, hai tay đan vào nhau, cố giữ giọng nói bình thản.

Giáo sư Tuấn đặt bút xuống, nhìn cô với ánh mắt quan tâm quen thuộc. "Có chuyện gì vậy, Diệu Kỳ? Ngồi xuống đi đã."

Cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện, hít một hơi thật sâu. "Em đã nộp đơn xin chuyển ngành sáng nay ạ. Em muốn chuyển sang ngành Công nghệ sinh học."

Căn phòng chìm vào im lặng một lúc lâu. Giáo sư Tuấn nhìn cô, ánh mắt lộ rõ sự sững sờ mà ông không cố che giấu. "Em nói gì cơ? Chuyển ngành? Diệu Kỳ, em đang là sinh viên xuất sắc nhất mà thầy từng hướng dẫn trong nhiều năm qua. Em đang tham gia dự án thử nghiệm lâm sàng quan trọng nhất mà phòng lab từng nhận được. Em định từ bỏ tất cả những điều đó sao?"

"Em biết quyết định này rất đột ngột, thưa thầy, và em thực sự xin lỗi vì đã không thể báo trước sớm hơn," Diệu Kỳ nói, giọng nói trầm xuống, mang theo một sự chân thành mà cô không cần phải giả vờ. "Nhưng em đã suy nghĩ rất nhiều trong thời gian gần đây, và em nhận ra rằng con đường y khoa lâm sàng không phải là nơi em muốn gắn bó lâu dài. Em muốn được thử sức ở một lĩnh vực khác, nơi em có thể ứng dụng kiến thức khoa học theo một hướng khác."

"Nhưng tại sao lại đột ngột như vậy?" Giáo sư Tuấn hỏi, giọng nói pha lẫn sự thất vọng và lo lắng thật sự. "Có phải có chuyện gì xảy ra trong phòng lab khiến em cảm thấy không thoải mái không? Nếu có vấn đề gì, em cứ nói với thầy, thầy sẽ giúp em giải quyết."

Diệu Kỳ khựng lại một chút trước câu hỏi ấy. Cô biết, nếu cô nói ra sự thật — dù chỉ là một phần nhỏ của nó — về những nghi ngờ của mình đối với Ý Nhi, cô sẽ chỉ khiến mọi chuyện trở nên phức tạp hơn, có thể khiến giáo sư nghi ngờ động cơ của cô, hoặc tệ hơn, khiến Ý Nhi cảnh giác sớm hơn và thay đổi chiến thuật.

"Không ạ, không có chuyện gì cả," cô đáp, cố giữ giọng nói tự nhiên. "Em chỉ đơn giản là muốn thử thách bản thân ở một lĩnh vực mới. Em biết ơn thầy rất nhiều vì những gì thầy đã dạy dỗ, và em sẽ luôn trân trọng khoảng thời gian được làm việc trong phòng lab của thầy. Nhưng em cần phải đi theo con đường mà em cảm thấy đúng đắn nhất với chính mình."

Giáo sư Tuấn nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt dò xét nhưng không tìm thấy bất kỳ dấu hiệu nào của sự dối trá hay do dự. Cuối cùng, ông thở dài, gật đầu. "Thầy tôn trọng quyết định của em, Diệu Kỳ. Dù thầy thực sự tiếc nuối khi phải để em rời khỏi phòng lab, nhưng thầy tin rằng em đã suy nghĩ kỹ trước khi đưa ra quyết định này. Chỉ mong em nhớ rằng, dù em đi con đường nào, cánh cửa phòng lab này vẫn luôn rộng mở nếu em cần giúp đỡ."

"Em cảm ơn thầy rất nhiều." Diệu Kỳ cúi đầu, cảm thấy một sự xúc động chân thật dâng lên trong lòng. Dù đã chuẩn bị tinh thần từ trước, cô vẫn không khỏi cảm thấy nghẹn ngào trước sự bao dung của người thầy đã luôn tin tưởng và ủng hộ cô suốt những năm qua.

Khi cô rời khỏi văn phòng của Giáo sư Tuấn, tin tức về việc cô xin chuyển ngành đã bắt đầu lan truyền trong phòng lab. Thảo My là người đầu tiên chạy đến tìm cô, khuôn mặt đầy vẻ hoang mang. "Diệu Kỳ, cậu nói thật đấy à? Cậu định chuyển ngành thật sao? Tại sao vậy? Chuyện gì đã xảy ra?"

Đình Vũ và Nhật Lam cũng đứng gần đó, ánh mắt đầy nghi hoặc và không hiểu. Chỉ có một người đứng ở góc xa hơn, quan sát toàn bộ cảnh tượng ấy trong im lặng, ánh mắt lóe lên một tia sáng khó nhận biết — đó là Trịnh Ý Nhi.

Diệu Kỳ nhận ra ánh mắt ấy, dù chỉ thoáng qua trong một tích tắc. Cô không biết chính xác Ý Nhi đang nghĩ gì lúc này — có thể là sự ngạc nhiên, có thể là một chút cảnh giác, hoặc thậm chí là một sự nhẹ nhõm ngầm khi biết rằng người có ảnh hưởng lớn nhất trong nhóm sắp rời đi. Nhưng dù là cảm xúc gì, Diệu Kỳ biết mình cần phải giữ vững lập trường.

"Tớ đã suy nghĩ kỹ rồi," cô nói với Thảo My, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên định. "Tớ muốn thử sức ở một lĩnh vực khác. Đây là quyết định của riêng tớ, không liên quan đến ai trong phòng lab cả."

Thảo My vẫn chưa hết bàng hoàng, nhưng không tiện hỏi thêm giữa đám đông. Diệu Kỳ mỉm cười nhẹ với bạn, rồi quay người bước đi, để lại phía sau một phòng lab đầy những câu hỏi chưa có lời giải đáp, và một kẻ đang âm thầm tính toán lại kế hoạch của mình trước sự thay đổi bất ngờ này.

Trên đường về ký túc xá, Diệu Kỳ đi ngang qua dãy hành lang treo đầy những tấm bảng thành tích của khoa, trong đó có cả tấm ảnh chụp cả phòng lab miễn dịch học nhận giải thưởng nghiên cứu sinh viên xuất sắc năm ngoái — bức ảnh mà kiếp trước cô vẫn luôn tự hào mỗi khi đi ngang qua. Cô dừng lại một chút, nhìn vào gương mặt tươi cười của chính mình trong bức ảnh, của Thảo My, của Đình Vũ, của Nhật Lam đứng bên cạnh Giáo sư Tuấn.

Có một phần trong cô, dù đã quyết tâm đến đâu, vẫn cảm thấy tiếc nuối khi phải rời xa những gì mình từng gây dựng. Nhưng cô hiểu, tiếc nuối là cái giá phải trả cho một tương lai an toàn hơn. Cô rút điện thoại ra, chụp lại bức ảnh ấy như một cách lưu giữ những gì tốt đẹp nhất của quãng thời gian này, trước khi mọi thứ bị vấy bẩn bởi những âm mưu mà chỉ mình cô biết trước.

Tối hôm ấy, cô mở cuốn sổ tay bí mật của mình, viết thêm một dòng ghi chú ngắn gọn: "Ngày nộp đơn chuyển ngành. Phản ứng của Ý Nhi khi nghe tin: quan sát im lặng, không biểu lộ cảm xúc rõ ràng, nhưng ánh mắt có sự thay đổi tinh vi. Cần tiếp tục theo dõi cách cô ta điều chỉnh chiến thuật sau khi tôi rời phòng lab." Cô gấp cuốn sổ lại, cất vào ngăn kéo có khóa, lòng thầm nhủ rằng từ hôm nay, mỗi bước đi của mình đều phải được tính toán kỹ lưỡng hơn bao giờ hết.

Đã sao chép liên kết chương