Chương 17
Chương 17 — Từ Sụp Đổ Đến Rực Rỡ: Không Cần Các Người Tôi Vẫn Tốt
Sau khi biết được bằng chứng về bức ảnh chỉnh sửa đã bị phát hiện — thông tin mà cô ta tình cờ nghe được từ Đình Vũ, người đã nghe loáng thoáng từ Thảo My về việc Nhật Lam hỏi lại chuyện cũ một cách khác thường — Trịnh Ý Nhi hiểu rằng, mạng lưới bảo vệ mà mình dày công xây dựng đang bắt đầu có những vết nứt nguy hiểm. Cô ta không biết chính xác Diệu Kỳ đã phát hiện được bao nhiêu, nhưng bản năng sinh tồn mách bảo cô ta rằng, đã đến lúc phải hành động quyết liệt hơn, trước khi mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát.
Ý Nhi cũng biết, dự án nghiên cứu của Diệu Kỳ đã bước sang một giai đoạn mới — sau khi hoàn thành thành công các thử nghiệm tiền lâm sàng trên mô hình động vật, dự án được hội đồng đạo đức nghiên cứu phê duyệt để bắt đầu giai đoạn thử nghiệm an toàn đầu tiên trên một nhóm nhỏ tình nguyện viên. Đây là bước ngoặt quan trọng, đồng thời cũng là thời điểm nhạy cảm nhất — bất kỳ sai sót nào trong giai đoạn này, dù nhỏ đến đâu, cũng có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng cho sức khỏe con người, và kéo theo trách nhiệm pháp lý nặng nề cho những ai liên quan.
Đây chính là cơ hội mà Ý Nhi đã chờ đợi. Nếu lần trước cô ta chỉ có thể tạo ra một tài liệu giả mạo — thứ có thể bị bác bỏ dễ dàng nhờ hệ thống ghi log của Diệu Kỳ — thì lần này, cô ta quyết định phải hành động triệt để hơn, để lại một dấu vết không thể chối cãi, một hậu quả thực sự đủ nghiêm trọng để không ai còn có thể nghi ngờ về tính xác thực của cáo buộc.
Cô ta bắt đầu bằng cách tiếp cận một sinh viên thực tập mới tại Viện Hừng Đông, người vừa được phân công hỗ trợ mảng hành chính cho dự án nghiên cứu, thông qua một mối quan hệ quen biết xa từ một câu lạc bộ học thuật chung. Với vỏ bọc quan tâm, nhiệt tình, Ý Nhi khéo léo dò hỏi về quy trình bảo mật của hệ thống, về việc ai có quyền truy cập vào khu vực lưu trữ mẫu và hồ sơ liều lượng của tình nguyện viên.
Qua nhiều lần trò chuyện tưởng như vô tình, cô ta biết được rằng, vào những ngày cuối tuần, khi phần lớn nhân viên nghỉ, hệ thống bảo mật của khu vực lưu trữ hồ sơ thường được vận hành với chế độ giám sát tối thiểu, chỉ có một vài nhân viên trực ban. Cô ta cũng biết được, thông qua việc quan sát từ xa các bài đăng công khai trên mạng xã hội của nhóm nghiên cứu, rằng vào một cuối tuần sắp tới, Diệu Kỳ sẽ tham dự một hội nghị khoa học ở một thành phố khác, cách xa khuôn viên trường — một sự kiện được công khai mời gọi sinh viên tham dự mà chính Bách Sơn đã đăng thông báo khuyến khích cả nhóm tham gia.
Đây là thời điểm hoàn hảo. Nếu có bất kỳ sự cố nào xảy ra với hồ sơ liều lượng của tình nguyện viên vào đúng cuối tuần ấy, trong khi Diệu Kỳ đang ở một nơi cách xa, có đầy đủ nhân chứng xác nhận sự vắng mặt của cô, thì về mặt logic thông thường, không ai có thể nghĩ rằng chính cô là người trực tiếp can thiệp. Nhưng đó chính xác là điều Ý Nhi muốn khai thác — cô ta sẽ không cần phải đích thân có mặt tại hiện trường để gây ra sự cố, chỉ cần tạo ra đủ bằng chứng kỹ thuật số cho thấy tài khoản của Diệu Kỳ đã được sử dụng để thực hiện thay đổi, bất kể cô đang ở đâu vào thời điểm đó.
Sử dụng những kiến thức tự học được về công nghệ thông tin trong suốt nhiều tháng qua, cùng với một số thông tin kỹ thuật mà cô ta moi được từ sinh viên thực tập kia dưới vỏ bọc "tò mò học hỏi", Ý Nhi tìm cách tạo ra một tài khoản truy cập giả mạo, ngụy trang giống hệt giao diện đăng nhập hợp lệ của hệ thống quản lý dữ liệu dự án. Cô ta gửi một email, ngụy trang thành thông báo bảo trì hệ thống định kỳ từ bộ phận công nghệ thông tin của viện, đến địa chỉ email của một nhân viên trực ban cuối tuần — người có quyền truy cập vật lý vào phòng lưu trữ mẫu — yêu cầu người này xác nhận lại thông tin đăng nhập để "đồng bộ hóa hệ thống bảo mật mới".
Người nhân viên trực ban, không mảy may nghi ngờ trước một email trông có vẻ chính thống, đã vô tình cung cấp thông tin đăng nhập của mình vào đường liên kết giả mạo mà Ý Nhi đã thiết lập. Với quyền truy cập đánh cắp được ấy, vào đúng đêm thứ Bảy, khi Diệu Kỳ đang ở cách xa hàng trăm cây số tại hội nghị khoa học, Ý Nhi từ một quán cà phê internet công cộng, đăng nhập vào hệ thống, âm thầm chỉnh sửa một thông số liều lượng trong hồ sơ theo dõi của một tình nguyện viên tham gia thử nghiệm an toàn, đồng thời để lại một dấu vết truy cập được ngụy tạo tinh vi, trỏ về hướng tài khoản của Diệu Kỳ thông qua một lỗ hổng giả mạo địa chỉ mạng mà cô ta đã dày công nghiên cứu.
Sáng Chủ nhật hôm sau, tình nguyện viên ấy — một người đàn ông trung niên tham gia thử nghiệm vì mong muốn được tiếp cận sớm với liệu pháp điều trị mới cho căn bệnh di truyền hiếm gặp của mình — có biểu hiện phản ứng bất thường nghiêm trọng, phải nhập viện cấp cứu khẩn cấp. Đội ngũ y tế giám sát thử nghiệm ngay lập tức báo động, đình chỉ toàn bộ quy trình thử nghiệm để điều tra nguyên nhân.
Khi đội ngũ kỹ thuật rà soát lại hồ sơ, họ phát hiện thông số liều lượng đã bị thay đổi so với phác đồ ban đầu, và dấu vết truy cập hệ thống, dù không hoàn toàn rõ ràng, lại có nhiều điểm trùng khớp đáng ngờ với tài khoản của Tôn Diệu Kỳ.
Tin tức này lan truyền như một cơn địa chấn trong nội bộ Viện Hừng Đông. Giáo sư Lương Vĩnh Đạt, viện trưởng, ngay lập tức triệu tập một cuộc họp khẩn cấp với toàn bộ ban lãnh đạo dự án, cùng với sự tham gia của ông Thái Bình Nguyên từ phòng thanh tra. Đây không còn là một nghi vấn vu khống đơn thuần như lần trước — lần này, đã có một hậu quả thực sự nghiêm trọng xảy ra với sức khỏe con người, và tính chất vụ việc đã vượt ra ngoài phạm vi kỷ luật học thuật thông thường, tiến gần đến ranh giới của trách nhiệm hình sự.
Bách Sơn, khi nhận được tin, lập tức gọi điện cho Diệu Kỳ, giọng nói anh run lên vì lo lắng lẫn phẫn nộ. "Diệu Kỳ, em phải trở về ngay lập tức. Có chuyện nghiêm trọng đã xảy ra."
Diệu Kỳ, đang ở giữa hội nghị khoa học tại một thành phố xa lạ, cảm thấy một cơn ớn lạnh quen thuộc lan tỏa khắp cơ thể khi nghe những gì Bách Sơn kể lại qua điện thoại. Đây chính xác là cơn ác mộng mà cô đã lo sợ nhất — một hậu quả thực sự nghiêm trọng, một tình nguyện viên bị tổn hại, và mọi bằng chứng kỹ thuật số đều chỉ về phía cô, giống hệt như những gì đã xảy ra ở kiếp trước.
"Em sẽ về ngay," cô nói, giọng nói cố giữ bình tĩnh dù trái tim đang đập loạn nhịp. "Nhưng anh phải tin em, em không hề ở gần hệ thống vào thời điểm đó. Em có thể chứng minh mình đang ở đây, tại hội nghị này, suốt cả cuối tuần."
"Anh tin em," Bách Sơn đáp, giọng nói kiên quyết không chút do dự. "Nhưng phòng thanh tra và cả gia đình tình nguyện viên đang rất phẫn nộ. Họ cần một lời giải thích rõ ràng, và nhanh chóng. Em cần chuẩn bị tinh thần, vì tình huống lần này nghiêm trọng hơn rất nhiều so với lần trước."
Diệu Kỳ cúp máy, đứng lặng người giữa hành lang khách sạn, tay siết chặt lấy điện thoại. Cô nhắm mắt lại, cố gắng bình tĩnh sắp xếp lại suy nghĩ. Đây chính là khoảnh khắc quyết định — nếu không thể chứng minh sự vô tội của mình một cách thuyết phục, cô sẽ phải đối mặt với chính xác kịch bản đã từng cướp đi mạng sống của cô ở kiếp trước: bị buộc tội hình sự, bị đuổi học, và rơi vào vòng xoáy hủy diệt không lối thoát.
Nhưng lần này, cô nhắc nhở bản thân, cô không hề đơn độc, và quan trọng hơn cả, cô đã có sự chuẩn bị. Cô mở điện thoại, bắt đầu liên hệ ngay với ban tổ chức hội nghị để xin xác nhận chính thức về sự có mặt của mình trong suốt cuối tuần, đồng thời gọi điện cho Nhật Lam để thông báo về tình hình khẩn cấp, nhờ bạn mình chú ý theo dõi bất kỳ động thái bất thường nào từ phía Ý Nhi trong những ngày tới.
Đêm đó, trên chuyến xe trở về, Diệu Kỳ nhìn ra khung cửa sổ tối đen, ánh đèn đường vụt qua như những vệt sáng mờ ảo. Cô biết, cuộc chiến thực sự, cuộc chiến quyết định vận mệnh của cô, giờ đây mới chính thức bắt đầu.
Cô lấy điện thoại, mở lại cuốn nhật ký điện tử song song mà cô vẫn duy trì bên cạnh cuốn sổ tay viết tay, rà soát lại toàn bộ lịch trình của mình trong suốt cuối tuần vừa qua — từng bữa ăn, từng buổi thảo luận, từng tấm ảnh chụp cùng những người tham dự hội nghị, tất cả đều có dấu thời gian và định vị rõ ràng, được lưu trữ tự động trên điện thoại. Đây chính là một thói quen cô đã rèn luyện suốt nhiều tháng qua, không phải vì lo sợ mơ hồ, mà vì cô đã học được, từ chính nỗi đau của kiếp trước, rằng một chứng cứ ngoại phạm vững chắc đôi khi lại chính là thứ duy nhất đứng giữa một con người vô tội và một bản án oan nghiệt.
Cô gấp điện thoại lại, ngả đầu ra sau ghế, nhắm mắt cố chợp mắt một chút trước khi xe về đến bến. Nhưng giấc ngủ không đến. Trong đầu cô, hình ảnh người tình nguyện viên xa lạ đang nằm trên giường bệnh cứ hiện lên không dứt, khiến lòng cô quặn thắt vì một nỗi ân hận không tên — dù cô biết rõ mình không phải là người gây ra chuyện này, cô vẫn cảm thấy có trách nhiệm phải nhanh chóng tìm ra sự thật, không chỉ để giải oan cho bản thân, mà còn để đảm bảo công lý cho người đã vô tình trở thành nạn nhân trong âm mưu tàn nhẫn của Ý Nhi.