Tỷ Tỷ Muốn Vinh Hoa, Ta Chỉ Muốn Mua Lại Y Quán
7 phút đọc

Chương 11

Chương 11

"Ta cũng đâu đến nỗi bị muội liên lụy, rơi vào hoàn cảnh khó xử như hôm nay!"

Những lời ấy khiến ta thấy vô cùng quen thuộc. Ta nhớ đến kiếp trước, hắn cũng từng dùng giọng điệu đầy oán hận như vậy nói với ta:

"Nếu không chọn đưa muội vào kinh.”

"Hôm nay Nghiên Nhi sao có thể vì ưu sầu mà thành b /ệnh.”

"Cuộc sống của ta sao có thể tẻ nhạt đến mức ngay cả một bát canh hợp khẩu vị cũng không được uống."

Nước mắt a tỷ từng giọt lớn rơi xuống:

"Đúng vậy, ngay từ đầu huynh vốn không hề muốn chọn muội vào kinh!”

"Tất cả mọi người đều cho rằng, muội chỗ nào cũng không bằng nàng ấy!”

"Cho nên muội đáng bị bỏ lại!"

"Nhưng muội không cam lòng!”

"Muội không cam lòng!”

"Muội chỉ muốn được người khác chọn lấy một lần thôi!"

Ánh mắt đại ca chỉ còn lại sự lạnh lẽo:

"Chỉ muốn được chọn một lần?”

"Từ nhỏ đến lớn, những thứ tốt đẹp mà A Hòa nhường cho muội còn ít sao?”

"Có lần nào có thứ tốt mà muội ấy không để muội chọn trước?"

Thì ra... Hắn cũng biết. Hắn cũng biết rằng vô số lần có cơ hội lựa chọn, ta đều đã nhường cho a tỷ. Cho dù là cơ hội vào kinh ở kiếp trước, ta cũng chưa từng tranh giành với nàng. Ta chỉ vô tình bắt gặp nàng nói chuyện với vị đại phu kia, sợ bát th /uốc ấy sẽ làm hại thân thể nàng. Cho nên mới theo bản năng xông vào, ngăn bàn tay nàng đang định uống th /uốc. Mà đúng lúc ấy, đại ca trở về, nghe được toàn bộ mọi chuyện. Đôi môi a tỷ khẽ run, rất lâu vẫn không nói nên lời. Cho đến khi nàng đột nhiên nhớ ra điều gì đó. A tỷ sốt ruột đến gần như phát điên, lao về phía đại ca, hai tay siết c.h.ặ.t lấy ống tay áo hắn.

"Những chuyện đó không còn quan trọng nữa!”

"Đại ca, huynh không nghe rõ sao? A Hòa nói muội đ /ộc đã ngấm vào tận phế phủ rồi!”

"Đại ca, công chúa muốn gi /ết muội, nàng ta thật sự đã hạ đ /ộc muội!"

Sự phẫn nộ, hối hận và thất vọng trên gương mặt đại ca. Đều tan biến vì những lời của a tỷ, chỉ còn lại vẻ trắng bệch như tro tàn. Một bên là nỗi oan khuất tày trời mà a tỷ phải chịu, thậm chí là cả một m /ạng người. Một bên là công chúa tôn quý của Hoàng gia, cùng tiền đồ và quan lộ của hắn. Nếu chọn vế trước, muốn đòi lại công bằng cho a tỷ thì gần như là chuyện si tâm vọng tưởng. Nếu chọn vế sau, quan lộ của hắn vẫn sẽ thuận buồm xuôi gió, tiếp tục là tân quý được triều đình trọng dụng.

"Nghiên Nhi..."

Đại ca rất chậm, rất khó khăn cúi mắt. Nhìn a tỷ đang tuyệt vọng như cầu cứu, hai tay vẫn siết c.h.ặ.t lấy tay áo hắn. Giọng nói của hắn dần dịu xuống, không còn sự giận dữ và quở trách như trước. Hắn đã đưa ra lựa chọn.

17

Hắn nhìn a tỷ đang khóc đến đầy mặt nước mắt. Ánh mắt hắn hoảng hốt vô thần, vô cùng khó nhọc mới lại cất lời:

"Chuyện muội mắc trọng b /ệnh, suốt một năm nay ở kinh thành ai ai cũng biết.”

"Cho dù đại ca thật sự bất chấp tất cả, đi đòi lại công bằng cho muội.”

"Thì còn ai có thể tin rằng, trọng b /ệnh của muội là do gần đây mới bị người ta hạ đ /ộc?"

A tỷ bỗng mở to hai mắt, nàng đã hiểu ý của hắn. Đại ca quay mặt đi, dường như không nỡ nhìn nàng thêm nữa:

"Trọng b /ệnh khó chữa không có nghĩa là không chữa được.”

"Đại ca sẽ tìm cho muội vị đại phu giỏi nhất kinh thành, nhất định sẽ chữa khỏi."

A tỷ nước mắt nước mũi giàn giụa, gương mặt dần trở nên méo mó:

"Tại sao! Tại sao chứ!”

"Chỉ vì nàng ta là công chúa, nên có thể coi m /ạng người như cỏ rác hay sao?!"

Đại ca hoảng hốt nhìn cánh cửa đang đóng c.h.ặ.t, hạ thấp giọng:

"Những lời như thế, sau này không được nói nữa.”

"Từ nay về sau, đại ca sẽ nghĩ cách chặn tất cả những bát th /uốc mà công chúa đưa cho muội.”

"Nghiên Nhi, muội ngoan một chút, đại ca đã nói bệnh sẽ chữa khỏi."

A tỷ vừa khóc vừa bật cười đầy tuyệt vọng:

"Kinh thành... kinh thành đúng là nơi ă /n th /ịt người.”

"Bọn họ đều là q/uái v/ật, đều là q/uái v/ật.”

"Cho dù lần này muội được chữa khỏi, sau này bọn họ vẫn sẽ lộ nanh vuốt lao về phía muội.”

"Muội... muội không đi nữa, muội không muốn quay lại đó nữa."

Hiển nhiên đại ca không dám truy cứu công chúa. Qua hồi lâu, hắn dần trở nên vừa xấu hổ vừa tức giận:

"Công chúa tuy kiêu căng, nhưng làm việc từ trước đến nay vẫn rất cẩn trọng.”

"Cho dù thật sự là nàng ấy làm.”

"Nếu không phải muội giả b /ệnh, thì nàng ấy sao có thể thuận nước đẩy thuyền, dám hạ đ /ộc để biến b /ệnh giả của muội thành thật?"

A tỷ ho dữ dội, cho đến khi ho ra m /áu.