Chương 8
Chương 8
Thì ra, suốt bao nhiêu năm nay, nàng vẫn luôn nghĩ như vậy. Nàng siết c.h.ặ.t hai tay, trên gương mặt hiện lên vẻ không cam lòng nhưng vô cùng kiên định:
"Nhưng sau này nhất định sẽ không còn thế nữa.”
"Ta sẽ tự mình xử lý những sai lầm mình gây ra, sẽ kết giao tốt với công chúa và các vị phu nhân ở kinh thành.”
"A Hòa, ta không phải mãi mãi đều phải dựa vào muội."
12
Lúc h/ấp h/ối ở kiếp trước, ta biết rất rõ bát th /uốc ấy là do nàng xin đại ca mang đến. Cho đến khi ch /ết, ta vẫn luôn nghĩ, rốt cuộc từ khi nào nàng bắt đầu oán hận ta. Ta đã nghĩ đi nghĩ lại vô số lần, rốt cuộc mình từng bạc đãi nàng ở chỗ nào. Để đến mức nàng biết rõ ta đang b /ệnh nặng, biết rõ d.ư.ợ.c liệu trong bát th /uốc ấy quý giá khó tìm. Vậy mà chỉ vì một chút phong hàn không đáng kể, nàng vẫn nhất quyết lấy bát th /uốc của ta. Thì ra... Ngay từ sớm như thế này, nàng đã oán hận ta suốt nhiều năm rồi. Mấy chục năm ta dốc hết tâm sức mưu tính, đổi lại là sự căm ghét của đại ca. Từ nhỏ ta đã học cách thu dọn hậu quả cho những sai lầm của a tỷ, đổi lại cũng chỉ là sự oán hận của nàng. Ta nhìn ánh mắt dứt khoát, như thể nhất định phải hoàn toàn thoát khỏi ta của a tỷ. Những lời buồn cười từng nghẹn nơi cổ họng, suýt nữa đã thốt ra. Cho dù được sống lại một đời, cho dù không còn dám vào kinh nữa, trong khoảnh khắc ấy ta vẫn muốn nhắc nhở nàng. Hãy cẩn thận bát th /uốc công chúa ban, giữ lại bã th /uốc mang về để xem. Đừng tin vào sự tốt bụng và rộng lượng của công chúa. Đừng nhận trang sức của nàng ấy. Đừng nghe lời nàng ấy mà bước vào nội viện. Còn rất nhiều điều khác nữa, nhưng ta không thể nói ra thêm dù chỉ một chữ. Trong ánh mắt đầy oán hận ấy của a tỷ. Ta hiểu rõ hơn bao giờ hết rằng, cho dù ta có nói ra, nàng cũng sẽ không tin ta thêm một chữ nào. Nàng chỉ càng cho rằng ta đang coi thường nàng, ghen ghét nàng. A tỷ nhìn ta lần cuối:
"A Hòa, muội hãy chăm sóc tốt cho chính mình.”
"Những ngày tháng của a tỷ, a tỷ sẽ tự mình sống thật tốt.”
"Kinh thành phồn hoa thịnh vượng, có thứ gì tốt, a tỷ vẫn sẽ gửi về cho muội một ít."
Nàng hơi ngẩng cao cằm. Lần đầu tiên, dường như cuối cùng cũng có thể bày ra vẻ kiêu ngạo trước mặt ta. Ta nhìn theo nàng rời đi. Nhìn nàng cùng đại ca lên xe ngựa, nhìn xe ngựa dần khuất trong màn đêm. Khoảng sân trống vắng, chỉ còn lại một mình ta. Ta như lại quay về đêm hôm ấy. Gió lạnh thổi tắt ngọn nến, dường như tất cả mọi người trên thế gian này đều đã bỏ rơi ta. Được sống lại một đời, ta đã có thể nhìn rõ mọi thứ. Con đường sai lầm từng đi qua, ta sẽ không bao giờ bước lại lần nữa. Thế nhưng đúng vào lúc này, ta vẫn không khỏi sinh ra chút bối rối. Ta chợt nhớ ra, bát mì trường thọ với hai quả trứng ốp la kia, ta còn chưa kịp ăn lấy một miếng. Triệu bà bà từng nói, vào ngày sinh thần, chỉ cần ăn một bát mì trường thọ. Thì sẽ sống trăm tuổi, mọi điều mong muốn đều thành hiện thực. Ta hy vọng Thẩm Minh Hòa của kiếp này. Có thể sống trăm tuổi, tâm tưởng sự thành. Nghĩ một lúc, ta vẫn muốn tự nấu cho mình một bát mì khác. Ta rời khỏi nhà, mượn ánh trăng đi qua con đường dài tĩnh lặng, trở về y quán. Ta đã sớm chuyển đến ở hẳn trong y quán, ngay cả nồi niêu bát đũa cũng đều mang đến đó. Khi đi đến trước cửa y quán. Dưới ánh trăng, ta chợt nhìn thấy một chiếc hộp gấm màu nhạt. Chiếc hộp được đặt sát bên ngoài cửa, trông không giống đồ ai đó vô tình để quên. Ngược lại giống như... Có người cố ý để lại cho ta.
13
Ta cầm lấy chiếc hộp gấm, cẩn thận mở ra. Động tác và cả hơi thở của ta đều cứng lại trong khoảnh khắc. Nằm bên trong hộp là một chiếc túi thơm nhỏ, trên đó thêu một chùm quả du non. Đôi tay ta run rẩy đưa túi thơm lên mũi. Mùi hương ấy vô cùng quen thuộc, là thứ đến tận lúc ch /ết ở kiếp trước ta vẫn luôn nhớ mãi. Năm đó khi phụ mẫu còn sống, có một năm thương nhân vượt biển đến Đại Tấn buôn bán. Khi đi ngang qua y quán nhà ta, có một thương nhân mắc trọng b /ệnh, hôn mê bất tỉnh. Sau khi phụ mẫu cứu người, thương nhân vô cùng cảm kích, bèn tặng một miếng hương liệu quý hiếm. Mẫu thân tỉ mỉ làm thành một miếng hương bội, tặng ta làm quà sinh thần, hương thơm bao năm vẫn không tan. Sau khi phụ mẫu qua đời, y quán bị tr /ộm, miếng hương bội cũng thất lạc. Khi ta đ /au buồn tột cùng. Đại ca từng hứa với ta rằng, sau này nhất định sẽ tìm cho ta một loại hương liệu giống hệt.