Chương 5
Chương 5
“Nay nàng ấy đã tỉnh lại, Vương gia cũng có thể an tâm.”
“Nếu người đã không sao, vậy lệnh cấm túc bên viện ta có phải cũng nên giải rồi không?”
Tiêu Cảnh Hành nhìn chằm chằm ta: “Đêm qua ngươi vừa gây chuyện, hôm nay đã nghĩ tới chuyện ra phủ rồi sao?”
“Không ra phủ.” Ta nói: “Chỉ là tra sổ sách thôi.”
Chân mày hắn lập tức nhíu lại. Thẩm Ký Bạch khẽ hỏi: “Vương phi tỷ tỷ muốn tra sổ sách gì vậy?” Ta liếc nhìn nàng một cái: “Sổ sách hồi môn. Thẩm cô nương đang bệnh, mấy chuyện tục vụ này không làm phiền nàng.” Nụ cười trên mặt nàng nhạt đi đôi chút. Ngược lại, Tiêu Cảnh Hành lại giống như vừa nghe thấy chuyện hoang đường nhất thiên hạ, ánh mắt đầy vẻ khó tin:
“Khương Du Ninh, rốt cuộc ngươi lại muốn gây chuyện gì nữa đây?”
Ta không tiếp lời này, chỉ làm trọn lễ nghĩa: “Lễ đã đưa tới, lời cũng đã truyền xong. Thẩm cô nương cứ an tâm dưỡng bệnh, ta xin phép về trước.” Nói xong, ta xoay người rời đi. Sau lưng truyền tới tiếng Thải Phồn cố ý hạ thấp: “Cô nương, người đừng buồn nữa, Vương gia vẫn còn ở đây mà.” Bước chân ta không hề dừng lại. Các nàng đều đang chờ ta quay đầu. Ta càng không quay. Trở về chính viện, Tang Nhu vừa đóng cửa viện lại liền thở phào một hơi thật dài:
“Vương phi, vừa rồi nô tỳ thật sự sợ Vương gia lại nổi giận.”
“Hắn giận thì mặc hắn.” Ta ngồi xuống trước bàn: “Chúng ta làm chuyện của chúng ta.”
Ta sai người mang chìa khóa kho phòng tới, lại gọi Ngô ma ma cùng tiên sinh họ Triệu quản lý sổ sách hồi môn đến. Ngô ma ma là người cũ theo từ Khương gia sang, làm việc ổn trọng. Còn tiên sinh Triệu trước kia quản tổng sổ sách các cửa tiệm hồi môn của ta, chỉ là nguyên chủ một lòng dồn hết lên người Tiêu Cảnh Hành, rất nhiều sổ sách đều bị tổng quản Vương phủ lấy đi thay mặt quản lý, ông ấy cũng không tiện cứng rắn ngăn cản. Khi hai người bước vào cửa, sắc mặt đều không được tốt lắm. Ta đẩy chiếc hộp ra giữa bàn:
“Từ hôm nay trở đi, toàn bộ sổ sách hồi môn đều thu về chính viện. Cửa tiệm, điền trang, trạch viện, bạc hiện, châu báu trang sức, từng thứ từng thứ đều phải kiểm kê rõ ràng.”
“Phàm là những thứ Vương phủ từng vay dùng, chuyển dùng hay chiếm dùng, đều phải lập sổ riêng.”
Tiên sinh Triệu ngẩng đầu nhìn ta, giống như không nghe rõ: “Ý của Vương phi là… bên phía Vương phủ cũng phải tính sao?”
“Đương nhiên phải tính.” Ta nói: “Huynh đệ ruột còn phải rõ ràng sổ sách, huống hồ ta và Vương gia đang chuẩn bị hòa ly.”
Ngô ma ma đột nhiên ngẩng phắt đầu lên: “Vương phi!” Tang Nhu lấy phong hòa ly thư tối qua ra, đặt lên mặt bàn. Trong phòng nhất thời không còn ai nói chuyện nữa. Ta không cho bọn họ thời gian hoàn hồn, tiếp tục phân phó:
“Chuyện thứ hai, những người tối qua đã rút về, hôm nay phải gọi riêng từng người ra hỏi chuyện.”
“Ai từng làm việc ở Thính Tuyết Viện, ai từng thay Thẩm Ký Bạch truyền tin, ai từng nhận thưởng bạc từ bên ngoài, từng chuyện từng chuyện đều phải ghi chép rõ ràng.”
Tang Nhu vội hỏi: “Vương phi là sợ bọn họ ăn nói không sạch sẽ sao?”
“Không phải sợ.” Ta nói:
“Mà là sau này người từ Thính Tuyết Viện tới, chỉ được để lại lời ở phòng gác cổng của chính viện, không cho phép người của chính viện tự ý đáp ứng riêng. Mỗi một cái miệng, đều phải có ghi chép để tra xét.”
Tiên sinh Triệu nghe đến câu này, vẻ mặt trở nên có chút phức tạp. Ta mở sổ sách ra, tiện tay chỉ vào vài khoản bên trong:
“Chuyện thứ ba, từ hôm nay trở đi, lợi nhuận từ các cửa tiệm hồi môn của ta chỉ được nhập vào sổ riêng của chính ta.”
“Chi tiêu thường ngày của Vương phủ, dược liệu của Thái phi, còn có thuốc bổ bên phía Thẩm cô nương, tất cả đều không được tiếp tục lấy từ sổ của ta nữa.”
Lần này Ngô ma ma không ngăn cản nữa, trái lại hốc mắt còn đỏ lên, thấp giọng nói:
“Vương phi vốn nên làm như vậy từ sớm rồi.”
Ta nhìn bà ấy một cái: “Sớm hay muộn không quan trọng, trước tiên phải làm rõ sổ sách đã.” Tiên sinh Triệu cuối cùng cũng hoàn hồn, lập tức lấy từ trong tay áo ra một quyển sổ nhỏ:
“Nếu Vương phi thật sự muốn tra, chỗ lão nô đây còn có vài khoản nợ cũ.”
“Năm kia sửa Lãm Nguyệt Các, đã lấy một vạn hai ngàn lượng từ cửa tiệm hồi môn.”
“Năm ngoái đại thọ của Thái phi, trong phủ nói phòng thu chi không xoay chuyển kịp, cũng lấy ba ngàn lượng từ điền trang của người.”
“Còn sau khi Thẩm cô nương vào phủ, tiền dược liệu cùng gấm vóc…”