Chương 16
Chương 16 — Bản Vẽ Giấu Tên
Một tuần sau buổi thuyết trình chung kết, hội đồng giám khảo họp kín trong suốt hai ngày để tổng hợp điểm số từ năm vị giám khảo độc lập, chấm theo thang điểm quy định sẵn cho từng tiêu chí: tính khả thi kỹ thuật, sự phù hợp công năng, thẩm mỹ kiến trúc, tính bền vững và khả năng kiểm soát ngân sách. Theo đúng quy chế đấu thầu đã công bố từ đầu, đại diện chủ đầu tư — tức Khôi Nguyên — hoàn toàn không có mặt trong phòng họp chấm điểm, chỉ nhận được kết quả cuối cùng qua văn bản chính thức do thư ký hội đồng gửi đến sau khi mọi phiếu chấm đã được tổng hợp và niêm phong.
Kết quả được công bố vào một buổi sáng thứ Sáu: văn phòng kiến trúc của chú Huấn, với phương án do Chu Diệu Linh phụ trách, đạt tổng điểm cao nhất trong năm đơn vị vào vòng chung kết, vượt qua cả ba văn phòng lớn từng có kinh nghiệm thực hiện những dự án quy mô lớn hơn nhiều. Biên bản chấm điểm ghi rõ lý do: "Phương án thể hiện sự thấu hiểu sâu sắc về nhu cầu cộng đồng thực tế, giải pháp kỹ thuật khả thi và tiết kiệm chi phí, đồng thời mang tính thẩm mỹ và ý nghĩa nhân văn cao."
Khi nhận được email thông báo, Diệu Linh đọc đi đọc lại ba lần để chắc chắn mình không đọc nhầm, rồi bật khóc ngay tại bàn làm việc, không kìm được cảm xúc trước mặt toàn thể đồng nghiệp. Chú Huấn, khi hay tin, ôm chầm lấy cô như một người cha tự hào về con gái mình.
"Con làm được rồi, Diệu Linh," ông nói, giọng cũng nghẹn ngào không kém. "Chú biết ngay từ đầu con sẽ làm được mà."
Tin vui lan nhanh khắp văn phòng nhỏ, mọi người tổ chức một bữa liên hoan giản dị ngay chiều hôm đó để chúc mừng, nhưng giữa niềm vui ấy, Diệu Linh vẫn không thể hoàn toàn gạt bỏ một câu hỏi cứ lởn vởn trong đầu: liệu chiến thắng này có thật sự hoàn toàn dựa trên năng lực của cô, hay ít nhiều đã có bàn tay của Khôi Nguyên can thiệp phía sau?
Cô quyết định gọi điện trực tiếp cho kiến trúc sư Lâm Việt Hòa — người cô đã xin số liên lạc từ ban tổ chức để hỏi thêm về nhận xét chi tiết cho phương án của mình — và không kìm được, hỏi thẳng câu hỏi đang giằng xé trong lòng.
"Cháu xin lỗi vì câu hỏi có phần đường đột," cô nói, giọng cẩn trọng. "Nhưng cháu muốn biết chắc, kết quả này hoàn toàn dựa trên đánh giá chuyên môn, không có sự can thiệp nào từ phía đại diện chủ đầu tư đúng không ạ?"
Ông Việt Hòa cười nhẹ ở đầu dây bên kia, giọng điềm đạm. "Cháu yên tâm. Chú làm giám khảo độc lập nhiều năm, chưa từng chấm điểm dưới áp lực từ bất kỳ ai. Anh Nguyên bên chủ đầu tư thậm chí còn không được xem danh sách các đơn vị tham gia trước khi thuyết trình, và trong suốt hai ngày họp chấm điểm, không hề có mặt trong phòng, cũng không hề liên lạc hỏi thăm kết quả trước khi văn bản chính thức được gửi đi. Đó là một trong những quy trình đấu thầu minh bạch nhất chú từng tham gia, thành thật mà nói."
Câu trả lời ấy khiến Diệu Linh phần nào nhẹ nhõm, nhưng cũng khiến cô bối rối theo một cách khác — nếu chiến thắng này thật sự chỉ dựa trên năng lực của cô, không có bất kỳ sự ưu ái nào, thì cô không còn lý do chính đáng nào để từ chối dự án, hay để tiếp tục giữ khoảng cách hoàn toàn với Khôi Nguyên trong suốt quá trình thực hiện công trình sắp tới.
Trước khi thông báo chính thức được gửi ra ngoài, Khôi Nguyên là một trong những người đầu tiên trong tập đoàn biết kết quả, vì cậu là người trực tiếp nhận văn bản niêm phong từ thư ký hội đồng giám khảo để chuyển lên trình cha ký phê duyệt cuối cùng theo quy trình. Khi mở phong bì và đọc thấy tên văn phòng chú Huấn cùng tên người phụ trách chính là Chu Diệu Linh, cậu phải ngồi lặng người trong phòng làm việc riêng suốt gần mười phút, tay run đến mức phải đặt tờ văn bản xuống bàn.
Cậu mang kết quả lên trình cha, cố giữ vẻ mặt bình thản như đang xử lý một công việc thông thường, nhưng ông Bách Sơn, với sự nhạy bén của một người cha từng theo dõi con trai suốt bao năm, vẫn nhận ra ngay có điều gì đó khác lạ.
"Con sao vậy? Có vấn đề gì với kết quả à?" ông hỏi, cầm tờ văn bản lên xem.
"Không có vấn đề gì ạ," Khôi Nguyên đáp, hít một hơi sâu trước khi nói tiếp. "Chỉ là... người thắng thầu, kiến trúc sư phụ trách chính, là Diệu Linh. Bạn học cũ của con hồi cấp ba, người mà—"
"Con bé ở hẻm Cây Gòn năm nào? Con bé mà con vẫn nhắc trong những buổi họp gia đình mỗi khi nói đến ý tưởng cho dự án Bến Cũ?" ông Bách Sơn ngẩng lên, không giấu được sự ngạc nhiên. Ông vẫn còn nhớ rõ câu chuyện, vẫn còn áy náy về vai trò của mình trong buổi sáng định mệnh tám năm trước tại sân trường Tân Việt.
"Vâng ạ," Khôi Nguyên gật đầu. "Và con có thể khẳng định với cha, kết quả này hoàn toàn công bằng, con không hề can thiệp vào bất kỳ khâu nào của quá trình chấm điểm."
Ông Bách Sơn nhìn con trai một lúc lâu, rồi đặt tờ văn bản xuống, giọng trầm xuống đầy suy tư. "Cha tin con. Nhưng cha muốn nhắc con một điều, Khôi Nguyên à — cơ hội này, nếu đúng là số phận sắp đặt, con nên trân trọng nó cẩn thận. Đừng để cách hành xử vội vàng của cha ngày xưa lặp lại thêm một lần nào nữa."
Lời dặn dò ấy, dù ngắn gọn, khiến Khôi Nguyên cảm thấy được an ủi phần nào, nhưng cũng nhắc cậu nhớ rõ trách nhiệm nặng nề đang chờ đợi phía trước — không chỉ là hoàn thành tốt một dự án kiến trúc, mà còn là cơ hội, có lẽ là cơ hội cuối cùng, để chuộc lại lỗi lầm cũ với người cậu chưa từng ngừng quan tâm suốt tám năm ròng rã, dù cả hai đã sống hai cuộc đời hoàn toàn tách biệt nhau.
Buổi chiều hôm đó, một cuộc gọi đến từ số máy lạ, và khi Diệu Linh bắt máy, giọng nói quen thuộc vang lên ở đầu dây bên kia khiến tim cô hẫng một nhịp.
"Chào Diệu Linh," Khôi Nguyên nói, giọng cẩn trọng, rõ ràng đã chuẩn bị trước từng lời. "Tớ xin lỗi vì gọi đột ngột. Tớ chỉ muốn chúc mừng cậu, chính thức, với tư cách đại diện chủ đầu tư. Phương án của cậu thắng thầu hoàn toàn xứng đáng."
"Cảm ơn," Diệu Linh đáp, giọng cô cố giữ vẻ chuyên nghiệp, dù tay cô siết chặt điện thoại. "Tôi vừa hỏi kiến trúc sư Việt Hòa về tính minh bạch của quy trình chấm điểm. Ông ấy nói không có sự can thiệp nào từ phía anh."
"Đúng vậy," Khôi Nguyên xác nhận. "Tớ cố tình giữ khoảng cách hoàn toàn với quy trình chấm điểm, vì tớ muốn, nếu cậu thắng, đó phải là chiến thắng thật sự của riêng cậu, không dính dáng gì đến tớ."
Có một khoảng lặng ngắn giữa hai người, cả hai đều không biết nên nói gì tiếp theo sau tám năm không liên lạc, giờ đây buộc phải nói chuyện với nhau trong một bối cảnh công việc chính thức.
"Vậy... chúng ta sẽ cần làm việc cùng nhau trong suốt quá trình triển khai dự án," Diệu Linh nói, phá vỡ sự im lặng, giọng cô cố giữ vẻ thực tế. "Tôi hy vọng chúng ta có thể giữ mọi thứ ở mức độ chuyên nghiệp."
"Tất nhiên," Khôi Nguyên đáp ngay, dù trong lòng cậu có một nỗi thất vọng nhẹ mà cậu cố không để lộ ra trong giọng nói. "Tớ sẽ tôn trọng hoàn toàn ranh giới cậu đặt ra. Tuần sau sẽ có buổi họp khởi động dự án chính thức, tớ sẽ để bộ phận quản lý dự án gửi lịch cụ thể cho văn phòng cậu."
"Được. Cảm ơn anh đã gọi." Diệu Linh nói, rồi ngập ngừng một giây trước khi cúp máy, như thể có điều gì đó cô muốn nói thêm nhưng không tìm được lời phù hợp.
Sau khi cuộc gọi kết thúc, cô ngồi lặng một lúc lâu trước bàn làm việc, tay vẫn còn cầm điện thoại, cảm giác lồng ngực mình đầy ắp những cảm xúc mâu thuẫn — niềm vui chiến thắng trong sự nghiệp, sự nhẹ nhõm vì biết đó là chiến thắng thật sự của riêng mình, và một nỗi bất an mơ hồ về những gì sắp tới, khi cô buộc phải làm việc sát cánh, trong một thời gian dài, với người đã từng khiến trái tim cô tan vỡ theo cách đau đớn nhất.
Cô không biết, ở phía bên kia thành phố, Khôi Nguyên cũng đang ngồi lặng người trước bàn làm việc của mình, nhìn ra khung cửa kính cao vút, lòng vừa mừng vì cuối cùng cũng có cơ hội gặp lại cô một cách chính đáng, vừa lo lắng không biết liệu ranh giới "hoàn toàn chuyên nghiệp" mà cô vừa đặt ra có phải là bức tường cuối cùng ngăn cách hai người mãi mãi, hay chỉ là bước đầu tiên của một hành trình dài để xây dựng lại niềm tin đã mất.
Cậu mở ngăn kéo bàn làm việc, lấy ra bản sao chụp cuốn sổ vẽ cũ vẫn luôn mang theo bên mình, lật đến trang cuối cùng, nhìn lại dòng chữ đề tặng năm nào. Tám năm đã trôi qua kể từ ngày cậu viết những dòng ấy, và giờ đây, lần đầu tiên, cậu cảm thấy khoảng cách giữa ước mơ và hiện thực đã thu hẹp lại gần hơn bao giờ hết, dù con đường phía trước vẫn còn rất nhiều điều chưa chắc chắn.