Bản Vẽ Giấu Tên
8 phút đọc

Chương 25

Chương 25 — Bản Vẽ Giấu Tên

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Sau cuộc họp quyết định giữ nguyên đơn vị thiết kế, không khí làm việc trên công trường Bến Cũ trở nên nhẹ nhõm hơn hẳn, như thể cả đội ngũ thi công lẫn văn phòng thiết kế đều cảm nhận được áp lực lớn nhất đã qua đi, chỉ còn lại chặng đường cuối cùng để hoàn thiện công trình. Diệu Linh, khi nghe tin từ Khôi Nguyên, không kìm được nước mắt, không phải vì bất ngờ, mà vì cảm động trước những nỗ lực âm thầm cậu đã bỏ ra để bảo vệ công trình, mà không hề đợi cô phải lên tiếng nhờ vả.

"Cảm ơn anh," cô nói qua điện thoại, giọng nghẹn ngào. "Không chỉ vì đã bảo vệ dự án, mà vì cách anh làm điều đó — bằng dữ liệu, bằng lý lẽ, không phải bằng cách dùng quyền lực gia đình để áp đặt quyết định. Đó chính xác là điều tôi cần thấy, để tin tưởng hoàn toàn."

"Tớ chỉ làm điều đúng đắn," Khôi Nguyên đáp, giọng khiêm tốn nhưng ấm áp. "Cậu xứng đáng có được điều đó, và hơn thế nữa."

Tin tức về việc dự án được giữ nguyên đơn vị thiết kế nhanh chóng lan đến văn phòng của chú Huấn, khiến cả văn phòng nhỏ tổ chức một bữa liên hoan ăn mừng ngay chiều hôm đó. Chú Huấn, khi nâng ly chúc mừng, không giấu được niềm tự hào trong giọng nói.

"Chú theo nghề này hơn hai mươi năm, chứng kiến không biết bao nhiêu dự án tốt bị bóp chết chỉ vì áp lực tài chính ngắn hạn," ông nói, nhìn Diệu Linh với ánh mắt trìu mến như một người cha nhìn con gái. "Lần này, dự án của em không chỉ đứng vững, mà còn đứng vững nhờ chính giá trị thật sự nó mang lại. Đó là điều hiếm hoi lắm, con biết không?"

"Em có được điều đó cũng nhờ chú tin tưởng giao cho em phụ trách từ đầu," Diệu Linh đáp, giọng xúc động. "Em sẽ không bao giờ quên ơn chú."

"Không cần nói ơn nghĩa gì cả," chú Huấn xua tay, cười hiền. "Em xứng đáng với tất cả những gì em đạt được. Chú chỉ mừng vì đã không nhìn nhầm người khi quyết định nhận em vào làm năm đó."

Hai tháng tiếp theo trôi qua trong nhịp độ làm việc bận rộn nhưng đầy hứng khởi, khi công trình dần hoàn thiện từng hạng mục cuối cùng — lắp đặt kệ sách cho thư viện, sơn hoàn thiện các bức tường nội thất theo bảng màu Diệu Linh đã dày công lựa chọn, trồng những hàng cây xanh đầu tiên trong khuôn viên sân trong. Diệu Linh và Khôi Nguyên gần như có mặt tại công trường mỗi cuối tuần, đôi khi cùng nhau, đôi khi mỗi người một công việc riêng, nhưng luôn giữ liên lạc thường xuyên, tự nhiên như thể tám năm xa cách chưa từng tồn tại, dù cả hai đều hiểu, những vết sẹo cũ không hoàn toàn biến mất, mà chỉ dần được xoa dịu qua từng ngày tin tưởng lẫn nhau.

Một buổi chiều cuối tháng Mười Một, khi công trình đã hoàn thiện đến chín mươi lăm phần trăm, Khôi Nguyên đưa Diệu Linh đến thăm dì Bảy Nhã, người vẫn sống tại căn nhà cũ ở hẻm Cây Gòn, giờ đã già đi nhiều nhưng vẫn giữ được sự minh mẫn, ấm áp như xưa.

"Trời ơi, Diệu Linh đây sao?" dì Bảy Nhã reo lên khi nhìn thấy cô, ôm chầm lấy cô như ôm một đứa cháu gái lâu ngày mới gặp lại. "Con lớn thế này rồi, dì suýt không nhận ra. Dì vẫn nhớ hồi xưa con hay cho thằng Nguyên ăn xôi, nó về kể dì nghe suốt."

"Con cũng nhớ dì nhiều lắm," Diệu Linh nói, mắt cay xè vì xúc động. "Con xin lỗi vì suốt mấy năm qua không ghé thăm dì."

"Không sao đâu con, chuyện qua rồi thì cho qua," dì Bảy Nhã xoa nhẹ tay cô, ánh mắt hiền từ. "Dì chỉ mừng vì cuối cùng hai đứa cũng tìm lại được nhau. Dì vẫn luôn tin, những gì chân thành thì sớm muộn cũng sẽ tìm được đường quay về."

Buổi chiều hôm đó, ba người ngồi trò chuyện rất lâu trong căn nhà nhỏ, ôn lại những kỷ niệm cũ, và Diệu Linh, lần đầu tiên, được nghe kể chi tiết hơn về những gì Khôi Nguyên đã trải qua trong giai đoạn cha mẹ cậu ly thân, về nỗi sợ hãi thật sự của một gia đình từng bị đe dọa, về sự cô đơn của một cậu bé mười lăm tuổi phải giấu đi phần lớn con người thật của mình chỉ để được an toàn. Câu chuyện ấy, được kể lại bởi chính người đã chứng kiến toàn bộ quá trình, khiến Diệu Linh hiểu sâu sắc hơn bao giờ hết, rằng sự im lặng của Khôi Nguyên năm nào chưa bao giờ là sự phản bội, mà là gánh nặng của một đứa trẻ buộc phải trưởng thành quá sớm.

Trên đường về, khi đi ngang qua công trình gần như đã hoàn thiện, ánh đèn nội thất bắt đầu được thử nghiệm, hắt sáng ấm áp qua khung giếng trời, Diệu Linh dừng xe lại, kéo Khôi Nguyên cùng đứng ngắm nhìn công trình từ xa.

"Đẹp quá," cô thì thầm, giọng đầy tự hào. "Tôi không thể tin, cuối cùng nó cũng thành hình thật rồi."

"Nhờ cậu hết," Khôi Nguyên nói, đứng cạnh cô, vai hai người gần như chạm vào nhau trong ánh đèn công trường lấp lánh.

"Nhờ cả hai chúng ta," cô sửa lại, mỉm cười nhìn cậu, một câu nói lặp lại gần như nguyên vẹn từ buổi tối hội chợ xuân năm nào, khi cả hai còn là những đứa trẻ mười lăm, mười sáu tuổi đứng sau quầy hàng bánh tráng trộn.

Khôi Nguyên nhận ra sự trùng hợp ấy, khẽ bật cười, nắm lấy tay cô, lần này không còn vụng về như cái nắm tay đầu tiên năm nào, mà chắc chắn, ấm áp, đầy tự tin của một người đàn ông đã trải qua đủ va vấp để biết trân trọng những gì mình đang có trong tay.

"Diệu Linh," cậu nói, giọng nghiêm túc. "Tớ biết chúng ta còn nhiều điều cần học cách tin tưởng lại từ đầu. Nhưng tớ muốn cậu biết, dù mất bao lâu, tớ sẵn sàng đi cùng cậu qua từng bước một, không vội vàng, không ép buộc, chỉ cần cậu cho tớ cơ hội được ở bên cạnh cậu."

Diệu Linh nhìn cậu, ánh đèn công trình phía sau hắt sáng lên gương mặt cả hai, và cô cảm thấy, sau tất cả những năm tháng đau đớn, hiểu lầm, và cả sự trưởng thành đầy gian nan, đây chính là khoảnh khắc cô đã sẵn sàng chờ đợi, dù không nói ra thành lời.

"Tôi cũng vậy," cô đáp, siết chặt tay cậu. "Chúng ta cùng đi tiếp, từng bước một."

Vài ngày trước khi công trình bước vào giai đoạn hoàn thiện cuối cùng, ông Bách Sơn đến thăm công trường một mình, không báo trước, đứng lặng ngắm nhìn tòa nhà gần như hoàn chỉnh dưới ánh nắng chiều. Khôi Nguyên, khi đến nơi và thấy cha đang đứng đó, bước lại gần, đứng cạnh ông trong im lặng một lúc.

"Con làm được điều cha chưa từng làm được trong suốt mấy chục năm qua," ông Bách Sơn nói, giọng trầm xuống đầy suy tư, mắt vẫn không rời khỏi công trình. "Cha dành cả đời xây dựng tập đoàn này, xây hàng chục cao ốc, khu đô thị, nhưng chưa từng có công trình nào mang ý nghĩa với cha như công trình này mang ý nghĩa với con."

"Con học được điều đó từ chính cha thôi mà," Khôi Nguyên nói, quay sang nhìn ông. "Cha vẫn luôn nói với con, kiến trúc không phải để khoe cho người giàu xem, mà để giải quyết vấn đề cho người cần nó nhất. Con chỉ đang cố gắng sống đúng với điều cha dạy."

Ông Bách Sơn im lặng một lúc, rồi quay sang nhìn con trai, ánh mắt ông có chút ướt đỏ hiếm thấy. "Cha xin lỗi, vì tám năm trước, chính cách cha bảo vệ con đã khiến con phải trả một cái giá quá đắt. Cha đã sai khi không hỏi ý kiến con trước khi hành động."

"Cha không cần phải xin lỗi nữa đâu," Khôi Nguyên nói, giọng nhẹ nhàng, không còn chút oán trách nào. "Nếu không có những gì đã xảy ra, có lẽ con đã không đủ trưởng thành để hiểu được giá trị thật sự của những gì con đang có bây giờ. Mọi chuyện, dù đau đớn đến đâu, cuối cùng cũng dẫn con đến đúng nơi con cần đến."

Ông Bách Sơn vỗ nhẹ vai con trai, không nói thêm gì, chỉ đứng đó cùng cậu ngắm nhìn công trình trong ánh hoàng hôn nhuộm vàng cả bầu trời, hai cha con lặng lẽ chia sẻ một khoảnh khắc hòa giải mà cả hai đều biết, đã đến quá muộn nhưng vẫn còn kịp để trân trọng.

Lễ nghiệm thu chính thức của công trình được ấn định vào giữa tháng Mười Hai, đúng một năm kể từ ngày thông báo mời thầu xuất hiện trên bảng tin của Hội Kiến trúc sư Trúc Giang, và cũng gần tròn tám năm kể từ ngày một đoàn xe hộ tống xuất hiện bất ngờ trước cổng trường Tân Việt, chia cắt hai người suốt một quãng đời dài đằng đẵng.

Diệu Linh, khi nhận được lịch trình chính thức của buổi lễ nghiệm thu từ bộ phận quản lý dự án, ngồi lặng một lúc trước màn hình máy tính, nhìn lại toàn bộ hành trình một năm qua — từ buổi sáng tình cờ đọc thấy thông báo mời thầu, đến giây phút đối mặt lại với quá khứ trong hội trường kính cao vút, đến những đêm thức trắng hoàn thiện bản vẽ, và cuối cùng, đến khoảnh khắc cô đứng cùng Khôi Nguyên ngắm nhìn công trình dần thành hình dưới ánh đèn. Cô mỉm cười, cảm giác biết ơn sâu sắc dành cho chính hành trình gian nan ấy, vì nếu không có nó, cô sẽ không bao giờ tìm lại được cả sự nghiệp cô tự hào lẫn tình cảm cô từng nghĩ đã mất đi vĩnh viễn, không thể nào cứu vãn nổi.

Đã sao chép liên kết chương