Bản Vẽ Giấu Tên
9 phút đọc

Chương 19

Chương 19 — Bản Vẽ Giấu Tên

Cập nhật 06/09/2026 9 phút đọc

Đến giai đoạn thi công móng và kết cấu phần thô, quy trình yêu cầu đại diện chủ đầu tư và kiến trúc sư trưởng phải cùng nhau kiểm tra thực địa định kỳ mỗi hai tuần một lần, đối chiếu tiến độ thực tế với bản vẽ thiết kế. Buổi kiểm tra đầu tiên diễn ra vào một sáng thứ Bảy cuối tháng Sáu, khi công trường vẫn còn ngổn ngang cọc bê tông và những đống cát chưa san lấp hết.

Diệu Linh đến trước, đội mũ bảo hộ, tay cầm bản vẽ mặt bằng móng, đứng quan sát đội thi công đang đổ bê tông cho một trong những trụ móng cuối cùng. Khôi Nguyên đến sau vài phút, cũng trong trang phục bảo hộ đầy đủ, bước đến gần cô, cả hai cùng nhìn ra khu đất đang dần thành hình.

"Nhìn nó thật hơn nhiều so với trên bản vẽ," Khôi Nguyên nói, giọng có chút xúc động không giấu giếm.

"Ừ," Diệu Linh đáp, mắt vẫn dõi theo công trường. "Mỗi lần đến đây, tôi lại nhớ hồi nhỏ, tụi trẻ con trong xóm hay ra đây chơi đá bóng, chỗ này toàn cỏ dại với rác thải, không ai nghĩ có ngày sẽ trở thành một công trình như vậy."

Cả hai đi dọc theo công trường, kiểm tra từng hạng mục theo danh sách, trao đổi công việc một cách tự nhiên hơn hẳn những buổi họp chính thức trước đó, có lẽ vì không gian mở của công trường, hay có lẽ vì thời gian đã dần bào mòn bớt lớp phòng thủ cả hai từng dựng lên quanh mình.

"Chỗ này," Diệu Linh dừng lại, chỉ vào một khu vực móng đang thi công dở, "tôi có điều chỉnh lại độ sâu cọc khoan nhồi so với bản vẽ ban đầu, vì kết quả khảo sát địa chất cho thấy lớp đất yếu ở đây dày hơn dự kiến gần một mét rưỡi. Đội thi công đã báo cáo với tôi tuần trước, tôi đã gửi bản vẽ điều chỉnh cho bên quản lý dự án rồi."

"Tớ có thấy báo cáo đó," Khôi Nguyên gật đầu, mở tập hồ sơ mang theo, lật đến trang liên quan. "Chi phí phát sinh không đáng kể, tớ đã phê duyệt luôn trong ngân sách dự phòng. Cậu xử lý tình huống này nhanh và hợp lý, không để ảnh hưởng đến tiến độ chung."

"Cảm ơn anh." Diệu Linh khẽ gật đầu, rồi tiếp tục dẫn cậu đi qua khu vực đang lắp đặt hệ thống thoát nước ngầm, giải thích chi tiết cách bố trí đường ống để tránh ngập úng trong mùa mưa — một vấn đề cô đặc biệt lưu tâm sau khi khảo sát thực địa cho thấy khu vực ven sông này từng bị ngập nhẹ vài lần trong quá khứ.

Đi đến gần cuối buổi kiểm tra, cả hai dừng lại ở khu vực dự kiến đặt giếng trời trung tâm, nơi đội thi công đang dựng khung thép đầu tiên cho kết cấu đặc biệt này.

"Đây sẽ là nơi ánh sáng chiếu xuống đẹp nhất vào buổi chiều," Diệu Linh nói, ngước nhìn lên khung thép đang dần thành hình, giọng cô đầy tự hào của một người đang chứng kiến đứa con tinh thần của mình dần trở thành hiện thực. "Tôi tính toán góc nghiêng của mái kính sao cho vào khoảng bốn giờ chiều, ánh nắng sẽ chiếu thẳng xuống khu vực đọc sách của trẻ em ở tầng hai, đủ ấm nhưng không chói gắt."

"Cậu nghĩ đến cả những chi tiết nhỏ như vậy," Khôi Nguyên nói, giọng đầy ngưỡng mộ chân thành. "Đó là điều tớ luôn ngưỡng mộ ở cậu, ngay từ hồi cấp ba. Cậu không chỉ vẽ kiến trúc, cậu vẽ cả trải nghiệm sống cho những người sẽ dùng nó."

Diệu Linh khẽ đỏ mặt trước lời khen bất ngờ, cố giấu đi bằng cách cúi xuống ghi chú lại điều gì đó vào sổ tay, nhưng khóe môi cô không giấu được một nụ cười thoáng qua.

Đến giữa buổi kiểm tra, khi dừng chân nghỉ dưới bóng mát của một cây bàng cổ thụ còn sót lại từ khu đất cũ — cái cây duy nhất Diệu Linh kiên quyết yêu cầu giữ lại trong bản vẽ, dời vị trí sân trong để không phải đốn hạ — Khôi Nguyên bất ngờ lên tiếng, giọng nghiêm túc khác hẳn không khí công việc thường ngày.

"Diệu Linh, tớ có thể hỏi cậu một chuyện được không? Không liên quan đến công việc."

Cô nhìn cậu, do dự một giây rồi gật đầu. "Được."

"Tớ vẫn luôn tự hỏi," cậu nói, giọng chậm rãi, cẩn trọng chọn từng lời. "Nếu ngày đó, tớ chủ động nói cho cậu biết sự thật sớm hơn, theo cách của chính tớ, thay vì để mọi chuyện lộ ra đột ngột như vậy, liệu mọi thứ có khác đi không?"

Diệu Linh im lặng một lúc lâu, nhìn ra công trường đang dần thành hình phía trước, suy nghĩ thật kỹ trước khi trả lời.

"Tôi không biết," cô nói cuối cùng, giọng chân thành. "Có lẽ sẽ đỡ đau hơn một chút, vì ít nhất tôi sẽ không phải đối mặt với cảm giác bị mọi người xung quanh nhìn thấy sự thật cùng lúc với mình, như một trò hề công khai giữa sân trường. Nhưng tôi nghĩ, dù anh có nói theo cách nào, cảm giác bị lừa dối — hay đúng hơn, cảm giác mình đã trao đi lòng tốt cho một người không cần đến nó — vẫn sẽ ở đó, chỉ là mức độ có thể khác đi thôi."

"Tớ chưa bao giờ không cần lòng tốt của cậu," Khôi Nguyên nói, giọng khẩn thiết. "Đó là điều tớ muốn cậu hiểu, dù đã tám năm trôi qua. Gia đình tớ giàu có, đúng vậy, nhưng điều đó không có nghĩa tớ không cần một người bạn thật lòng, không cần cảm giác được đối xử như một con người bình thường, không phải như con trai của một tập đoàn lớn."

"Tôi hiểu điều đó," Diệu Linh nói, giọng cô mềm lại đôi chút. "Sau này, khi tôi đủ trưởng thành để nhìn lại, tôi nhận ra, sự tức giận của tôi ngày đó, một phần đến từ việc tôi cảm thấy bị coi thường, bị lừa dối. Nhưng một phần khác, có lẽ lớn hơn tôi từng thừa nhận, đến từ chính mặc cảm của tôi — mặc cảm về sự nghèo khó, về việc tôi luôn phải chứng minh giá trị bản thân bằng cách giúp đỡ người khác. Khi biết anh không cần được giúp đỡ, tôi cảm thấy như một phần giá trị tôi tự gán cho mình bỗng dưng sụp đổ."

Đây là lần đầu tiên Diệu Linh nói ra suy nghĩ này thành lời, kể cả với chính mình, và cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ khi cuối cùng cũng gọi tên được cảm xúc phức tạp mình đã mang theo suốt tám năm.

"Cảm ơn cậu đã nói ra điều đó," Khôi Nguyên nói, giọng trầm xuống đầy cảm động. "Nhưng tớ vẫn muốn nói, dù lý do tổn thương của cậu là gì, tớ vẫn có lỗi trong việc không đủ can đảm nói sự thật sớm hơn, để cậu không phải mang theo gánh nặng đó một mình suốt bao năm."

"Có lẽ cả hai chúng ta đều có phần trách nhiệm trong chuyện đó," Diệu Linh nói, lần đầu tiên thừa nhận một góc nhìn cân bằng hơn về quá khứ. "Anh có lỗi vì đã chọn im lặng quá lâu. Nhưng tôi cũng có lỗi, vì đã để cơn giận và mặc cảm của mình quyết định toàn bộ cách tôi nhìn nhận anh, mà không cho anh một cơ hội nào để giải thích trọn vẹn, ngay cả sau này khi tôi đã đủ trưởng thành để lắng nghe."

Cả hai đứng lặng bên nhau dưới bóng cây bàng, không ai nói thêm gì trong vài phút, chỉ để những lời vừa nói lắng đọng lại giữa không gian công trường đang rộn ràng tiếng máy móc thi công. Đó không phải là một cuộc hòa giải hoàn toàn, cả hai đều hiểu điều đó, nhưng là lần đầu tiên sau tám năm, cả hai thật sự nhìn thẳng vào quá khứ mà không cần phải phòng thủ hay tự vệ.

"Chúng ta tiếp tục kiểm tra công trường được không?" Diệu Linh nói cuối cùng, phá vỡ sự im lặng, giọng đã trở lại vẻ chuyên nghiệp, nhưng ánh mắt cô, khi nhìn Khôi Nguyên, mang một sự dịu dàng mà cậu chưa từng thấy lại kể từ ngày rời khỏi hẻm Cây Gòn.

"Được," Khôi Nguyên đáp, khẽ mỉm cười, cảm giác một tia hy vọng nhỏ bé nhưng chắc chắn đang nhen nhóm trong lòng, khác hẳn với sự tuyệt vọng cậu từng mang theo suốt nhiều năm qua. Cả hai tiếp tục bước đi dọc công trường, không còn là hai người xa lạ cố giữ khoảng cách, mà là hai người đang dần học cách tin tưởng lẫn nhau một lần nữa, từng bước một, thận trọng nhưng chân thành.

Khi buổi kiểm tra kết thúc gần giữa trưa, bụng cả hai đều réo lên vì đói, Khôi Nguyên đề nghị ghé quán bún riêu quen thuộc gần đầu hẻm Cây Gòn cũ — quán vẫn còn hoạt động suốt bao năm qua, dù chủ quán đã thay từ đời mẹ sang đời con gái. Diệu Linh ngần ngừ một chút trước khi đồng ý, cả hai ngồi xuống chiếc bàn nhựa thấp quen thuộc, gọi hai tô bún riêu nóng hổi.

Đang ăn dở, một chiếc xe hơi đỗ xịch trước quán, và Hà Ý Nhi, trong bộ đồ công sở gọn gàng, bước xuống, có vẻ tình cờ đi ngang qua khu vực công trường để kiểm tra tiến độ cung ứng vật liệu từ phía công ty gia đình cô. Nhận ra Khôi Nguyên, cô vẫy tay chào, rồi bước đến gần, ánh mắt tò mò lướt qua Diệu Linh.

"Anh Nguyên, trùng hợp quá," Hà Ý Nhi cười, giọng thân thiện tự nhiên. "Đây chắc là kiến trúc sư trưởng của dự án Bến Cũ đúng không? Em có nghe danh tiếng chị qua bài báo trên tạp chí kiến trúc, ấn tượng lắm."

"Đây là Diệu Linh," Khôi Nguyên giới thiệu, giọng có chút ngượng ngùng không giấu được. "Diệu Linh, đây là chị Hà Ý Nhi, đại diện công ty cung ứng vật liệu cho dự án."

"Rất vui được gặp chị," Diệu Linh đáp, bắt tay Hà Ý Nhi, quan sát thấy thái độ cởi mở, không hề có chút đố kỵ hay dò xét nào trong ánh mắt người phụ nữ trước mặt, khác hẳn những gì cô từng tưởng tượng về "con nhà giàu" trong đầu suốt nhiều năm qua.

"Thôi em không làm phiền hai người ăn trưa nữa," Hà Ý Nhi cười, liếc nhìn cả hai với ánh mắt tinh ý của người phụ nữ nhạy bén, rồi quay đi, vẫy tay chào tạm biệt. "Chúc dự án suôn sẻ nhé."

Sau khi cô rời đi, Diệu Linh liếc sang Khôi Nguyên, có chút tò mò. "Đồng nghiệp thân thiết à?"

"Bạn hợp tác kinh doanh giữa hai gia đình thôi," Khôi Nguyên đáp, giọng thản nhiên, không hề có ý giấu giếm điều gì. "Chị ấy thẳng thắn, dễ làm việc cùng."

Diệu Linh gật đầu, không hỏi thêm, nhưng trong lòng thầm ghi nhận, đây là lần đầu tiên sau tám năm, cô có thể nghe một câu trả lời như vậy từ Khôi Nguyên mà không cảm thấy nghi ngờ hay bất an, chỉ đơn giản là tin tưởng những gì cậu vừa nói.

Đã sao chép liên kết chương