Chương 17
Chương 17 — Bản Vẽ Giấu Tên
Buổi họp giao ban hàng tuần của ban lãnh đạo Tập đoàn Kiến Nguyên diễn ra vào sáng thứ Hai, và như thường lệ, ông Ngô Bách Điền là người đến sớm nhất, ngồi ở đầu bàn đối diện với vị trí của anh trai mình, chuẩn bị sẵn tập hồ sơ tài chính dày cộp. Nhưng sáng hôm đó, thay vì bắt đầu bằng báo cáo tài chính quý, ông mở lời bằng một chủ đề khác.
"Tôi muốn hỏi về kết quả đấu thầu dự án Bến Cũ," ông nói, giọng điềm tĩnh nhưng có gì đó dò xét trong ánh mắt. "Tôi nghe nói, kiến trúc sư thắng thầu là bạn học cũ của Khôi Nguyên, đúng không?"
Cả phòng họp im lặng, mọi ánh mắt đổ dồn về phía Khôi Nguyên, người vẫn giữ vẻ điềm tĩnh dù trong lòng đã lường trước câu hỏi này sẽ sớm xuất hiện.
"Đúng vậy, thưa chú," cậu đáp thẳng thắn, không né tránh. "Cô Chu Diệu Linh là bạn học cùng lớp cấp ba với cháu tám năm trước. Nhưng cháu xin khẳng định, cháu không hề tham gia vào quá trình chấm điểm, cũng không hề biết trước cô ấy có tham gia dự thầu cho đến khi danh sách vòng chung kết được công bố."
"Tôi không nghi ngờ sự trung thực của cháu," ông Bách Điền nói, giọng vẫn giữ vẻ ôn hòa bề ngoài, nhưng từng lời đều được cân nhắc kỹ lưỡng. "Nhưng cháu cũng hiểu, trong kinh doanh, đôi khi sự thật không quan trọng bằng cảm nhận của người ngoài nhìn vào. Nếu báo chí hoặc đối tác biết được mối quan hệ cá nhân này, họ có thể đặt nghi vấn về tính minh bạch của cả quy trình đấu thầu, dù thực tế mọi thứ hoàn toàn công bằng. Điều đó có thể ảnh hưởng đến uy tín của tập đoàn."
"Cháu đã yêu cầu kiến trúc sư Lâm Việt Hòa, chủ tọa hội đồng giám khảo, xác nhận bằng văn bản về tính độc lập của quy trình chấm điểm," Khôi Nguyên đáp, giọng vẫn giữ vững. "Cháu sẵn sàng công khai toàn bộ hồ sơ chấm điểm nếu cần thiết để chứng minh sự minh bạch."
"Việc đó tốt," ông Bách Điền gật đầu, nhưng rồi tiếp tục, giọng có phần nghiêm khắc hơn. "Nhưng tôi đề nghị, để tránh mọi rủi ro không đáng có, cháu nên rút khỏi vai trò đại diện chủ đầu tư trực tiếp làm việc với văn phòng kiến trúc này trong suốt quá trình triển khai dự án. Để một người khác trong ban quản lý dự án phụ trách liên hệ, cháu chỉ cần theo dõi báo cáo tổng thể là đủ."
Đề nghị ấy khiến Khôi Nguyên khựng lại, cảm giác một nỗi lo lắng dâng lên trong lòng — không chỉ vì cậu không muốn mất cơ hội được làm việc gần Diệu Linh sau tám năm xa cách, mà còn vì cậu hiểu, nếu cậu rút lui hoàn toàn khỏi dự án ngay từ giai đoạn đầu, điều đó có thể bị hiểu lầm theo hướng khác — như thể cậu đang cố tránh né trách nhiệm, hoặc tệ hơn, như thể cậu thừa nhận có điều gì đó khuất tất cần che giấu.
"Cháu xin phép không đồng ý với đề xuất này, thưa chú," Khôi Nguyên nói, giọng cương quyết hơn. "Dự án Bến Cũ là dự án cháu đề xuất và theo đuổi từ những ngày đầu tiên, cháu có trách nhiệm đảm bảo nó được thực hiện đúng tầm nhìn ban đầu. Việc rút lui đột ngột khỏi vai trò đại diện, ngay sau khi biết kết quả thắng thầu, mới chính là điều dễ gây nghi ngờ nhất — người ta sẽ đặt câu hỏi tại sao cháu lại tránh mặt, có phải vì có điều gì cần giấu diếm hay không."
Ông Bách Sơn, ngồi ở vị trí chủ tọa cuộc họp, quan sát cuộc tranh luận giữa hai chú cháu một lúc, rồi lên tiếng, giọng dứt khoát để chấm dứt sự căng thẳng đang leo thang.
"Tôi nghĩ Khôi Nguyên có lý," ông nói. "Việc đột ngột thay đổi người phụ trách ngay sau khi có kết quả mới thật sự là điều tạo ra nghi vấn không cần thiết. Chúng ta cứ để mọi việc diễn ra theo đúng quy trình đã công bố, minh bạch từ đầu đến cuối. Nếu có bất kỳ khiếu nại hay nghi vấn nào từ bên ngoài, chúng ta đã có đầy đủ hồ sơ chứng minh tính độc lập của quy trình chấm điểm để phản hồi."
Ông Bách Điền không phản đối thêm trước quyết định của anh trai, nhưng ánh mắt ông khi nhìn sang Khôi Nguyên vẫn còn vương một chút hoài nghi chưa nguôi. "Được, tôi tôn trọng quyết định của anh. Nhưng tôi mong Khôi Nguyên hiểu, tôi nói ra điều này không phải vì nghi ngờ cháu, mà vì trách nhiệm của tôi là bảo vệ lợi ích và uy tín chung của cả tập đoàn, cho cổ đông, cho hàng nghìn nhân viên đang phụ thuộc vào sự ổn định của công ty này."
"Cháu hiểu, và cháu cảm ơn chú vì sự thận trọng đó," Khôi Nguyên đáp, giọng dịu lại, thừa nhận sự lo lắng của chú mình không phải là vô căn cứ. "Cháu hứa sẽ giữ mọi tương tác với văn phòng kiến trúc này ở mức độ hoàn toàn chuyên nghiệp, có ghi chép đầy đủ, minh bạch để bất kỳ ai cũng có thể kiểm tra lại nếu cần."
Sau cuộc họp, khi mọi người đã rời khỏi phòng, ông Bách Sơn giữ con trai lại thêm vài phút.
"Con thật sự tự tin mình có thể giữ được ranh giới chuyên nghiệp không?" ông hỏi, ánh mắt đầy quan tâm. "Cha không nghi ngờ đạo đức của con, nhưng cha hiểu, tình cảm cũ đôi khi khó kiểm soát hơn con tưởng."
"Con không chắc chắn hoàn toàn," Khôi Nguyên thừa nhận, giọng trầm xuống. "Nhưng con biết, nếu con để tình cảm cá nhân ảnh hưởng đến sự công bằng của dự án này, con sẽ đánh mất chính điều khiến Diệu Linh có thể tin tưởng con một lần nữa — nếu điều đó còn có cơ hội xảy ra. Con sẽ cẩn thận, cha à."
Ông Bách Sơn gật đầu, vỗ nhẹ vai con trai, không nói thêm gì, nhưng trong lòng ông thầm hy vọng, lần này, con trai mình sẽ tìm được cách cân bằng giữa trách nhiệm công việc và tình cảm riêng tư tốt hơn nhiều so với những gì chính ông đã từng làm được tám năm về trước.
Trong khi đó, tại văn phòng của chú Huấn, Diệu Linh cũng đang phải đối mặt với những nghi vấn tương tự, dù theo một chiều hướng khác. Một biên tập viên của tạp chí kiến trúc từng đăng bài giới thiệu dự án nhà ở xã hội của cô trước đây liên hệ, đề nghị phỏng vấn về chiến thắng mới nhất, nhưng câu hỏi đầu tiên khiến cô chững lại.
"Tôi có nghe một số đồng nghiệp trong ngành xì xào rằng chị có quen biết trước với phía đại diện Tập đoàn Kiến Nguyên," biên tập viên nói qua điện thoại, giọng thận trọng nhưng không giấu được sự tò mò nghề nghiệp. "Chị có thể chia sẻ về mối quan hệ này không? Độc giả chắc chắn sẽ quan tâm."
Diệu Linh im lặng một lúc, cảm giác một cơn giận âm ỉ dâng lên, không phải vì câu hỏi đường đột, mà vì cô nhận ra, dù đã cố gắng đến đâu để chiến thắng bằng thực lực của chính mình, quá khứ vẫn có cách len lỏi trở lại, đe dọa hạ thấp giá trị công sức cô đã bỏ ra.
"Tôi và anh Ngô Khôi Nguyên từng học chung cấp ba, đúng vậy," cô đáp, giọng giữ vững, không né tránh sự thật. "Nhưng tôi đề nghị anh liên hệ trực tiếp với kiến trúc sư Lâm Việt Hòa, chủ tọa hội đồng giám khảo độc lập, để xác minh quy trình chấm điểm. Tôi tin rằng, nếu anh xem qua hồ sơ năng lực và bản thuyết minh kỹ thuật của tôi, anh sẽ thấy rõ, chiến thắng này không cần đến bất kỳ mối quan hệ cá nhân nào để giải thích."
"Tôi hiểu, xin lỗi vì câu hỏi hơi nhạy cảm," biên tập viên nói, có phần bối rối trước sự thẳng thắn của cô. "Tôi sẽ tập trung bài viết vào khía cạnh chuyên môn của dự án, như chị đề nghị."
Sau khi cúp máy, Diệu Linh ngồi lặng một lúc, tay siết chặt thành ghế, cảm giác vừa tức giận vừa mệt mỏi vì phải liên tục chứng minh giá trị bản thân trước những ánh mắt nghi ngờ, chỉ vì một sự thật cô không hề có ý định che giấu nhưng cũng chưa từng muốn phải giải thích công khai. Cô gọi điện kể lại cho Khánh Thư, giọng vẫn còn hằn nét bực dọc.
"Đúng là đời không công bằng," Khánh Thư thở dài qua điện thoại. "Mày thắng bằng thực lực, cày ngày cày đêm suốt mấy tuần liền, vậy mà vẫn phải è cổ ra giải thích. Nhưng mày xử lý vậy là đúng rồi, cứ để sự thật và hồ sơ tự nói lên tất cả, đừng để miệng lưỡi thiên hạ làm mày hoang mang."
"Tao biết," Diệu Linh đáp, giọng dịu lại phần nào. "Chỉ là, tao không ngờ chuyện cũ lại còn ảnh hưởng đến tao nhiều đến vậy, ngay cả khi tao đã cố gắng bước hẳn ra khỏi nó suốt tám năm qua."
"Vậy thì càng phải làm cho thật tốt dự án này," Khánh Thư nói, giọng động viên. "Để sau này, khi người ta nhắc đến công trình Bến Cũ, họ nhớ đến chất lượng thiết kế, chứ không phải mấy lời đồn đoán vớ vẩn. Mày làm được mà, tao tin mày."
Lời động viên ấy khiến Diệu Linh thấy lòng nhẹ nhõm hơn đôi chút, dù cô biết, chặng đường phía trước, với áp lực từ cả hai phía — dư luận bên ngoài lẫn nội bộ tập đoàn chủ đầu tư — sẽ còn nhiều thử thách hơn những gì cô từng hình dung khi quyết định tham gia dự thầu dự án này, và cô sẽ phải học cách đứng vững một mình giữa tất cả những áp lực đó, như cô vẫn luôn làm suốt tám năm qua.