Bản Vẽ Giấu Tên
8 phút đọc

Chương 18

Chương 18 — Bản Vẽ Giấu Tên

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Ba tuần sau buổi họp giao ban căng thẳng, giai đoạn thiết kế kỹ thuật chi tiết của dự án Bến Cũ chính thức bắt đầu, và như dự kiến, văn phòng của chú Huấn cần trình bày phương án điều chỉnh kết cấu trước một tiểu ban thẩm định nội bộ của Tập đoàn Kiến Nguyên, bao gồm cả các kỹ sư kết cấu, chuyên gia tài chính do ông Bách Điền cử đến, và đại diện pháp lý.

Buổi họp diễn ra suôn sẻ trong phần lớn thời gian, cho đến khi vị chuyên gia tài chính do ông Bách Điền cử đến — một người đàn ông trung niên tên Đông, nổi tiếng khắt khe trong việc kiểm soát chi phí — bắt đầu đặt câu hỏi về khoản dự phòng ngân sách mười lăm phần trăm mà Diệu Linh đề xuất cho hạng mục giếng trời trung tâm.

"Mười lăm phần trăm là mức dự phòng khá cao so với tiêu chuẩn thông thường của tập đoàn, vốn chỉ chấp nhận tối đa mười phần trăm," ông Đông nói, giọng nghiêm khắc. "Tôi đề nghị cắt giảm hạng mục này, hoặc thay đổi vật liệu sang phương án rẻ hơn để đảm bảo tuân thủ quy định nội bộ."

"Mức dự phòng mười lăm phần trăm dựa trên tính toán rủi ro biến động giá vật liệu polycarbonate nhập khẩu trong bối cảnh thị trường hiện tại," Diệu Linh giải thích, giọng bình tĩnh nhưng kiên định. "Tôi đã có báo cáo phân tích chi tiết đính kèm, nếu cắt giảm xuống mười phần trăm, rủi ro thiếu hụt ngân sách giữa chừng thi công là rất cao, có thể dẫn đến việc phải tạm dừng công trình để xin bổ sung vốn, gây chậm trễ tiến độ nghiêm trọng hơn nhiều so với việc dự phòng đầy đủ ngay từ đầu."

"Tôi hiểu quan điểm của chị, nhưng quy định nội bộ là quy định," ông Đông khăng khăng. "Tôi không thể phê duyệt vượt mức cho phép, trừ khi có sự chấp thuận đặc biệt từ cấp lãnh đạo cao hơn."

Không khí trong phòng họp trở nên căng thẳng, Diệu Linh cảm thấy một nỗi bực bội quen thuộc dâng lên — cảm giác phải liên tục chứng minh, giải thích, bảo vệ từng quyết định chuyên môn của mình trước một hệ thống quan liêu cứng nhắc, điều cô chưa từng gặp phải khi làm việc với các dự án nhỏ hơn của văn phòng chú Huấn.

Khôi Nguyên, ngồi ở cuối bàn với vai trò quan sát, cảm nhận rõ sự căng thẳng đang leo thang, và dù đã tự nhắc mình phải giữ khoảng cách chuyên môn tuyệt đối, cậu biết, đây chính xác là tình huống cậu cần lên tiếng — không phải để bênh vực Diệu Linh vì tình cảm cá nhân, mà vì cậu, với tư cách người đã nghiên cứu kỹ lưỡng thị trường vật liệu xây dựng trong suốt quá trình chuẩn bị đề xuất dự án, biết rõ phân tích của cô hoàn toàn có cơ sở.

"Xin phép được góp ý," Khôi Nguyên lên tiếng, giọng điềm tĩnh, mang tính chuyên môn thuần túy. "Tôi đã theo dõi biến động giá vật liệu nhập khẩu trong sáu tháng qua, và số liệu cho thấy mức tăng giá polycarbonate đã vượt quá mười phần trăm chỉ trong quý vừa rồi do biến động tỷ giá. Tôi cho rằng, đề xuất dự phòng mười lăm phần trăm của kiến trúc sư Diệu Linh là hợp lý về mặt kỹ thuật lẫn tài chính, dựa trên dữ liệu thị trường thực tế, không phải một con số tùy tiện."

"Nhưng đó vẫn là vượt quy định nội bộ," ông Đông phản bác, dù giọng đã bớt gay gắt hơn trước sự can thiệp của Khôi Nguyên.

"Quy định nội bộ được đặt ra để kiểm soát rủi ro, không phải để áp dụng máy móc bất chấp bối cảnh thực tế của từng dự án," Khôi Nguyên đáp. "Tôi đề nghị chúng ta trình vấn đề này lên Chủ tịch để xin phê duyệt ngoại lệ, dựa trên báo cáo phân tích rủi ro đầy đủ mà kiến trúc sư Diệu Linh đã chuẩn bị. Đây là quyết định chuyên môn, cần được xem xét dựa trên dữ liệu, không phải dựa trên cảm tính hay quy tắc cứng nhắc."

Sau một hồi thảo luận thêm, tiểu ban đồng ý tạm hoãn quyết định để trình báo cáo lên cấp cao hơn xem xét, thay vì bác bỏ ngay đề xuất của Diệu Linh như ông Đông ban đầu mong muốn. Cuộc họp kết thúc trong bầu không khí bớt căng thẳng hơn, dù vẫn còn nhiều điều chưa được giải quyết dứt điểm.

Sau khi mọi người rời khỏi phòng họp, Diệu Linh nán lại thu dọn tài liệu, và Khôi Nguyên, dù biết mình nên giữ khoảng cách, vẫn không kìm được bước đến gần hơn một chút.

"Cảm ơn anh vì đã lên tiếng lúc nãy," cô nói, giọng vẫn còn giữ vẻ dè dặt, nhưng không còn lạnh lùng như những lần gặp trước. "Tuy vậy, tôi mong anh hiểu, tôi không cần được bảo vệ chỉ vì—"

"Tớ không bảo vệ cậu vì tình cảm cá nhân," Khôi Nguyên ngắt lời, giọng nghiêm túc, cố tình dùng lại cách xưng hô cũ trong khoảnh khắc này, như một cách nhắc nhở về sự chân thành. "Tớ lên tiếng vì phân tích của cậu đúng về mặt chuyên môn, và tớ không muốn thấy một quyết định kỹ thuật đúng đắn bị bác bỏ chỉ vì sự cứng nhắc trong quy trình nội bộ. Nếu cậu sai, tớ sẽ không lên tiếng, dù cậu là ai đi nữa."

Diệu Linh nhìn cậu một lúc, cảm giác một điều gì đó trong lòng cô khẽ lay động — không phải sự tha thứ hoàn toàn, còn quá sớm để nói đến điều đó, nhưng là một sự công nhận nhỏ bé rằng, có lẽ, cách cậu đối xử với cô hiện tại đã khác hẳn với hình ảnh cô từng gán cho cậu suốt tám năm qua.

"Được rồi," cô nói, giọng dịu lại một chút. "Tôi ghi nhận điều đó."

"Tớ cũng muốn nói thêm một điều," Khôi Nguyên tiếp tục, giọng thận trọng hơn. "Tớ biết cậu có thể phải đối mặt với nhiều áp lực từ phía nội bộ tập đoàn suốt quá trình thực hiện dự án này, không chỉ về mặt tài chính, mà có thể cả những nghi vấn về mối quan hệ giữa hai chúng ta. Tớ hứa, tớ sẽ luôn đảm bảo mọi quyết định liên quan đến chuyên môn của cậu được đánh giá công bằng, dựa trên năng lực thật sự, không phải dựa trên bất kỳ điều gì khác."

"Tôi hy vọng anh giữ đúng lời hứa đó," Diệu Linh nói, rồi quay đi thu nốt phần tài liệu còn lại, nhưng lần này, trước khi rời khỏi phòng, cô dừng lại thêm một giây, ngoái nhìn cậu. "Cảm ơn anh. Thật lòng."

Cô rời đi, để lại Khôi Nguyên đứng một mình trong phòng họp trống, lòng dâng lên một cảm giác hy vọng mong manh mà cậu không dám để bản thân tin tưởng quá nhiều — nhưng dù sao, đó vẫn là lần đầu tiên sau tám năm, Diệu Linh nói với cậu một câu cảm ơn xuất phát từ sự chân thành, không phải chỉ là phép lịch sự xã giao thông thường.

Một tuần sau, đề xuất dự phòng ngân sách mười lăm phần trăm được ông Bách Sơn chính thức phê duyệt sau khi xem qua báo cáo phân tích rủi ro đầy đủ, kèm theo một ghi chú ngắn gọn gửi đến cả tiểu ban thẩm định: "Quyết định kỹ thuật cần dựa trên dữ liệu và chuyên môn, không phải trên các giới hạn hành chính cứng nhắc. Đề nghị tiểu ban linh hoạt hơn trong các trường hợp có cơ sở rõ ràng tương tự về sau." Diệu Linh, khi nhận được thông báo phê duyệt, cảm thấy nhẹ nhõm hẳn, không chỉ vì dự án được tiếp tục đúng tiến độ, mà còn vì cô nhận ra, tập đoàn này, ít nhất là ở cấp lãnh đạo cao nhất, thật sự coi trọng chuyên môn hơn là quyền lực áp đặt.

Những tuần tiếp theo, các buổi họp kỹ thuật giữa văn phòng chú Huấn và bộ phận quản lý dự án của Kiến Nguyên diễn ra đều đặn mỗi tuần một lần, và Khôi Nguyên, dù không phải lúc nào cũng có mặt trực tiếp, vẫn thường xuyên tham gia phần trao đổi kỹ thuật quan trọng, luôn giữ thái độ chuyên nghiệp, đúng mực như lời hứa của mình. Dần dà, những cuộc trao đổi công việc giữa hai người, dù vẫn còn giữ khoảng cách nhất định, bắt đầu có thêm những khoảnh khắc tự nhiên hơn — một câu hỏi thăm ngoài lề về tiến độ sức khỏe của bà Út Thảo, một lời nhận xét ngắn gọn về một chi tiết thiết kế cả hai cùng thấy thú vị, những mảnh ghép nhỏ bé dần dần nối lại một phần nhịp cầu đã đứt gãy suốt tám năm.

Diệu Linh, dù vẫn giữ thái độ thận trọng, bắt đầu nhận ra, người đàn ông trưởng thành đang làm việc cùng cô hôm nay, với sự điềm tĩnh, tôn trọng chuyên môn và không hề dùng quyền lực để chi phối bất kỳ quyết định nào, dường như đang cố gắng chứng minh một điều gì đó vượt xa một lời xin lỗi đơn thuần — dù cô vẫn chưa sẵn sàng để gọi tên chính xác điều đó là gì.

Có những buổi tối, sau khi kết thúc một cuộc họp kỹ thuật kéo dài, cô ngồi lại một mình trong văn phòng, nhìn ra khung cửa sổ nơi ánh đèn thành phố dần lên, và bất giác nhớ lại những buổi chiều cặm cụi bên bản vẽ "Nhà Cây Gòn" năm nào, khi mọi thứ giữa hai người còn đơn giản, chưa vướng bận bởi những lớp áo của địa vị, quyền lực, hay những vết thương lòng chưa lành hẳn. Cô không biết liệu mình có đang dần mềm lòng trở lại, hay chỉ đơn thuần đang học cách làm việc chuyên nghiệp với một người từng quan trọng với mình, và câu hỏi ấy, cô tự nhủ, có lẽ chưa cần phải trả lời ngay lúc này, khi công trình phía trước vẫn còn cả một chặng đường dài, gian nan chưa hoàn thành.

Đã sao chép liên kết chương