Bí Mật Dưới Tầng Hầm B2
7 phút đọc

Chương 22

Chương 22

20Cánh cửa sắt bên ngoài nhà kho vang lên những tiếng đập dữ dội. Giọng của Thiệu Chấn Hải xuyên qua từng lớp cửa vọng vào.
"Nguyễn Thành Viễn!"
"Lúc ông đẩy tôi ra làm vật thế mạng... có từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay không?"
Ba tôi chậm rãi đứng dậy. Khóe miệng ông đã rách. Nhưng ánh mắt còn âm u hơn trước.
"Thiệu Chấn Hải."
"Cậu có thể sống đến hôm nay..."
"Là vì tôi cho cậu sống."
Bên ngoài vang lên một tiếng cười lạnh.
"Vậy thì..."
"Tôi đúng là phải cảm ơn ông."
Ngay sau đó. Tiếng kính vỡ chát chúa vang lên. Có người đã đập cửa sổ bên hông, trèo vào khu kho chính. Các cảnh sát lập tức dàn đội hình chặn trước cửa. Nhưng lối đi trong nhà kho quá nhiều. Những thùng hồ sơ cũ chất cao như mê cung. Không ai có thể canh hết mọi hướng. Thanh tiến trình tải dữ liệu đã đạt 73%. Hàn Lập Thành mồ hôi nhễ nhại.
"Máy chủ quá cũ..."
"Tốc độ không thể nhanh hơn."
"Còn bao lâu nữa?"
"Ít nhất... ba phút."
Thông báo đếm ngược trên hệ thống chỉ còn năm phút. Hơi thở của bác Mã ngày càng yếu. Tôi đỡ lấy vai bác.
"Bác Mã..."
"Cố thêm chút nữa."
Bác nhìn tôi. Đôi mắt đã đục mờ. Nhưng vẫn cố gắng thốt ra từng tiếng.
"Mẹ con..."
"...không trách ba con."
Tôi sững người. Bác Mã thở dốc rất lâu mới nói tiếp.
"Đến phút cuối..."
"Bà ấy chỉ dặn bác..."
"Đưa con đi."
Mắt tôi nóng ran. Suýt nữa thì nước mắt rơi xuống. Ba tôi nghe thấy câu ấy. Sắc mặt như vừa bị thứ gì đó đâm trúng. Ông nhìn chằm chằm bác Mã.
"Còn nói gì nữa?"
Bác Mã không trả lời. Hay đúng hơn... Bác đã không còn sức để trả lời. Ba tôi đột nhiên bước tới. Nắm chặt thành giường bệnh.
"Còn nói gì nữa?"
Tôi lập tức chắn trước mặt ông.
"Bây giờ..."
"Ông còn tư cách hỏi sao?"
Ba nhìn tôi. Lần đầu tiên... Trong mắt ông xuất hiện một vết rạn.
"Không hiểu đâu."
"Ngay từ đầu..."
"Ba không hề muốn hại bà ấy."
"Ba chỉ..."
"Nhận số tiền đó."
"Ba chỉ muốn..."
"Mẹ con và con được sống tốt hơn."
"Về sau..."
"Bọn họ kéo ba xuống."
"Không thể rút ra được nữa."
"Nếu Ôn Kiều không tiếp tục điều tra..."
"Cả nhà chúng ta..."
"Đã có thể sống yên ổn."
Tôi chỉ thấy nực cười.
"Vậy nên..."
"Người sai..."
"Là mẹ sao?"
Môi ba khẽ run.
"Quá sạch sẽ."
"Sạch đến mức..."
"Khiến tất cả mọi người..."
"Đều không còn đường sống."
Mạnh Kỳ An lạnh lùng lên tiếng.
"Không phải cô ấy khiến người khác không sống nổi."
"Là các người..."
"Sợ ánh sáng."
Ba lập tức quay phắt sang anh.
"Sư huynh của cậu năm đó..."
"Cũng nói đúng câu này."
Vành mắt Mạnh Kỳ An đỏ bừng.
"Vậy nên..."
"Ông cho người đâm xe anh ấy?"
Ba im lặng hai giây.
"Tôi chỉ bảo họ..."
"Chặn cậu ta lại."
"Chuyện sau đó..."
"Không còn trong tầm kiểm soát của tôi."
"Các người lúc nào cũng vậy."
Giọng Mạnh Kỳ An run lên vì phẫn nộ.
"Lúc ra lệnh thì nói kiểm soát được."
"Đến khi có người chết..."
"Lại bảo..."
"Không phải cố ý."
Thanh tiến trình tải lên đạt 82%. Đúng lúc ấy. Từ khu kho chính vọng đến một tiếng hét thảm thiết. Ngay sau đó. Một bóng người lao vào hành lang. Là tài xế Cao. Không biết hắn đã thoát bằng cách nào. Mặt đầy máu. Trong tay cầm một thanh sắt. Vừa nhìn thấy ba tôi. Hắn như nhìn thấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
"Ông Nguyễn!"
"Đưa tôi đi!"
Ánh mắt ba tôi lạnh băng.
"Cậu tới đây làm gì?"
Tài xế Cao khựng lại. Mặt cắt không còn giọt máu.
"Không phải..."
"Ông cho người thả tôi ra sao?"
Tất cả mọi người... Đều đồng loạt im lặng. Tiếng cười của người đàn ông họ Lương vang lên từ màn hình.
"Dĩ nhiên..."
"Không phải ông ta."
"Năm xưa..."
"Những kẻ trực tiếp ra tay..."
"Cũng nên có mặt đầy đủ."
Tài xế Cao quay đầu bỏ chạy. Nhưng mới chạy được hai bước. Một cánh cửa sắt sâu trong kho bất ngờ hạ xuống. Chặn kín đường lui. Hắn điên cuồng đập cửa. Giọng nói biến dạng vì sợ hãi.
"Anh Lương!"
"Tôi sai rồi!"
"Từ nay..."
"Anh bảo gì tôi cũng nghe!"
Tiếng người đàn ông họ Lương lạnh lùng vang khắp hệ thống phát thanh.
"Ba năm trước..."
"Lúc mày kéo Ôn Kiều lên xe..."
"Mày cũng nói..."
"Chỉ cần nghe lời..."
"Sẽ không có chuyện gì."
"Hôm nay..."
"Mày cũng thử xem."
Tài xế Cao hoàn toàn suy sụp. Ngồi phịch xuống đất. Ba tôi sa sầm mặt.
"Họ Lương."
"Cậu định kéo tất cả cùng chết sao?"
"Là ông..."
"Dạy tôi điều đó."
Giọng người đàn ông họ Lương bình thản.
"Để lại người sống..."
"Rốt cuộc vẫn là tai họa."
Thanh tiến trình đã đạt 91%. Hệ thống thông báo. Còn ba phút. Đèn trong phòng lưu trữ nhiệt độ thấp bắt đầu chớp liên tục. Hàn Lập Thành hét lớn.
"Có người đang xóa dữ liệu ngược!"
Thanh tiến trình khựng lại ở 93%. Bên phải màn hình bật lên cảnh báo màu đỏ. Quyền truy cập từ xa đang ghi đè hệ thống. Phản xạ đầu tiên của tôi là nhìn sang ba. Chính ông cũng sững sờ. Mạnh Kỳ An nhìn chằm chằm màn hình.
"Là họ Lương."
Gương mặt người đàn ông họ Lương xuất hiện trên màn hình giám sát. Hắn không còn cười nữa.
"Danh sách..."
"Có thể công khai."
"Sổ cái gốc thì không."
"Trong đó..."
"Cũng có tên tôi."
Hàn Lập Thành nghiến răng thao tác liên tục.
"Hắn đang cướp quyền truy cập tầng gốc."
"Không cản được bao lâu nữa."
Tôi hỏi ngay:
"Còn cách nào khác không?"
Hàn Lập Thành nhìn tôi.
"Cần xác nhận trực tiếp tại chỗ."
Hàn Lập Thành chỉ về phía sâu nhất của nhà kho.
"Cầu dao tổng của kho lưu trữ cũ."
"Nằm sau cánh cửa sắt màu đỏ."
Tôi chợt nhớ lời cảnh báo trước đó của anh. Nếu nhìn thấy cánh cửa sắt màu đỏ... tuyệt đối đừng đi vào một mình. Mạnh Kỳ An lập tức lên tiếng.
"Để tôi đi."
Hàn Lập Thành lắc đầu.
"Ổ khóa đó..."
"Là Ôn Kiều tự tay cải tạo."
"Nó chỉ nhận xác thực huyết thống mà cô ấy để lại."
Mọi ánh mắt... Lại một lần nữa dồn cả lên người tôi. Đúng lúc ấy. Ba bất ngờ chộp lấy cánh tay tôi.
"Không được đi."
Tôi giật mạnh tay ra.
"Ông không có tư cách cản tôi."
Giọng ông khàn đặc.
"Họ Lương đang đợi con ở đó."
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông.
"Con đường đó..."
"Chính các người ép tôi phải đi."
Tôi cầm lấy chiếc bút ghi âm và hộp chống ẩm mẹ để lại. Không ngoái đầu lấy một lần. Tôi lao thẳng ra khỏi phòng lưu trữ nhiệt độ thấp. Mạnh Kỳ An bám sát phía sau. Hai cảnh sát hộ tống chúng tôi băng qua khu kho chính. Khắp nơi đều là những thùng hồ sơ ngổn ngang. Giấy tờ cũ bị nước mưa ngấm nhũn. Mỗi bước chân giẫm xuống... Đều như dẫm lên một lớp bùn mục. Ở cuối lối đi... Là cánh cửa sắt màu đỏ. Trên cửa có một khe xác thực dài và hẹp. Tôi đặt bàn tay lên đó. Đèn khóa điện tử lập tức sáng lên. Xác thực huyết thống thành công. Cánh cửa từ từ mở ra. Bên trong... Không có người đàn ông họ Lương. Chỉ có một phòng điều khiển chật hẹp. Trên bức tường đối diện... Treo một chiếc đồng hồ cũ màu đồng. Kim đồng hồ đã ngừng chạy từ lâu. Thời gian mãi mãi dừng lại ở... Đêm xảy ra vụ cháy ba năm trước. 1 giờ 20 phút sáng. Tôi còn chưa kịp hoàn hồn. Cánh cửa phía sau bất ngờ đóng sập. Mạnh Kỳ An bị chặn lại bên ngoài. Đúng lúc ấy. Màn hình trong phòng điều khiển sáng lên. Người đàn ông họ Lương ngồi trước ống kính. Sắc mặt trắng bệch. Khóe môi khẽ cong thành một nụ cười nhợt nhạt. Hắn nhìn thẳng vào tôi.
"Nguyễn Nam Tự."
"Giờ thì..."
"Chỉ còn lại cô..."
"...và tôi."