Bí Mật Dưới Tầng Hầm B2
7 phút đọc

Chương 23

Chương 23

21Tôi đứng lặng trong phòng điều khiển. Bên ngoài, tiếng Mạnh Kỳ An đập cửa dồn dập vang lên. Giọng anh xuyên qua cánh cửa sắt, nghẹn đục như vọng lên từ đáy nước.
"Đừng chạm vào bất cứ thứ gì trong đó!"
Tôi không đáp. Trên màn hình, người đàn ông họ Lương chậm rãi đặt bàn tay lên mặt bàn. Ngón út bên trái đã cụt mất một đốt. Hắn nhìn tôi.
"Nhìn thấy chiếc đồng hồ kia chưa?"
Tôi ngẩng đầu. Ánh mắt dừng lại trên chiếc đồng hồ màu đồng cũ kỹ treo trên tường.
"Đó là đồng hồ của ba tôi."
Hắn chậm rãi lắc đầu.
"Ban đầu..."
"Nó là của ông ngoại cô."
Tim tôi như thắt lại.
"Ông nói dối."
"Ôn Kiều năm đó tìm được cuốn sổ cái..."
"Không phải vì cô ấy quá thông minh."
"Mà vì trước khi chết..."
"Cha cô ấy đã để lại manh mối."
"Bên trong chiếc đồng hồ ấy..."
"Từng giấu chìa khóa của tài khoản đầu tiên."
"Khi Nguyễn Thành Viễn có được chiếc đồng hồ..."
"Cũng đồng nghĩa..."
"Ông ta có được tấm vé bước vào mạng lưới đó."
Tôi nhìn chằm chằm chiếc đồng hồ. Từng lớp chân tướng mục nát... Giống như những tấm vải mốc meo. Bị ai đó xé toạc từng lớp một. Không phải bị người khác kéo xuống. Ngay từ đầu... Ông đã đứng ngay trước cánh cửa. Là chính ông... Tự đưa tay lấy thứ vốn không thuộc về mình. Người đàn ông họ Lương tiếp tục nói.
"Sau khi biết chuyện..."
"Ôn Kiều muốn giao chiếc đồng hồ ra ngoài."
"Nguyễn Thành Viễn..."
"Đã quỳ xuống cầu xin cô ấy."
"Cô ấy mềm lòng..."
"Một lần duy nhất."
"Và cũng chính lần đó..."
"Tự đẩy mình vào đường chết."
Cổ họng tôi nghẹn cứng.
"Tại sao ông lại nói tất cả những điều này với tôi?"
Hắn khẽ cười.
"Vì tôi không muốn..."
"Nguyễn Thành Viễn tiếp tục đóng vai người vô tội."
"Tôi cũng chẳng vô tội."
"Vậy nên..."
"Hôm nay..."
"Không một ai được phép rời khỏi đây trong sạch."
Bên cạnh màn hình xuất hiện hai thanh tiến trình. Tiến độ tải lên: 93%. Thanh còn lại... Đang ghi đè ngược dữ liệu. Người đàn ông họ Lương chậm rãi lên tiếng.
"Trước mặt cô..."
"Có hai nút."
"Nút màu xanh."
"Công khai toàn bộ."
"Nút màu đỏ."
"Xóa sạch mọi thứ."
Tôi cúi đầu. Trên bàn điều khiển... Quả thật có hai chiếc nút bấm kiểu cũ.
"Tại sao ông không tự bấm?"
"Bởi vì..."
"Ôn Kiều đã để quyền xác nhận cuối cùng..."
"Lại cho cô."
"Hành động đó..."
"Thật tàn nhẫn."
"Bà ấy giao con dao cuối cùng..."
"Cho chính con gái mình."
Tôi nhìn nút màu xanh. Đầu ngón tay dần lạnh buốt. Giọng người đàn ông họ Lương bỗng hạ xuống.
"Chỉ cần cô bấm."
"Xong đời."
"Thiệu Chấn Hải..."
"Cũng xong."
"Cũng vậy."
"Nhưng đổi lại..."
"Cô sẽ mất đi..."
"Ảo tưởng cuối cùng về một gia đình."
Tôi ngẩng đầu nhìn hắn.
"Gia đình đó..."
"Đã không còn từ rất lâu rồi."
Tôi đưa tay. Không hề do dự. Ấn mạnh xuống nút màu xanh. Ngay khoảnh khắc ấy. Toàn bộ màn hình trong phòng điều khiển đồng loạt sáng rực. Thanh tiến trình nhảy vọt từ 93% lên 100%. Loa phát thanh bên ngoài vang lên giọng thông báo lạnh lẽo.
"Tệp dữ liệu gốc đã được sao lưu tới nhiều máy chủ."
"Hoàn tất gửi công khai."
"Quyền điều khiển cục bộ đã bị khóa."
Cánh cửa sắt bật mở. Mạnh Kỳ An lao vào. Một tay giữ chặt lấy vai tôi.
"Em không sao chứ?"
Tôi khẽ lắc đầu. Thế nhưng... Ngay giây sau. Người đàn ông họ Lương trên màn hình bỗng ngả người ra sau. Phía sau hắn... Xuất hiện một ô cửa sổ. Ngoài cửa... Không phải nhà kho. Mà là sân thượng của bệnh viện. Suốt từ đầu đến cuối... Hắn chưa từng ở trong kho. Đội trưởng cũng nhìn thấy hình ảnh ấy. Lập tức cầm bộ đàm gọi về phía bệnh viện. Người đàn ông họ Lương nhìn thẳng vào ống kính. Nở nụ cười cuối cùng.
"Nguyễn Nam Tự."
"Năm đó..."
"Không chết ngay."
Toàn thân tôi cứng đờ.
"Ông nói gì?"
"Nguyễn Thành Viễn..."
"Không dám tự tay giết bà ấy."
"Ông ta giao bà ấy..."
"Cho người khác."
"Người đó mang bà ấy đi."
"Sau đó..."
"Lại chuyển tới một viện điều dưỡng tư nhân."
"Đã sống thêm chín tháng."
Nước mắt tôi lập tức trào ra.
"Là viện điều dưỡng nào?"
Người đàn ông họ Lương giơ tay. Chỉ xuống góc dưới màn hình. Ở đó hiện lên một địa chỉ. Cùng một mã số bệnh án.
"Là quân bài cuối cùng của tôi."
"Ban đầu..."
"Tôi định dùng nó để đổi lấy mạng sống."
"Nhưng bây giờ..."
"Không cần nữa."
Hình ảnh trên màn hình đột nhiên rung lắc dữ dội. Có người trên sân thượng đang gọi tên hắn. Người đàn ông họ Lương quay đầu nhìn sang. Khẽ cất giọng.
"Ôn Kiều từng nói một câu."
"Khi con người đã mục ruỗng..."
"Thì nên để ánh sáng soi rọi."
Màn hình vụt tắt. Tôi đứng chết lặng. Cảm giác như toàn bộ sức lực trong người đã bị rút cạn. Mạnh Kỳ An nhanh chóng chụp lại địa chỉ và mã bệnh án trên màn hình.
"Ra ngoài trước đã."
Khi hệ thống phong tỏa của nhà kho được gỡ bỏ... Cơn mưa cuối cùng cũng dừng lại. Lúc Thiệu Chấn Hải bị áp giải lên xe. Chỉ trong vài giờ... Ông ta như già đi cả chục tuổi. Tài xế Cao ngồi sụp dưới đất. Không ngừng lặp đi lặp lại.
"Tôi chỉ làm theo lệnh."
"Tôi thật sự chỉ làm theo lệnh..."
Miêu Tuệ cũng bị khống chế trở lại. Cô ta vừa khóc vừa khai sạch toàn bộ quy trình làm giả chữ ký điện tử. Ba tôi đứng lặng trước cửa nhà kho. Ông không bỏ chạy. Hoặc cũng có thể... Đã không còn đường để chạy nữa. Nhìn thấy tôi bước ra. Môi ông khẽ mấp máy.
"Nam Tự..."
Tôi dừng lại. Giữa chúng tôi vẫn còn vài bước chân. Tôi bình tĩnh hỏi.
"Ông biết..."
"Mẹ tôi đã sống thêm chín tháng nữa không?"
Gương mặt ông lập tức trắng bệch. Thế là đủ rồi. Tôi không cần ông trả lời nữa. Ông vẫn luôn biết. Tôi giơ chiếc bút ghi âm lên.
"Đến cuối cùng..."
"Có từng đợi ông không?"
Nước mắt ba bất ngờ rơi xuống.
"Đã từng đến."
"Tôi không dám bước vào."
Tôi nhìn ông. Trong lòng chỉ còn lại cái lạnh.
"Không phải ông không dám."
"Ông không muốn đối diện với sự thật..."
"Rằng bà ấy vẫn còn sống."
Ông cúi đầu. Không nói thêm được lời nào nữa. Khi các cảnh sát áp giải ông đi. Ông ngoái đầu nhìn tôi rất nhiều lần. Không một lần đáp lại. Bác Mã được đưa trở lại bệnh viện cấp cứu. Đến chiều tối. Bác sĩ thông báo. Tạm thời đã giữ được mạng sống. Lúc tỉnh lại. Câu đầu tiên bác hỏi tôi là.
"Đã nhìn thấy tấm ảnh ấy chưa?"
Tôi gật đầu.
"Con thấy rồi."
Bác vừa khóc vừa nói.
"Hôm đó..."
"Lúc mẹ con ôm con..."
"Bà ấy nói..."
"Sau này..."
"Nhất định phải sống thật tốt."
Tôi ngồi bên giường bệnh. Khóc rất lâu. Ba ngày sau. Toàn bộ dữ liệu sao lưu đồng loạt được công bố trên nhiều cơ quan truyền thông và gửi tới các đơn vị điều tra. Vụ cháy ba năm trước. Vụ chuyển khoản tiền bảo chứng dự án. Vụ làm giả chữ ký điện tử. Cùng danh sách các tài khoản được phanh phui từ cuốn sổ cái cũ. Đều được chính thức điều tra lại. Ngày bài phóng sự của Mạnh Kỳ An được đăng tải. Tiêu đề chỉ có đúng một câu. Mảnh giấy trong đêm mưa đã vạch trần vụ hỏa hoạn bị chôn vùi suốt ba năm. Tôi không mở bài báo. Tôi đến địa chỉ của viện điều dưỡng tư nhân năm xưa. Nơi ấy từ lâu đã bỏ hoang. Chỉ còn một cây ngô đồng cao vút đứng lặng giữa sân. Dựa theo hồ sơ cũ. Một nhân viên đưa cho tôi một chiếc hộp sắt. Bên trong... Là lá thư cuối cùng mẹ để lại. Trên trang giấy... Chỉ có vài dòng ngắn ngủi. Nếu sau này con lớn lên và biết được tất cả sự thật... Xin đừng để hận thù giữ chân mình. Cả đời mẹ đã từng đưa ra rất nhiều lựa chọn sai lầm. Nhưng cứu con... Chưa từng là một sai lầm.Tôi đứng dưới gốc ngô đồng. Cơn gió sau mưa khẽ thổi qua. Lá cây xào xạc. Đến giây phút ấy... Tôi mới thật sự hiểu. Mảnh giấy bác Mã để lại trong đêm mưa... Không chỉ cứu mạng tôi. Mà còn trả lại... Sự trong sạch đã đến muộn suốt ba năm cho mẹ. Tôi nghỉ việc. Khương San cũng rời khỏi công ty ấy. Mạnh Kỳ An tiếp tục lần theo những cái tên còn lại trong danh sách. Ngày bác Mã xuất viện. Trời cũng vừa hửng nắng sau một cơn mưa. Bác ngồi trên xe lăn. Vừa thấy tôi đã cười hiền.
"Sau này..."
"Đừng tăng ca muộn như thế nữa."
Tôi cũng mỉm cười.
"Vậy sau này..."
"Bác cũng đừng đứng dầm mưa chờ ai nữa."
Bác lắc đầu.
"Người đáng đợi..."
"Thì vẫn phải đợi."
Tôi ngẩng đầu nhìn về phía xa. Sau cơn mưa. Thành phố như vừa được gột rửa. Những tòa nhà kính phản chiếu ánh sáng dịu dàng. Có những đêm tối... Sẽ mãi mãi không thể quên. Nhưng bình minh... Cuối cùng vẫn sẽ đến.