Giữa Hai Đường Băng
8 phút đọc

Chương 15

Chương 15 — Giữa Hai Đường Băng

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Đồng phục kiểm soát viên treo trong tủ suốt sáu tuần vẫn còn nguyên nếp gấp thẳng thớm, và khi Bội Thư mặc nó vào sáng hôm đó, cô nhận ra tay mình hơi lóng ngóng với hàng cúc áo, như thể cơ thể cô cũng cần một khoảng thời gian để nhớ lại động tác quen thuộc này.

Sáu giờ ba mươi sáng, cô đến đài sớm hơn bốn mươi phút so với giờ nhận ca, đi thẳng đến phòng radar dù chưa đến lượt trực, chỉ để đứng đó, nhìn màn hình đang hiển thị vài mục tiêu thưa thớt của ca đêm sắp bàn giao, cảm nhận lại nhịp điệu quen thuộc của căn phòng trước khi chính thức bước vào nó.

Trên đường đến đài sáng nay, cô đã ghé qua văn phòng Chương Bá Vọng, dù biết ông thường đến muộn hơn giờ này. Ông đã ở đó, ánh đèn bàn đã bật, một tách trà bốc hơi nghi ngút trên bàn.

"Trưởng đài," cô nói, đứng ở cửa. "Tôi chỉ muốn báo, hôm nay tôi chính thức quay lại."

Vọng ngẩng lên, gật đầu, một nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt vốn quen với vẻ nghiêm nghị. "Tôi biết. Tôi đã xem lịch phân ca từ tối qua. Cậu chuẩn bị tinh thần thế nào rồi?"

"Tôi không chắc," Bội Thư thừa nhận. "Nhưng tôi nghĩ, dù có chuẩn bị bao nhiêu, cảm giác thật sự chỉ đến khi tôi thật sự ngồi xuống trước màn hình."

"Đúng vậy," Vọng nói. "Tôi tin cậu, Thư à. Không phải vì hồ sơ nói cậu đủ điều kiện. Vì tôi đã làm việc với cậu mười năm, và tôi biết cậu không bao giờ bước vào vị trí đó nếu cậu thật sự chưa sẵn sàng, kể cả khi tất cả giấy tờ đều cho phép."

Câu nói ấy ở lại trong đầu Bội Thư suốt quãng đường còn lại đến phòng radar, như một lớp áo giáp mỏng manh nhưng cần thiết cho những gì sắp tới.

"Dậy sớm vậy?" Thân Văn Khoát bước vào, tay cầm hai cốc cà phê, đưa một cốc cho cô. "Tôi cũng đến sớm. Nghĩ cả hai chúng ta đều cần thời gian chuẩn bị tinh thần."

"Cảm ơn anh." Bội Thư nhận cốc cà phê, hơi ấm truyền qua lòng bàn tay, một cảm giác thực tế giúp cô neo lại giữa những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu. "Tôi không nghĩ mình sẽ hồi hộp đến mức này."

"Bình thường thôi," Khoát nói. "Tôi từng quay lại sau một đợt nghỉ dài vì chấn thương vai, không phải chuyện tâm lý gì, chỉ là tai nạn xe máy, nhưng ca trực đầu tiên đó tôi vẫn nhớ như in, tay tôi run khi cầm micro, dù chỉ điều phối một chuyến bay nông nghiệp đơn giản."

Bảy giờ, ca chiều bắt đầu bàn giao. Vân đang trực ca đêm, gương mặt hiện rõ sự mệt mỏi quen thuộc của người vừa qua tám tiếng liên tục, nhưng khi thấy Bội Thư bước vào, cô mỉm cười, một nụ cười thật sự sáng lên giữa gương mặt phờ phạc.

"Chào mừng trở lại," Vân nói, đứng dậy nhường ghế. "Đêm nay yên tĩnh. Ba chuyến thương mại, hai chuyến huấn luyện, không có gì bất thường."

"Cảm ơn Vân." Bội Thư ngồi xuống vị trí quen thuộc, tay đặt lên bàn phím, cảm nhận từng phím bấm dưới đầu ngón tay như đang chào lại một người bạn cũ sau một chuyến đi dài.

Khoát ngồi ở vị trí giám sát ngay bên cạnh, không phải vị trí phụ như học viên thường ngồi, mà là ghế dành cho người giám sát chính thức theo yêu cầu của hội đồng đánh giá. Ông không nói gì nhiều, chỉ quan sát, thỉnh thoảng ghi chú vào một cuốn sổ nhỏ.

Chuyến bay đầu tiên của ca, một chiếc ATR khác, không phải VT205 nhưng cùng loại, xin phép hạ độ cao chuẩn bị tiếp cận. Bội Thư đưa huấn lệnh, giọng cô đều, rõ ràng, không có gì khác so với hàng nghìn lần cô đã làm điều này trước đây — nhưng bên trong, cô cảm nhận rõ nhịp tim mình đập nhanh hơn bình thường, một cảm giác cô chưa từng có trước sự cố.

"Cô ổn chứ?" Khoát hỏi khẽ, đủ để chỉ cô nghe thấy, không qua tần số vô tuyến.

"Tôi ổn," cô đáp, và lần này, cô nhận ra mình không nói dối, chỉ là căng thẳng theo cách bất kỳ ai cũng sẽ căng thẳng khi làm lại điều gì đó quan trọng sau một khoảng gián đoạn dài.

Ca trực trôi qua từng giờ, mỗi chuyến bay đến rồi đi, mỗi huấn lệnh được đưa ra và thực hiện đúng như dự kiến. Đến giữa ca, khi có một khoảng lặng ngắn giữa các chuyến bay, Bách bước vào phòng, mang theo tập tài liệu huấn luyện, đứng lại ở cửa, không dám vào ngay.

"Vào đi," Bội Thư nói, không quay đầu lại, mắt vẫn dán vào màn hình. "Ngồi vào vị trí quan sát như mọi khi."

Bách ngồi xuống, nét mặt vừa nhẹ nhõm vừa vẫn còn chút dè dặt, như thể cậu chưa hoàn toàn tin rằng mọi thứ đã trở lại như trước.

"Chị Thư," cậu nói khẽ, sau vài phút im lặng, "em có thể hỏi một câu không liên quan đến chuyên môn không?"

"Hỏi đi."

"Chị có sợ không? Ngồi lại đây, sau tất cả những chuyện đã xảy ra?"

Bội Thư ngừng tay trên bàn phím một giây, cân nhắc câu trả lời trung thực nhất. "Có," cô nói. "Nhưng tôi nghĩ nỗi sợ đó không giống như trước đây tôi tưởng tượng. Nó không phải nỗi sợ khiến tôi đóng băng. Nó giống một tín hiệu nhắc tôi phải chú ý hơn, cẩn thận hơn, chứ không phải một thứ ngăn cản tôi làm việc."

"Vậy có khác gì so với trước khi xảy ra sự cố không?"

Câu hỏi ấy khiến cô dừng lại thật sự, suy nghĩ kỹ trước khi trả lời. "Có. Trước đây, tôi nghĩ mình không bao giờ sợ, vì tôi chưa từng cho phép bản thân thừa nhận nỗi sợ đó tồn tại. Bây giờ tôi biết nó ở đó, và tôi học cách làm việc cùng với nó, thay vì giả vờ nó không có."

Giữa buổi sáng, trong một khoảng lặng hiếm hoi giữa các chuyến bay, Khoát quay sang cô, giọng nhẹ nhàng hơn thường lệ. "Tôi nghe nói cô đã nộp một bản khai bổ sung vào hồ sơ vụ Bạch Lũng."

Bội Thư hơi bất ngờ vì tin đó đã lan đến tai ông nhanh như vậy, nhưng không cảm thấy khó chịu. "Đúng vậy. Anh biết từ đâu?"

"Điều tra viên Khôi có nhắc qua với trưởng đài, không đi vào chi tiết, chỉ nói rằng cô đã làm một việc rất can đảm." Khoát nhìn ra màn hình, không nhìn thẳng vào cô, có lẽ để cô dễ nói hơn nếu muốn. "Tôi không hỏi chi tiết. Tôi chỉ muốn nói, sau khi nghe điều đó, tôi càng tin quyết định để cô quay lại là đúng đắn."

"Cảm ơn anh," Bội Thư nói, và cả hai không nói thêm gì về chủ đề đó nữa, để nó lắng lại như một sự thấu hiểu ngầm giữa hai đồng nghiệp, không cần phải phơi bày hết ra bằng lời.

Đến mười sáu giờ, một tình huống nhỏ xuất hiện — không nghiêm trọng, chỉ là một chuyến bay huấn luyện xin đổi hướng tiếp cận vì gió đổi chiều đột ngột. Bội Thư xử lý nó với sự bình tĩnh quen thuộc, đưa ra huấn lệnh mới, điều chỉnh thứ tự các chuyến bay khác cho phù hợp, không có gì đáng để ghi vào bất kỳ báo cáo nào.

Nhưng khi ca trực kết thúc, khi cô đứng dậy khỏi ghế, bàn giao lại cho kiểm soát viên ca sau, cô nhận ra một điều: suốt tám tiếng vừa qua, cô đã hoàn toàn tập trung vào công việc, không một lần nào tâm trí cô lạc về phía màn hình radar cũ ở Bạch Lũng, về chấm sáng lệch khỏi đường trung tâm, về khoảng trống nhỏ giữa những đường lưới tọa độ sau khi Echo Tám Mốt biến mất.

"Cô làm tốt lắm," Khoát nói, gấp cuốn sổ giám sát lại. "Tôi sẽ ghi nhận ca này đạt yêu cầu đầy đủ."

"Cảm ơn anh," Bội Thư nói, rồi ngừng lại, nhìn ông một lúc. "Cảm ơn anh vì đã nói thẳng những gì anh nghĩ tuần trước, thay vì chỉ âm thầm lo lắng. Tôi nghĩ điều đó đã giúp tôi chuẩn bị tốt hơn cho hôm nay."

Khoát gật đầu, không nói gì thêm, nhưng ánh mắt ông, khi nhìn cô rời phòng radar, mang một vẻ hài lòng lặng lẽ mà Bội Thư nhận ra ngay, dù ông không bao giờ là người thể hiện cảm xúc rõ ràng bằng lời.

Bên ngoài, ánh chiều đang nhạt dần trên đường băng, và Bội Thư đứng lại một lúc ở hành lang, nhìn qua ô cửa kính lớn, nơi chiếc ATR cuối cùng của ca chiều đang lăn bánh về phía nhà ga, đèn hạ cánh vẫn còn sáng, phản chiếu lấp lánh trên mặt đường băng ướt sương chiều.

Cô rút điện thoại, nhắn cho Vân một tin ngắn: "Ca đầu tiên xong rồi. Ổn cả." Rồi cô đứng đó thêm một lúc, để cảm giác nhẹ nhõm — không phải niềm vui bùng nổ, chỉ là một sự yên tĩnh chậm rãi, bền vững — lan tỏa khắp cơ thể, trước khi rời khỏi tòa nhà, bước ra bãi xe, nơi bóng tối đang bắt đầu buông xuống thành phố nhỏ nằm giữa hai dãy núi.

Điện thoại rung lên gần như ngay lập tức, tin nhắn trả lời từ Vân: "Biết ngay mà. Mai tôi mua bánh mừng." Bội Thư mỉm cười, cất điện thoại vào túi, rồi ngước nhìn bầu trời đang chuyển sang màu tím thẫm phía sau đỉnh Vĩnh Kỳ, một dải mây mỏng kéo dài theo triền núi, đẹp đến mức cô đứng lại thêm vài giây chỉ để ngắm nó, một điều cô không nhớ mình đã làm lần cuối khi nào trước những tuần vừa qua.

Còn mười bốn ca trực có giám sát nữa trước khi cô chính thức được công nhận đủ điều kiện trực độc lập hoàn toàn, và một buổi đánh giá lại sau ba tháng đang chờ ở phía trước. Nhưng đêm nay, khi lái xe về nhà qua con đường quen thuộc dọc theo hàng rào sân bay, Bội Thư cảm thấy, lần đầu tiên sau nhiều tuần, con đường phía trước không còn là một khối nặng mơ hồ đè lên ngực cô nữa, mà chỉ đơn giản là những bước đi tiếp theo, từng bước một, giống như bất kỳ ca trực nào khác trong suốt mười năm làm nghề của cô.

Đã sao chép liên kết chương