Chương 19
Chương 19 — Giữa Hai Đường Băng
"Hải Âu không tư, gió giật hai mươi bảy hải lý một giờ tại khu vực tiếp cận, hướng thay đổi liên tục, xác nhận khả năng hạ cánh ngay hay cần thêm thời gian đánh giá?"
Giọng phi công trực thăng đáp lại sau vài giây cân nhắc, chút căng thẳng lộ rõ dù cố giữ vẻ chuyên nghiệp. "Chúng tôi có thể thử, Trà Sơn, nhưng xin được ưu tiên tuyệt đối, không muốn kéo dài thời gian trong điều kiện gió giật này."
Bội Thư nhìn màn hình, nơi chấm sáng của trực thăng đang ở vị trí gần nhất với đường băng, ít bị ảnh hưởng bởi lưu lượng còn lại. Trực thăng, với khả năng cơ động cao hơn máy bay cánh cố định, thường chịu đựng gió giật tốt hơn trong tầm kiểm soát của phi công có kinh nghiệm, nhưng "tốt hơn" không đồng nghĩa với "an toàn tuyệt đối".
"Hải Âu không tư, được chấp thuận ưu tiên hạ cánh ngay, đường băng phụ, gió hiện tại hai bảy giật lên ba lăm, độ ẩm cao, chú ý hiện tượng gió tạt ngang trong ba mươi giây cuối tiếp cận."
"Rõ, Hải Âu không tư, tiếp cận đường băng phụ."
Cô theo dõi chấm sáng di chuyển chậm rãi, ổn định, mắt không rời khỏi màn hình dù tai vẫn đang lắng nghe đồng thời năm luồng liên lạc khác mà Khoát và Vân đang xử lý song song.
"Chạm đất an toàn, Hải Âu không tư," giọng phi công vang lên, nhẹ nhõm rõ rệt.
Ưng Thức Lam gọi lên từ mặt đất ngay sau đó, xác nhận đội cứu hỏa đã quan sát toàn bộ quá trình hạ cánh, không có bất thường nào được ghi nhận, xe cứu thương đã sẵn sàng tiếp nhận bệnh nhân từ trực thăng để chuyển đến bệnh viện. Bội Thư cảm ơn ngắn gọn rồi quay lại ngay với màn hình chính, không cho phép mình dừng lại quá lâu ở bất kỳ mục tiêu nào đã hoàn thành.
Một mục tiêu đã được giải quyết. Còn năm.
"Victor Tango không sáu chín, tình trạng nhiên liệu hiện tại?" Bội Thư hỏi chuyến lịch trình thường lệ đang giữ độ cao chờ.
"Còn khoảng bốn mươi phút dự trữ, Victor Tango không sáu chín."
"Nhận, tiếp tục giữ độ cao, tôi sẽ đưa vào tiếp cận trong tám phút tới, sau khi hai chuyến chuyển hướng từ phía nam hạ cánh xong."
Đây chính là phần khó nhất của bài toán: hai chuyến từ phía nam có nhiên liệu hạn chế hơn, cần ưu tiên trước, nhưng gió giật hiện tại đang ở gần giới hạn an toàn cho loại máy bay họ đang lái, và cơn giông vẫn tiếp tục tiến gần hơn từng phút, có thể đẩy gió giật vượt ngưỡng bất kỳ lúc nào.
Khoát, đang xử lý liên lạc với hai chuyến đó, quay sang Bội Thư, giọng khẩn nhưng không hoảng loạn. "Chuyến đầu tiên báo cáo cảm nhận nhiễu động mạnh ở độ cao ba nghìn bộ, xin phép hạ thấp hơn để tránh."
"Không thể hạ thấp hơn ngay bây giờ, vẫn còn Victor Tango không sáu chín ở độ cao hai nghìn tám trăm phía dưới trong khu vực chờ," Bội Thư nói, tính toán nhanh trong đầu. "Cho họ rẽ trái mười độ, tránh lõi vùng nhiễu động trong khi giữ nguyên độ cao, tôi sẽ đưa Victor Tango không sáu chín rời khu vực chờ ngay để giải phóng không gian."
"Rõ." Khoát chuyển lệnh ngay lập tức.
Bội Thư quay sang gọi Victor Tango không sáu chín, thay đổi kế hoạch trong tích tắc, một quyết định đòi hỏi cô phải hình dung đồng thời vị trí của cả sáu mục tiêu trong không gian ba chiều, tính toán cách di chuyển chúng như những quân cờ trên một bàn cờ không ngừng biến đổi.
Mười lăm phút tiếp theo trôi qua trong một nhịp độ dồn dập chưa từng có, mỗi quyết định nối tiếp quyết định khác, mỗi huấn lệnh được đưa ra dựa trên tính toán tức thời về khoảng cách, độ cao, tốc độ, hướng gió, tất cả đan xen vào nhau như một bản nhạc phức tạp mà chỉ người điều khiển mới nghe được toàn bộ giai điệu.
Hai chuyến chuyển hướng từ phía nam lần lượt hạ cánh an toàn, tiếp theo là hai trong ba chuyến lịch trình thường lệ. Chỉ còn lại Victor Tango không sáu chín, chuyến cuối cùng, đang ở giai đoạn tiếp cận cuối cùng, đúng lúc gió giật đạt đỉnh.
"Victor Tango không sáu chín, gió hiện tại ba mươi hai giật lên bốn mươi, hướng thay đổi liên tục," Bội Thư nói, giọng cô căng nhưng vẫn rõ ràng tuyệt đối. "Xác nhận khả năng tiếp tục hạ cánh."
Một khoảng im lặng ngắn ngủi từ phía phi công, đủ dài để Bội Thư cảm nhận rõ nhịp tim mình đang đập nhanh hơn, đủ dài để một phần trong cô, phần vẫn còn mang theo ký ức của ba mươi giây tám năm trước, muốn hét lên bảo họ bay lại ngay lập tức.
Nhưng cô chờ. Cô để cho phi công, người có toàn bộ dữ liệu về khả năng của chính chiếc máy bay mình đang lái, đưa ra đánh giá của họ trước, đúng như quy trình yêu cầu, đúng như cô đã học được từ sai lầm tám năm trước: không thay người khác đưa ra quyết định khi họ có đủ thông tin và thẩm quyền để tự quyết định, chỉ cung cấp cho họ thông tin đầy đủ và chính xác nhất có thể.
"Gió vượt giới hạn khuyến nghị của chúng tôi," phi công đáp, giọng bình tĩnh nhưng dứt khoát. "Victor Tango không sáu chín xin thực hiện go-around."
"Nhận, go-around được chấp thuận, bay lên bốn nghìn năm trăm bộ, giữ hướng hiện tại, chúng ta sẽ chờ gió dịu bớt trước khi thử lại."
Trong khoảnh khắc đưa ra huấn lệnh đó, Bội Thư nhận ra một sự tương đồng kỳ lạ với chín mươi giây định mệnh hai tháng trước — cùng một cụm từ, cùng một quyết định go-around, nhưng lần này không có cảm giác nghẹt thở của một tình huống suýt va chạm, chỉ có nhịp điệu làm việc quen thuộc của một quy trình được thực hiện đúng cách, đúng lúc, không cần đến sự may mắn để cứu vãn tình thế.
Chiếc máy bay bay vọt lên, rời khỏi vùng nhiễu động nguy hiểm nhất, và Bội Thư, dù tim vẫn đập nhanh, cảm thấy một sự nhẹ nhõm sâu sắc lan tỏa — không phải vì cô đã ra lệnh go-around, mà vì phi công đã tự đưa ra quyết định đúng đắn, dựa trên đánh giá của chính họ, đúng như hệ thống vận hành an toàn nên hoạt động: không phải một người áp đặt lên người khác, mà nhiều lớp phán đoán độc lập cùng hướng đến một kết luận an toàn.
"Cơn giông đang di chuyển nhanh hơn dự báo," Vân nói, mắt dán vào màn hình khí tượng cập nhật. "Ước tính đỉnh điểm gió giật sẽ qua trong khoảng mười lăm phút, sau đó giảm dần."
"Vậy chúng ta cho Victor Tango không sáu chín bay vòng chờ mười lăm phút," Bội Thư nói, đã tính toán xong phương án tiếp theo trong đầu. "Đủ nhiên liệu chứ?"
"Vừa đủ, còn dư khoảng mười phút dự trữ sau khi hạ cánh," Vân xác nhận sau khi kiểm tra nhanh.
Bội Thư gật đầu, truyền đạt kế hoạch cho phi công, rồi ngồi lại, theo dõi chấm sáng cô đơn còn lại trên màn hình đang bay một vòng tròn chậm rãi ở độ cao an toàn, chờ đợi cơn giông bên dưới nới lỏng cơn giận dữ của nó.
Mười lăm phút đó trôi qua chậm hơn bất kỳ mười lăm phút nào Bội Thư từng trải qua trong sự nghiệp của mình, mỗi phút đều được đánh dấu bằng việc kiểm tra lại dữ liệu gió, cập nhật lại tình trạng nhiên liệu, và một sự tập trung tuyệt đối không cho phép tâm trí cô lang thang về bất kỳ điều gì khác ngoài chiếc máy bay đang bay vòng tròn phía trên đầu họ.
Bách, ngồi ở vị trí quan sát, theo dõi sát dữ liệu gió giật, cập nhật cho cả nhóm mỗi hai phút mà không cần ai nhắc nhở, giọng cậu đã hoàn toàn ổn định, không còn dấu vết run rẩy của những tuần đầu tiên. "Gió giật đang giảm dần, hiện tại còn hai tám giật ba hai, hướng ổn định hơn trước."
"Tiếp tục theo dõi," Bội Thư nói, không rời mắt khỏi màn hình chính. "Báo ngay nếu có thay đổi đột ngột theo chiều ngược lại."
Vọng, vẫn đứng ở góc phòng, đưa mắt nhìn đồng hồ, rồi nhìn Bội Thư, không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, một cử chỉ động viên thầm lặng mà cô nhận ra ngay giữa lúc căng thẳng tột độ. Cô đáp lại bằng một cái gật đầu nhỏ, không rời mắt khỏi màn hình, nhưng đủ để cả hai hiểu nhau.
Đến phút thứ mười hai, Bách báo cáo gió đã giảm xuống dưới hai mươi hải lý một giờ, ổn định, không còn giật mạnh như trước. Bội Thư kiểm tra lại lần cuối trước khi đưa ra quyết định.
"Victor Tango không sáu chín, gió hiện tại một tám, giật lên hai hai, đã ổn định trong ba phút liên tiếp, được phép tiếp cận lần hai khi sẵn sàng."
"Nhận, bắt đầu tiếp cận, Victor Tango không sáu chín."
Cả căn phòng như nín thở theo dõi chấm sáng cuối cùng di chuyển chậm rãi trên màn hình, tiến gần hơn về phía đường băng chính, độ cao giảm dần đều đặn, tốc độ ổn định. Bội Thư đọc to các thông số cho cả nhóm nghe, một thói quen cô duy trì suốt ca trực để mọi người luôn nắm được tình hình tổng thể, không ai bị bỏ lại phía sau trong dòng thông tin dồn dập.
"Còn hai hải lý, độ cao năm trăm bộ, tốc độ ổn định," cô nói, giọng đều nhưng ẩn chứa một sự căng thẳng mà chỉ những người ngồi gần cô nhất mới cảm nhận được. "Còn một hải lý, độ cao hai trăm bộ."
Ngoài cửa kính, mưa đã bắt đầu giảm bớt cường độ, chỉ còn lất phất, và một khoảng trời xám nhạt hơn đang hé lộ phía sau lớp mây đen đang dần dịch chuyển về phía đông, để lại phía sau một bầu không khí trong trẻo hơn hẳn so với nửa giờ trước đó.