Chương 18
Chương 18 — Giữa Hai Đường Băng
Màn hình radar chớp tắt một lần, hai lần, rồi tối hẳn, để lại một khoảng đen tuyệt đối nơi trước đó là sáu chấm sáng đang di chuyển trong không phận Trà Sơn.
"Mất hiển thị!" Bách hét lên, giọng vỡ ra vì hoảng loạn trong tích tắc trước khi kịp lấy lại bình tĩnh.
Bội Thư cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, phản xạ đầu tiên của cơ thể cô là chính xác cảm giác cô đã có tám năm trước, khi khoảng trống nhỏ giữa những đường lưới tọa độ xuất hiện trên màn hình Bạch Lũng. Trong nửa giây đó, cô như bị kéo ngược về đêm mưa năm ấy, tiếng radio rè đặc, giọng phi công trẻ đứt quãng giữa chừng.
Nhưng chỉ nửa giây. Cô cảm nhận rõ ràng cái khoảnh khắc ký ức cũ cố kéo cô chìm xuống, cùng lúc với một tiếng nói khác, mới hơn, vang lên rành mạch trong đầu cô — không phải giọng của Thuyên, không phải giọng của bất kỳ ai khác, mà là chính giọng cô, từ buổi huấn luyện với Bách trong căn phòng mô phỏng: nói ra trước, chỉnh sửa sau. Cô không có thời gian để chìm đắm. Cô chỉ có thời gian để hành động.
"Chuyển sang phân cách theo thủ tục không radar ngay lập tức," cô nói, giọng bật ra dứt khoát, cắt đứt hoàn toàn dòng ký ức đang cố kéo cô lùi lại. "Tất cả các trạm, báo cáo vị trí, độ cao, tốc độ hiện tại theo thứ tự tôi gọi tên."
Cô gọi tên từng chuyến bay, mỗi phi công đáp lại với thông tin cần thiết, và Bội Thư, tay cầm bút, nhanh chóng phác họa lại vị trí tương đối của cả sáu mục tiêu trên một tờ giấy trắng, dùng chính kỹ năng cô đã học từ những ngày đầu vào nghề, trước khi radar hiện đại trở thành công cụ mặc định không thể thiếu — kỹ năng mà nhiều kiểm soát viên trẻ hơn cô, quen dựa hoàn toàn vào màn hình, có thể chưa từng phải sử dụng thật sự ngoài các bài kiểm tra lý thuyết.
"Radar mất bao lâu rồi?" Khoát hỏi, giọng căng thẳng nhưng vẫn kiểm soát được, tay đã sẵn sàng micro để hỗ trợ liên lạc thủ công. Ông đã từng trải qua một lần mất radar tương tự nhiều năm trước, dù chưa bao giờ trong điều kiện lưu lượng cao và thời tiết xấu cùng lúc như hôm nay.
"Hai mươi giây," Bách nói, mắt vẫn dán vào màn hình đen, đang đếm thời gian bằng đồng hồ bấm giờ dự phòng luôn đặt sẵn trên bàn cho những tình huống như thế này.
Bội Thư gọi xuống phòng kỹ thuật, giọng cô vẫn giữ được sự bình tĩnh cần thiết dù nhịp tim đang đập nhanh hơn bất kỳ lúc nào kể từ sự cố tháng trước. "Radar mất hiển thị hoàn toàn ở đài chính. Cần khắc phục khẩn cấp, chúng tôi đang xử lý sáu mục tiêu bằng thủ tục không radar."
"Đang kiểm tra," giọng người kỹ sư đáp lại, hơi hoảng loạn, tiếng gõ bàn phím lộp cộp vang lên phía sau giọng nói của ông. "Có thể là do sét đánh gần trạm biến áp phụ, gây sụt áp đột ngột. Chúng tôi đang chuyển sang nguồn dự phòng, ước tính hai đến ba phút."
Hai đến ba phút. Với sáu chuyến bay đang hội tụ về một khu vực không phận hạn chế, trong điều kiện giông đang tiến đến gần, hai đến ba phút là một khoảng thời gian dài đến đáng sợ.
Ngoài cửa kính, ánh chớp lóe lên liên tục hơn, gần như không còn khoảng cách rõ rệt giữa các lần, và mưa bắt đầu quất mạnh vào lớp kính dày, tạo ra một bức màn nước mờ đục che khuất một phần tầm nhìn ra đường băng. Vọng, vừa quay lại phòng sau cuộc gọi với Cục Hàng không, đứng sững lại ở cửa khi thấy màn hình chính tối đen, nhưng ông không nói gì, không can thiệp, chỉ đứng lùi vào một góc, quan sát, sẵn sàng hành động nếu thật sự cần đến ông.
"Chúng ta không có radar trong ít nhất hai phút," Bội Thư nói, quay sang cả nhóm, giọng cô, dù căng như dây đàn, vẫn giữ được sự rành mạch cần thiết để mọi người có thể theo kịp. "Tôi cần tất cả tập trung tối đa vào liên lạc thoại. Vân, giữ nguyên ba chuyến lịch trình thường lệ ở khoảng cách phân định hiện tại, không cho phép bất kỳ ai thay đổi độ cao hoặc hướng bay nếu chưa có lệnh rõ ràng từ tôi. Khoát, hai chuyến chuyển hướng giữ nguyên độ cao chờ, không tiếp cận thêm. Bách, giữ liên lạc liên tục với chuyến trực thăng, báo cáo độ cao mỗi mười giây."
Ba giọng đáp "rõ" gần như đồng thời, và căn phòng radar, dù chìm trong khoảng tối của màn hình chính, bỗng trở nên sống động hơn bao giờ hết với tiếng micro mở liên tục, tiếng phi công báo cáo, tiếng bút sột soạt trên giấy khi Bội Thư liên tục cập nhật lại sơ đồ vị trí tương đối bằng tay.
"Victor Tango không sáu chín, xác nhận độ cao và tốc độ hiện tại," cô nói vào micro, gọi đến một trong ba chuyến lịch trình thường lệ.
"Bốn nghìn hai trăm bộ, một trăm tám mươi hải lý một giờ, Victor Tango không sáu chín."
Cô ghi lại, tính nhẩm khoảng cách ước lượng dựa trên tốc độ và thời gian kể từ lần báo cáo cuối, so sánh với vị trí của các mục tiêu khác trên sơ đồ tay đang dần thành hình.
"Hải Âu không tư, độ cao và tốc độ hiện tại," cô gọi tiếp, giọng không hề chậm lại dù đang phải xử lý cùng lúc nhiều luồng thông tin hơn bất kỳ ca trực nào trước đây.
"Một nghìn tám trăm bộ, đang giữ ổn định, Hải Âu không tư," phi công trực thăng đáp, giọng căng nhưng vẫn kiểm soát được.
"Giữ nguyên độ cao, không di chuyển thêm cho đến khi có lệnh mới," Bội Thư nói, rồi quay ngay sang gọi chuyến tiếp theo, nhịp độ công việc dồn dập đến mức không còn chỗ cho bất kỳ khoảng dừng nào giữa các câu lệnh.
Khoát, ở vị trí bên cạnh, cũng đang làm điều tương tự với hai chuyến chuyển hướng, giọng ông vang lên xen kẽ với giọng Bội Thư, tạo thành một nhịp điệu liên lạc gần như đồng bộ, hai kiểm soát viên cùng lúc điều phối sáu mục tiêu bằng tai và bằng trí nhớ, không có bất kỳ hình ảnh trực quan nào hỗ trợ.
Mười giây trôi qua. Rồi hai mươi.
"Radar trở lại!" Bách hét lên, giọng vỡ òa nhẹ nhõm khi màn hình chính đột ngột sáng trở lại, sáu chấm sáng xuất hiện, ở những vị trí gần khớp với sơ đồ tay Bội Thư vừa vẽ, chỉ lệch một chút ở hai điểm.
Bội Thư không cho phép mình thở phào ngay. Cô đối chiếu nhanh vị trí hiển thị với dữ liệu thoại vừa thu thập được, xác nhận không có xung đột nào phát sinh trong khoảng thời gian mất hiển thị, trước khi cho phép bản thân nới lỏng một chút sự căng thẳng đang siết chặt lồng ngực.
Hai điểm lệch nhỏ so với sơ đồ tay của cô, khi kiểm tra kỹ, hóa ra chỉ là sai số tự nhiên trong ước lượng bằng lời, không phải dấu hiệu của bất kỳ xung đột tiềm tàng nào. Cô thở ra một hơi dài, lần đầu tiên trong suốt hai mươi giây vừa qua cho phép cơ thể mình được thả lỏng, dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi phải căng mình trở lại cho vấn đề tiếp theo.
"Làm tốt lắm, cả nhóm," cô nói, không rời mắt khỏi màn hình, nhưng đủ để cả ba người kia nghe thấy sự công nhận trong giọng nói của cô. "Hai mươi giây không radar, không sự cố, không sai lệch phân cách. Đó là kết quả của việc chuẩn bị đúng cách, không phải may mắn."
"Radar đã ổn định trở lại, tất cả các trạm," cô nói vào micro, giọng đã trở lại nhịp điệu quen thuộc. "Tiếp tục theo huấn lệnh hiện tại, tôi sẽ cập nhật thứ tự tiếp cận trong ít phút tới."
Nhưng ngay khi cô vừa dứt lời, tiếng sấm thứ ba vang lên, gần đến mức làm rung nhẹ khung cửa kính của đài chỉ huy, và trên màn hình, một cảnh báo mới xuất hiện: gió giật tại khu vực tiếp cận cuối đường băng chính đã vượt quá hai mươi lăm hải lý một giờ, vượt xa giới hạn khuyến nghị cho hầu hết các loại máy bay đang chờ hạ cánh.
Bội Thư nhìn con số đó, rồi nhìn sáu chấm sáng trên màn hình, mỗi chấm đang chờ đợi một quyết định mà chỉ mình cô có thể đưa ra ngay lúc này — quyết định sẽ định hình phần còn lại của ca trực này, và có lẽ, theo một cách nào đó, cả phần còn lại của sự nghiệp cô.
"Được rồi," cô nói, hít một hơi thật sâu, cảm nhận rõ ràng, lần đầu tiên trong suốt tám năm, rằng nỗi sợ đang hiện diện trong cô không còn là thứ điều khiển cô nữa, mà là thứ cô đang cầm cương, dẫn dắt nó đi đúng hướng cần thiết. "Đây mới là phần khó thật sự. Tất cả sẵn sàng chưa?"
Cô liếc nhìn nhanh qua từng người trong phòng: Khoát gật đầu, tay đã đặt sẵn trên micro; Vân, dù mồ hôi lấm tấm trên trán, vẫn giữ ánh mắt kiên định; Bách, gương mặt căng thẳng nhưng không còn dấu vết hoảng loạn của những tuần đầu tiên cậu ngồi ở vị trí này.
"Sẵn sàng," cả ba đáp gần như cùng lúc, và Bội Thư, nhìn quanh căn phòng nhỏ nơi bốn con người đang cùng nhau đối mặt với một trong những giờ phút căng thẳng nhất mà đài Trà Sơn từng trải qua, cảm thấy một điều gì đó vững chãi hơn bất kỳ nỗi sợ nào — không phải sự tự tin mù quáng, mà là niềm tin có cơ sở, được xây dựng từ chính những tuần lễ họ đã cùng nhau vượt qua để đến được thời điểm này.