Giữa Hai Đường Băng
8 phút đọc

Chương 17

Chương 17 — Giữa Hai Đường Băng

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Bản tin khí tượng hàng không cập nhật lúc mười ba giờ ba mươi thay đổi hoàn toàn so với bản dự báo buổi sáng: một vùng đối lưu mạnh đang hình thành nhanh bất thường phía tây dãy Vĩnh Kỳ, di chuyển theo hướng đông với tốc độ khiến ngay cả bộ phận khí tượng của đài cũng phải cập nhật lại mô hình dự báo hai lần trong vòng một giờ.

Bội Thư đọc bản tin trên màn hình phụ, so sánh với hình ảnh mây vệ tinh vừa tải về, một khối mây tích dày đặc, đỉnh mây vươn cao bất thường, đúng kiểu hình thái báo hiệu giông mạnh kèm gió giật có thể vượt xa mức bình thường của khu vực.

Cô nhớ lại những bài học về khí tượng hàng không thời còn là học viên: khối mây tích vươn cao nhanh như thế này thường đi kèm dòng giáng mạnh phía trước hệ thống, tạo ra gió giật đổi chiều đột ngột ngay tại khu vực tiếp cận cuối — chính xác kiểu hiện tượng đã góp phần vào tai nạn tám năm trước ở Bạch Lũng, dù quy mô và tốc độ hình thành lần này có phần dữ dội hơn nhiều so với đêm đó. Cảm giác quen thuộc ấy khiến tay cô hơi khựng lại một giây trên bàn phím, nhưng cô hít một hơi, để sự tỉnh táo lấn át ký ức, tập trung vào những gì đang thực sự hiện diện trên màn hình trước mặt.

"Đây không phải giông chiều thông thường," cô nói với Vân, người vừa vào ca cùng cô hôm nay do lịch phân ca trùng nhau. "Tốc độ hình thành nhanh gấp đôi so với mô hình dự báo ban đầu."

"Sân bay cửa ngõ phía nam vừa phát thông báo đóng cửa tạm thời vì giông sét trực tiếp trên đường băng," Vân nói, mắt vẫn dán vào màn hình liên lạc, nơi các thông báo hàng không đang cập nhật liên tục. "Hai chuyến đang trên đường đến đó phải tìm sân bay dự bị."

Bội Thư gọi điện xuống bộ phận cứu hỏa và cứu nạn sân bay, thông báo tình hình cho Ưng Thức Lam, đội trưởng phụ trách, người đã có mặt ở Trà Sơn còn lâu hơn cả cô.

"Chúng tôi sẵn sàng chuyển sang chế độ trực chiến toàn phần," Lam nói qua điện thoại, giọng ông chắc nịch, không hề nao núng trước tin xấu. "Xe cứu hỏa, xe cứu thương đều đã kiểm tra định kỳ tuần trước, đủ nhiên liệu, đủ nhân lực trực hôm nay. Cô cứ tập trung vào việc điều phối trên không, phần mặt đất để chúng tôi lo."

"Cảm ơn anh," Bội Thư nói, cảm thấy một phần nhỏ gánh nặng được san sẻ khi biết đội mặt đất đã sẵn sàng. "Tôi sẽ cập nhật liên tục nếu có thay đổi về số lượng hoặc mức độ khẩn cấp."

"Cứ vậy đi. Chúng tôi quen với việc chờ đợi trong tư thế sẵn sàng rồi." Lam cúp máy, để lại Bội Thư với cảm giác yên tâm mong manh rằng ít nhất, nếu điều tồi tệ nhất xảy ra, có những người đã chuẩn bị đầy đủ để ứng phó.

"Trà Sơn có nằm trong danh sách sân bay dự bị của họ không?"

"Có. Một trong ba lựa chọn gần nhất." Vân quay sang nhìn cô, ánh mắt đã hiểu ngay điều đó có nghĩa là gì. "Nếu cả hai chuyến đó chọn Trà Sơn, cộng với lịch bay thường lệ của chúng ta chiều nay, chúng ta sẽ có nhiều lưu lượng hơn bình thường đúng vào lúc thời tiết đang xấu đi."

Bội Thư gọi ngay cho Chương Bá Vọng, báo cáo tình hình. Ông đến phòng radar chưa đầy năm phút sau, mang theo một cuốn sổ ghi chú và vẻ mặt nghiêm trọng của người đã quen đánh giá rủi ro trong tích tắc.

"Tôi đã gọi thêm Khoát vào hỗ trợ," Vọng nói. "Cả Bách cũng đang trên đường đến, dù không phải ca của cậu ấy hôm nay. Chúng ta cần tối đa nhân lực có thể huy động."

"Radar thế nào rồi?" Bội Thư hỏi, câu hỏi cô không thể không đặt ra trong hoàn cảnh này.

"Đã kiểm tra sáng nay theo lịch bảo trì định kỳ, không có dấu hiệu bất thường," Vọng nói. "Nhưng cậu biết rõ hơn ai hết, thiết bị này không hứa hẹn gì trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt."

Mười bốn giờ, thông báo chính thức xác nhận: hai chuyến bay thương mại từ sân bay cửa ngõ phía nam đã chọn Trà Sơn làm sân bay dự bị, dự kiến đến trong vòng bốn mươi lăm phút. Cùng lúc đó, ba chuyến bay theo lịch trình thường lệ của chính Trà Sơn cũng đang trên đường tiếp cận, chưa kể một chuyến trực thăng vận chuyển hàng hóa cho các trạm khí tượng trên núi đang xin phép hạ cánh khẩn trước khi gió giật vượt quá giới hạn an toàn cho loại máy bay này.

Sáu mục tiêu, trong vòng bốn mươi lăm phút, tại một sân bay thường chỉ xử lý trung bình ba đến bốn chuyến mỗi giờ vào giờ cao điểm.

"Đây sẽ là ca trực bận rộn nhất kể từ khi tôi làm việc ở đây," Vân nói, giọng không giấu được sự căng thẳng, dù cô đã có mười bốn năm kinh nghiệm.

"Chúng ta sẽ xử lý được," Bội Thư nói, giọng cô, dù nội tâm cũng đang dấy lên một cảm giác quen thuộc mà cô nhận ra ngay lập tức — không phải nỗi sợ hãi tê liệt, mà là sự tỉnh táo cao độ, thứ cảm giác cô đã học cách phân biệt rõ ràng với hoảng loạn trong suốt những tuần vừa qua. "Chúng ta sắp xếp thứ tự ưu tiên ngay bây giờ, trước khi mọi thứ dồn dập đến cùng lúc."

Cô mở bản đồ không phận khu vực trên màn hình phụ, bắt đầu vạch ra phương án: hai chuyến chuyển hướng từ phía nam sẽ được ưu tiên vì nhiên liệu có giới hạn sau khi đã bay thêm quãng đường ngoài kế hoạch; ba chuyến theo lịch trình thường lệ sẽ được giãn cách thời gian tiếp cận, một chuyến có thể phải bay chờ (holding) ở khu vực an toàn phía đông nếu cần; chuyến trực thăng hàng hóa, vì độ nhạy cảm với gió giật cao hơn hẳn máy bay cánh cố định, sẽ được ưu tiên hạ cánh sớm nhất có thể, trước khi cơn giông tiến đến gần hơn.

Cô tính toán khu vực bay chờ an toàn cách xa vùng đối lưu đang phát triển, đủ độ cao để tránh nhiễu động mạnh nhất nhưng vẫn nằm trong tầm phủ sóng liên lạc ổn định của đài. Kinh nghiệm mười năm cho cô một cảm giác gần như bản năng về việc dãn cách các luồng bay sao cho không ai phải chờ quá lâu đến mức nhiên liệu trở thành vấn đề, nhưng cũng không ai bị dồn vào tình huống phải tiếp cận quá gấp gáp giữa thời tiết đang xấu đi từng phút.

"Nếu giông đến sớm hơn dự kiến trước khi cả sáu chuyến hạ cánh xong thì sao?" Bách hỏi, giọng có chút lo lắng nhưng không còn run rẩy như những lần trước.

"Chúng ta có phương án dự phòng," Bội Thư nói, không rời mắt khỏi màn hình. "Nếu gió giật vượt giới hạn an toàn cho hạ cánh, chuyến nào chưa vào giai đoạn tiếp cận cuối sẽ được chuyển sang bay chờ hoặc tìm sân bay dự bị khác xa hơn. Ưu tiên tuyệt đối là không ép bất kỳ ai hạ cánh trong điều kiện vượt quá giới hạn kỹ thuật của máy bay, dù điều đó có nghĩa là một số chuyến phải bay thêm quãng đường xa hơn."

Khoát bước vào phòng, không nói gì, lập tức ngồi vào vị trí hỗ trợ thứ hai, mắt quét nhanh qua màn hình để nắm bắt tình hình. Vài phút sau, Bách cũng đến, thở hơi gấp vì vừa chạy từ bãi xe vào, ngồi xuống vị trí quan sát quen thuộc.

"Phân công thế nào, chị Thư?" Khoát hỏi, giọng đã chuyển hẳn sang chế độ làm việc, không còn dấu vết của người giám sát đánh giá, mà là một đồng nghiệp thực thụ đang sẵn sàng chia sẻ gánh nặng.

"Tôi giữ luồng chính, điều phối tổng thể," Bội Thư nói, giọng nhanh nhưng rõ ràng. "Anh Khoát phụ trách liên lạc với hai chuyến chuyển hướng, đảm bảo họ nhận đủ thông tin về tình hình đường băng và thời tiết trước khi vào vùng tiếp cận. Vân giữ liên lạc với ba chuyến lịch trình thường lệ, sẵn sàng đưa lệnh bay chờ nếu cần. Bách, cậu theo dõi sát chuyến trực thăng hàng hóa và cập nhật liên tục dữ liệu gió giật cho tất cả chúng ta."

Ba người gật đầu, không ai hỏi thêm, vì mệnh lệnh của cô rõ ràng, cụ thể, đúng những gì mỗi người cần biết để bắt đầu hành động ngay lập tức.

Bên ngoài cửa kính đài chỉ huy, bầu trời phía tây đang chuyển sang màu xám đen đặc quánh, những tia chớp xa xa lóe lên sau lớp mây dày, và tiếng sấm đầu tiên, dù còn cách hàng chục cây số, đã bắt đầu vọng về, một âm thanh trầm thấp báo hiệu điều sắp đến sẽ không hề đơn giản.

Vọng đứng phía sau, không can thiệp vào việc điều hành trực tiếp, nhưng sự hiện diện của ông mang lại một cảm giác vững chãi cho cả căn phòng, như một người thuyền trưởng đứng sau bánh lái phụ, sẵn sàng hỗ trợ nếu cần nhưng tin tưởng hoàn toàn vào người đang cầm lái chính.

"Tôi sẽ gọi báo cho Cục Hàng không khu vực về tình hình, đề phòng cần hỗ trợ điều phối liên sân bay," ông nói, rồi bước ra khỏi phòng, để lại bốn người còn lại tập trung hoàn toàn vào màn hình trước mặt.

Ngoài trời, tiếng sấm thứ hai vang lên, gần hơn tiếng đầu tiên một chút, và trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, cả căn phòng radar dường như nín thở cùng lúc, chờ đợi những gì sắp diễn ra trong bốn mươi lăm phút tới.

"Bắt đầu thôi," Bội Thư nói, tay đặt lên micro, mắt dán vào màn hình radar nơi sáu chấm sáng đang từ từ tiến gần hơn về phía trung tâm màn hình, mỗi chấm mang theo một câu chuyện riêng, một mức độ khẩn cấp riêng, và tất cả đều đang chờ đợi quyết định của người ngồi ở vị trí trung tâm căn phòng này.

Đã sao chép liên kết chương