Chương 13
Chương 13 — Lời Hẹn Dưới Vòm Sao
Đúng như dự đoán trước đó, Thùy Trang chính thức chuyển đến học tại trường THPT Bình Minh chỉ hai tuần sau buổi gặp gỡ đầu tiên tại câu lạc bộ. Cô được xếp vào lớp 12A5, không cùng lớp với Ngọc Hân và Nhật Quang, nhưng vẫn thường xuyên ghé qua câu lạc bộ Thiên văn để phụ giúp công tác chuẩn bị sự kiện, viện lý do rằng kinh nghiệm từ trường cũ có thể hữu ích.
Thùy Trang cũng nhanh chóng hòa nhập với các môn học mới, thể hiện rõ năng lực học tập xuất sắc được tôi luyện từ môi trường giáo dục quốc tế, khiến các giáo viên trong trường cũng bắt đầu chú ý và đánh giá cao. Cô nhanh chóng trở thành một gương mặt quen thuộc, được nhiều bạn học yêu mến vì tính cách cởi mở, hòa đồng.
Sự xuất hiện thường xuyên của Thùy Trang dần trở thành một phần quen thuộc trong nhịp sinh hoạt của câu lạc bộ. Cô hòa đồng, năng nổ, luôn sẵn sàng góp ý và hỗ trợ, khiến các thành viên khác ngày càng quý mến. Với Nhật Quang, cô đặc biệt thân thiết, thường xuyên trò chuyện, đùa giỡn theo kiểu chỉ những người bạn thân thiết lâu năm mới có được.
Ngọc Hân cố gắng không để những cảm xúc ghen tuông vô cớ chi phối, nhắc nhở bản thân rằng cô cần tin tưởng vào mối quan hệ giữa mình và Nhật Quang. Nhưng có những khoảnh khắc, dù rất nhỏ, vẫn khiến trái tim cô không khỏi thắt lại.
Thanh Hà, người quan sát tinh tế, cũng nhận ra sự thay đổi tinh tế trong không khí giữa ba người. "Cậu ổn chứ?" Cô hỏi khẽ Ngọc Hân trong một buổi họp, khi thấy Nhật Quang và Thùy Trang đang say sưa bàn bạc về một chi tiết kỹ thuật ở góc phòng.
"Tớ ổn," Ngọc Hân đáp, cố nở nụ cười tự nhiên nhất có thể. "Chỉ là hơi mệt thôi."
"Nếu cậu cần nói chuyện, tớ luôn sẵn sàng lắng nghe," Thanh Hà nói, ánh mắt đầy sự thấu hiểu, như thể cô cũng phần nào nhận ra những gì đang diễn ra trong lòng bạn mình mà không cần phải nói thành lời.
Một buổi chiều, khi Ngọc Hân đến phòng câu lạc bộ sớm hơn thường lệ để chuẩn bị tài liệu, cô bắt gặp Nhật Quang và Thùy Trang đang ngồi cạnh nhau bên chiếc bàn dài, đầu cúi sát vào nhau xem chung một cuốn sổ tay cũ.
"Đây rồi, mình nhớ không nhầm mà," Thùy Trang nói, giọng đầy phấn khích, ngón tay chỉ vào một trang giấy trong cuốn sổ. "Bản thiết kế đài quan sát mini tụi mình từng vẽ hồi lớp Bảy đấy. Cậu vẫn giữ nó à?"
"Ừ, mình giữ mọi thứ liên quan đến những dự định cũ," Nhật Quang đáp, giọng cũng đầy hoài niệm. "Biết đâu một ngày nào đó tụi mình có thể hoàn thành nó."
Ngọc Hân đứng khựng lại ở cửa, không biết nên bước vào hay lặng lẽ rời đi. Cảnh tượng hai người ngồi sát nhau, cùng chia sẻ một ký ức mà cô hoàn toàn không có phần trong đó, khiến cô cảm thấy mình như một người ngoài cuộc trong chính câu chuyện của người mình quan tâm, dù chỉ trong khoảnh khắc thoáng qua ngắn ngủi ấy.
"Ngọc Hân!" Thùy Trang là người đầu tiên nhận ra cô đứng ở cửa, vẫy tay gọi với vẻ mặt hoàn toàn tự nhiên, không hề có ý che giấu. "Vào đây xem này, tụi tớ đang ôn lại vài ý tưởng cũ, có thể áp dụng được cho sự kiện sắp tới đấy."
Ngọc Hân bước vào, cố nở một nụ cười tự nhiên nhất có thể, ngồi xuống nghe hai người giải thích về bản thiết kế cũ. Thực tế, một số ý tưởng trong đó khá hữu ích, và cô cũng góp thêm vài đề xuất để cải tiến cho phù hợp với điều kiện thực tế của sự kiện lần này.
"Ý này hay đấy," Thùy Trang gật gù trước đề xuất của Ngọc Hân về việc bố trí thêm khu vực chụp ảnh lưu niệm cho khách tham dự. "Cậu có óc tổ chức tốt thật."
"Cảm ơn cậu," Ngọc Hân đáp, cố giữ giọng thân thiện, dù trong lòng vẫn còn vương chút gượng gạo.
"Tớ nghĩ ba người mình hợp tác tốt đấy chứ," Nhật Quang nói, mỉm cười nhìn cả hai, hoàn toàn không nhận ra sự căng thẳng ngầm đang tồn tại. "Có thêm góc nhìn của Thùy Trang từ kinh nghiệm ở nước ngoài, kết hợp với sự tỉ mỉ của Ngọc Hân, chắc chắn sự kiện lần này sẽ hoàn hảo hơn nhiều."
Ngọc Hân gật đầu, mỉm cười đồng tình, dù trong lòng không khỏi tự hỏi liệu Nhật Quang có thật sự không nhận ra sự bất an đang âm thầm lớn dần trong cô, hay cậu chỉ đơn giản là quá bận rộn với công việc chuẩn bị để có thể để ý đến những cảm xúc tinh tế ấy.
Nhưng dù buổi làm việc diễn ra suôn sẻ, cảm giác lạc lõng vẫn âm ỉ trong lòng Ngọc Hân suốt cả buổi chiều hôm đó. Cô nhận ra, dù cố gắng hòa nhập, cô vẫn không thể chia sẻ được những ký ức tuổi thơ sâu sắc mà Nhật Quang và Thùy Trang đã cùng nhau xây dựng, một khoảng cách vô hình mà cô không biết phải lấp đầy bằng cách nào.
Tối hôm đó, khi về đến nhà, cô gọi điện cho Yến Nhi, giọng không giấu được sự mệt mỏi.
"Tớ cảm thấy mình như đang cạnh tranh với cả một quá khứ mà tớ không thể nào theo kịp," cô thổ lộ, giọng nghẹn ngào không giấu giếm. "Nhật Quang và Thùy Trang có quá nhiều kỷ niệm chung, quá nhiều điều chỉ hai người họ mới hiểu."
"Nhưng cậu có những điều mà Thùy Trang không có," Yến Nhi trấn an, giọng kiên quyết và đầy chắc chắn. "Cậu là người đồng hành với cậu ấy trong hiện tại, trong những gì cậu ấy đang thật sự sống và trải nghiệm mỗi ngày. Quá khứ quan trọng, nhưng hiện tại và tương lai mới là thứ thật sự định hình một mối quan hệ."
"Tớ mong là vậy," Ngọc Hân nói, dù trong lòng vẫn chưa hoàn toàn được thuyết phục.
"Cậu còn nhớ hôm buổi quan sát thử nghiệm không?" Yến Nhi nhắc lại. "Cậu đứng trước cả trăm người, kể chuyện về bầu trời đầy tự tin và cảm xúc. Đó là điều chỉ có cậu mới làm được, không phải Thùy Trang, không phải ai khác. Nhật Quang chắc chắn nhìn thấy điều đó."
"Có lẽ cậu nói đúng," Ngọc Hân thừa nhận, cảm thấy phần nào được an ủi trước lời động viên chân thành ấy.
"Với lại," Yến Nhi nói thêm, giọng có phần đùa vui để xoa dịu không khí, "nếu Thùy Trang thật sự có ý định gì đó, tớ tin cậu ấy sẽ không mất công vẽ sơ đồ gian hàng triển lãm giúp câu lạc bộ đâu, người ta sẽ dồn hết tâm trí vào việc chiếm lấy trái tim Nhật Quang thôi, chứ không phải lo chuyện hậu cần sự kiện."
Ngọc Hân bật cười trước lối suy luận hài hước ấy, cảm thấy tâm trạng nhẹ nhõm hơn đôi chút sau cuộc trò chuyện.
Đêm đó, trước khi ngủ, cô lấy tấm bản đồ sao cũ của ba ra ngắm nhìn, một thói quen mới hình thành từ sau cuộc gọi đầy xúc động tuần trước. Cô nghĩ về hành trình của chính mình — từ một cô gái từng ghét cay ghét đắng mọi thứ liên quan đến bầu trời đêm, đến một người giờ đây tìm thấy niềm an ủi trong chính những vì sao ấy mỗi khi lòng bất an.
Có lẽ, cô nghĩ, tình yêu cũng giống như việc học cách yêu lại bầu trời sau một thời gian dài xa cách — cần thời gian, cần lòng tin, và cần cả sự can đảm để không để những nỗi sợ hãi cũ kỹ điều khiển những quyết định trong hiện tại. Cô tự nhủ mình sẽ cố gắng tin tưởng vào Nhật Quang, vào những gì cả hai đã cùng nhau xây dựng suốt mấy tháng qua, thay vì để một quá khứ mà cô không có phần trong đó làm lung lay nền tảng ấy.
"Cậu đã nói chuyện thẳng thắn với Nhật Quang về cảm giác này chưa?" Yến Nhi hỏi, giọng nghiêm túc hơn hẳn lúc trước.
"Chưa," Ngọc Hân thừa nhận, giọng nhỏ dần. "Tớ sợ nếu nói ra, tớ sẽ trông thật ích kỷ và trẻ con."
"Cảm xúc không sai, chỉ có cách thể hiện nó mới cần khéo léo thôi," Yến Nhi khuyên, giọng chân thành. "Cậu nên tìm cơ hội thích hợp để chia sẻ, đừng để nó âm ỉ mãi rồi bùng nổ vào lúc không ai mong muốn."
Ngọc Hân gật đầu, dù không chắc chắn khi nào mình mới đủ can đảm để mở lời về nỗi bất an đang âm thầm lớn dần trong lòng, đặc biệt khi mọi thứ vẫn đang diễn ra suôn sẻ trên bề mặt, không có gì đủ rõ ràng để cô có thể chỉ ra như một vấn đề cụ thể cần giải quyết.
Những ngày sau đó, cô cố gắng tập trung nhiều hơn vào công việc chuẩn bị sự kiện, xem đó như một cách để xua tan những suy nghĩ tiêu cực đang lởn vởn trong đầu. Cô nhận thêm nhiều phần việc hơn — soạn thảo kịch bản chi tiết cho từng phần trình diễn, liên hệ với phóng viên báo địa phương để xác nhận lại lịch trình phỏng vấn, thậm chí còn tự nguyện ở lại muộn hơn để hỗ trợ nhóm kỹ thuật kiểm tra lại toàn bộ hệ thống âm thanh, ánh sáng cho sự kiện.
"Cậu làm việc chăm chỉ quá đấy," Thanh Hà nhận xét một lần, khi thấy Ngọc Hân vẫn cặm cụi làm việc dù đã quá giờ tan học từ lâu. "Nghỉ ngơi một chút đi, đừng để bản thân kiệt sức trước ngày sự kiện."
"Tớ ổn," Ngọc Hân đáp, cố nở nụ cười, dù trong lòng biết rõ rằng việc vùi đầu vào công việc phần nào cũng là cách cô đang trốn tránh việc phải đối diện trực tiếp với những cảm xúc phức tạp đang cuộn trào trong lòng mình.