Chương 21
Chương 21 — Lời Hẹn Dưới Vòm Sao
Hai ngày sau cuộc gọi định mệnh ấy, Ngọc Hân vẫn chưa lấy lại được tinh thần hoàn toàn, dù cô cố gắng tỏ ra bình thường trước mặt mọi người trong câu lạc bộ. Nhật Quang, nhận thấy sự gượng gạo trong nụ cười của cô mỗi khi nhắc đến ngày sự kiện, đã âm thầm sắp xếp một buổi gặp gỡ đặc biệt.
"Cậu có muốn đi cùng tớ đến nhà ông ngoại tớ chiều nay không?" cậu hỏi sau giờ học. "Ông vừa hỏi thăm cậu, muốn mời cậu qua ăn cơm, ông bảo có món gì đó ông muốn nói với cậu."
Ngọc Hân, dù tâm trạng vẫn còn nặng nề, không nỡ từ chối lời mời chân thành ấy, đồng ý đi cùng Nhật Quang đến căn nhà nhỏ ven biển của ông Sáu sau giờ học. Ông đón cả hai với nụ cười hiền hậu quen thuộc, mời họ ngồi xuống chiếc bàn gỗ cũ kỹ ngoài hiên nhà, nơi có thể nhìn thẳng ra biển.
"Thằng Quang kể ông nghe chuyện của con," ông Sáu nói, giọng trầm ấm, sau khi đã dọn ra vài món ăn giản dị. "Ông xin lỗi vì chuyện gia đình con gặp phải, nhưng ông cũng muốn kể cho con nghe một chuyện cũ, có lẽ sẽ giúp con nhìn nhận mọi thứ theo một góc độ khác."
"Dạ, con xin nghe ạ," Ngọc Hân đáp, giọng lễ phép dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang.
"Hồi ông còn đi biển, có những chuyến đi kéo dài cả nửa năm trời, không thể về nhà dù chỉ một ngày, kể cả khi vợ ông sinh đứa con đầu lòng," ông Sáu kể, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng biển đang dần chuyển sang màu cam của buổi chiều tà. "Ông đã bỏ lỡ biết bao khoảnh khắc quan trọng trong đời con cái mình, không phải vì ông không muốn có mặt, mà vì biển cả và công việc đôi khi không cho phép con người ta lựa chọn theo ý muốn."
"Vậy ông có từng cảm thấy tội lỗi không ạ?" Ngọc Hân hỏi, giọng nhỏ.
"Có chứ, tội lỗi dày vò ông suốt nhiều năm trời," ông Sáu thừa nhận, giọng trầm xuống đầy chân thành. "Nhưng con biết không, điều ông học được sau bao nhiêu năm tháng ấy là, tình yêu thương không được đo bằng số lần có mặt, mà bằng những nỗ lực người ta bỏ ra để duy trì sợi dây kết nối, dù trong hoàn cảnh khó khăn đến đâu. Ba con, qua lời kể của thằng Quang, dường như cũng đang cố gắng theo cách của riêng ông ấy, dù cách đó chưa đủ để lấp đầy những gì con mong đợi."
Ngọc Hân im lặng, những lời của ông Sáu chạm đến một góc sâu kín trong lòng cô, khiến cô phải suy nghĩ lại về cách mình đang nhìn nhận toàn bộ vấn đề.
"Ông không nói điều này để bênh vực cho ba con, hay để bảo con phải dễ dàng tha thứ mọi thứ," ông Sáu nói tiếp, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. "Ông chỉ muốn con hiểu rằng, đôi khi, hạnh phúc của chính mình không nên phụ thuộc hoàn toàn vào sự hiện diện hay vắng mặt của người khác, dù đó là người thân yêu nhất. Con cần học cách tự đứng vững trên đôi chân của mình, tìm thấy ánh sáng của riêng con, ngay cả khi không có ai đó bên cạnh để cùng con chiêm ngưỡng nó."
"Con nghĩ con hiểu điều ông muốn nói," Ngọc Hân đáp, giọng đã bình tĩnh hơn nhiều. "Nhưng con vẫn thấy khó để không cảm thấy đau lòng, dù con biết mình không nên để nỗi đau đó chi phối hoàn toàn cuộc sống của mình."
"Đau lòng là điều bình thường, con à," ông Sáu mỉm cười, vỗ nhẹ vào tay cô. "Ông không bảo con phải giả vờ mình ổn khi không hề ổn. Ông chỉ muốn con biết rằng, con có quyền vừa buồn, vừa tiếp tục bước tới, cả hai điều đó có thể cùng tồn tại song song, không nhất thiết phải loại trừ lẫn nhau."
Bữa cơm chiều hôm đó diễn ra ấm cúng, xen lẫn những câu chuyện về biển cả, về những vì sao ông Sáu từng dùng để định hướng trên những chuyến hải trình xa xưa. Ngọc Hân cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn hẳn khi rời khỏi căn nhà nhỏ ấy, không phải vì nỗi đau đã hoàn toàn biến mất, mà vì cô đã tìm được một cách nhìn mới, một sự chấp nhận nhẹ nhàng hơn đối với những gì nằm ngoài tầm kiểm soát của mình.
Trên đường về, Nhật Quang lặng lẽ đi bên cạnh, không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn cô với ánh mắt đầy quan tâm. "Cậu thấy khá hơn chút nào chưa?" cậu hỏi khi cả hai dừng lại trước cổng nhà Ngọc Hân.
"Tớ nghĩ là có," Ngọc Hân đáp, mỉm cười, một nụ cười chân thật hơn hẳn những ngày qua. "Cảm ơn cậu vì đã đưa tớ đến gặp ông. Những gì ông nói thật sự giúp ích cho tớ rất nhiều."
"Ông tớ luôn có cách nhìn sâu sắc như vậy," Nhật Quang cười, ánh mắt ấm áp. "Tớ mừng vì điều đó có thể giúp cậu cảm thấy nhẹ nhõm hơn phần nào."
Đêm đó, trước khi ngủ, Ngọc Hân lấy tấm bản đồ sao của ba ra khỏi ngăn kéo, nhìn nó một lúc lâu, rồi lần đầu tiên sau nhiều ngày, mỉm cười thay vì rơi nước mắt. Cô nhận ra, có lẽ mình không cần phải chờ đợi ba xuất hiện để bắt đầu chữa lành, mà có thể tự mình bước những bước đầu tiên, mang theo cả nỗi đau lẫn hy vọng, hướng về phía trận mưa sao băng đang đến gần từng ngày một.
Sáng hôm sau, cô quyết định nhắn tin cho Yến Nhi, kể lại toàn bộ cuộc trò chuyện với ông Sáu, không giấu giếm những suy nghĩ mới mẻ đang dần hình thành trong lòng. "Tớ nghĩ tớ đã hiểu ra một điều quan trọng," cô viết. "Tớ không cần phải chờ ba tha thứ cho chính mình, hay chờ ba xuất hiện mới có thể cảm thấy trọn vẹn. Hạnh phúc của tớ không nên phụ thuộc vào một người luôn ở xa như vậy."
"Tớ tự hào về cậu quá," Yến Nhi nhắn lại ngay lập tức, kèm theo vài biểu tượng trái tim. "Đó là một bước trưởng thành lớn đấy, không phải ai cũng đủ can đảm để nhìn nhận mọi thứ theo cách đó đâu."
"Có lẽ nhờ ông của Nhật Quang giúp tớ nhìn mọi thứ rõ ràng hơn," Ngọc Hân đáp, một nụ cười nhẹ nở trên môi khi gõ những dòng chữ ấy. "Ông ấy có một cách nói chuyện thật đặc biệt, khiến người nghe cảm thấy được thấu hiểu mà không hề bị phán xét."
Tại trường, buổi họp câu lạc bộ chiều hôm đó diễn ra trong không khí phấn khởi hơn hẳn những ngày trước, khi mọi hạng mục chuẩn bị gần như đã hoàn tất. Thanh Hà thông báo số lượng đăng ký tham dự đã đạt mức tối đa cho phép, còn nhóm kỹ thuật xác nhận toàn bộ thiết bị quan sát đã được kiểm tra và hiệu chỉnh lần cuối, sẵn sàng cho đêm trọng đại sắp tới.
"Chỉ còn ba ngày nữa thôi," Nhật Quang nói, ánh mắt lấp lánh niềm hào hứng khi nhìn quanh cả nhóm đang tất bật hoàn thiện những công đoạn cuối cùng. "Chúng ta đã đi được một chặng đường thật dài, từ một câu lạc bộ chỉ vỏn vẹn vài thành viên đứng trước nguy cơ giải thể, đến giờ đây, chuẩn bị đón hàng trăm người đến cùng chiêm ngưỡng vẻ đẹp của bầu trời đêm."
Ngọc Hân nhìn quanh phòng sinh hoạt, ngắm nhìn từng gương mặt rạng rỡ đầy nhiệt huyết của các thành viên, cảm nhận một niềm tự hào sâu sắc dâng lên trong lòng. Dù hành trình phía trước vẫn còn vài thử thách nhỏ cần vượt qua, cô tin rằng, với sự đồng hành của những người bạn đáng quý này, cô sẽ đủ sức đối diện với bất kỳ điều gì đang chờ đợi mình.
Cuối buổi họp, thầy Đạt ghé qua thông báo một tin vui bất ngờ: đài truyền hình địa phương, sau khi nghe tin về quy mô sự kiện đã được điều chỉnh và phê duyệt, ngỏ ý muốn cử một ê-kíp đến quay phóng sự ngắn giới thiệu về câu lạc bộ và sự kiện, dự kiến phát sóng trong bản tin buổi tối ngay hôm sau khi diễn ra.
"Đây sẽ là cơ hội tuyệt vời để câu lạc bộ được nhiều người biết đến hơn, thu hút thêm thành viên mới cho năm học sau," thầy Đạt nói, giọng đầy phấn khởi. "Thầy nghĩ các em nên chuẩn bị tinh thần, có thể sẽ có phỏng vấn ngắn với một vài đại diện của câu lạc bộ."
Tin tức ấy khiến cả nhóm càng thêm háo hức, dù cũng không tránh khỏi một chút áp lực mới khi biết rằng buổi tổng duyệt cuối cùng cần phải hoàn hảo hơn bao giờ hết. Ngọc Hân, dù trong lòng vẫn còn dư âm của những cảm xúc phức tạp mấy ngày qua, cảm thấy một luồng năng lượng tích cực mới mẻ đang dần thay thế cho sự u ám trước đó, như thể ánh sáng cuối con đường hầm đang bắt đầu hé lộ sau chuỗi ngày đầy giông bão vừa trải qua.
Trên đường về nhà cùng Nhật Quang tối hôm đó, cô kể lại cho cậu nghe tin vui về đài truyền hình, giọng điệu rộn ràng khác hẳn vẻ trầm lặng của những ngày trước. "Cậu có nghĩ mình sẽ được lên phỏng vấn không?" cô hỏi, đùa vui.
"Chắc chắn là cậu rồi," Nhật Quang cười, nhìn cô với ánh mắt trìu mến. "Cậu mới là người có câu chuyện đáng kể nhất — từ một người từng ghét bầu trời đêm, trở thành một trong những gương mặt tích cực nhất của cả câu lạc bộ. Đó chính là điều truyền cảm hứng nhất mà bất kỳ chương trình nào cũng muốn khai thác."
"Tớ không chắc mình đã sẵn sàng kể câu chuyện đó trước ống kính máy quay đâu," Ngọc Hân nói, hơi ngượng ngùng. "Nhưng có lẽ, đến lúc nào đó, tớ sẽ đủ can đảm để chia sẻ nó, không phải vì máy quay, mà vì chính bản thân tớ cần được nói ra."
"Khi nào cậu sẵn sàng, tớ sẽ luôn ở đó lắng nghe," Nhật Quang đáp, giọng dịu dàng, khiến trái tim Ngọc Hân ấm áp lạ thường giữa buổi tối tháng Tám dịu mát, khi những vì sao đầu tiên đang bắt đầu điểm xuyết trên nền trời xanh thẫm phía trên đầu cả hai.