Lời Hẹn Dưới Vòm Sao
9 phút đọc

Chương 16

Chương 16 — Lời Hẹn Dưới Vòm Sao

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Chỉ còn hai tuần nữa là đến ngày diễn ra sự kiện, khi mọi công tác chuẩn bị tưởng chừng đã đi vào guồng ổn định, một biến cố bất ngờ ập đến khiến cả câu lạc bộ chao đảo. Thầy Đạt triệu tập một cuộc họp khẩn vào giữa giờ ra chơi, gương mặt nghiêm trọng khác hẳn vẻ điềm tĩnh thường ngày.

"Thầy có tin không vui," thầy mở lời ngay khi tất cả thành viên chủ chốt đã có mặt đông đủ trong phòng sinh hoạt. "Ban giám hiệu vừa nhận được phản ánh từ một số phụ huynh về vấn đề an toàn khi tổ chức sự kiện tập trung đông người trên sân thượng vào ban đêm. Phó hiệu trưởng đang cân nhắc việc rút lại giấy phép đã cấp trước đó."

Cả phòng chìm trong im lặng nặng nề. Ngọc Hân cảm thấy tim mình như hẫng một nhịp, không thể tin nổi sau bao nhiêu tháng nỗ lực, mọi thứ có thể sụp đổ chỉ vì một quyết định hành chính bất ngờ như vậy.

"Nhưng giấy phép đã được duyệt từ tháng trước rồi mà thầy?" Nhật Quang lên tiếng, giọng cố giữ bình tĩnh dù ánh mắt đã lộ rõ sự lo lắng. "Chúng em đã chuẩn bị đầy đủ phương án an toàn, có cả hàng rào chắn, đèn chiếu sáng, và đội ngũ giám sát trong suốt sự kiện rồi ạ."

"Thầy biết, và thầy đã trình bày điều đó với ban giám hiệu," thầy Đạt đáp, giọng có phần bất lực. "Nhưng có vẻ như một vài phụ huynh lo ngại về nguy cơ tai nạn khi số lượng khách tham dự dự kiến lên đến vài trăm người, vượt xa con số ban đầu các em đăng ký. Ban giám hiệu muốn các em phải nộp lại phương án an toàn chi tiết hơn, và có thể sẽ cần giảm quy mô sự kiện xuống đáng kể."

"Giảm quy mô nghĩa là sao ạ?" Thanh Hà hỏi, giọng đầy lo lắng.

"Có thể phải giới hạn số lượng khách mời, chỉ cho phép học sinh và phụ huynh trong trường tham dự, không mở rộng ra công chúng như kế hoạch ban đầu," thầy Đạt giải thích. "Điều đó đồng nghĩa với việc phần hợp tác với báo địa phương, cũng như mục tiêu gây quỹ và thu hút thành viên mới mà các em đặt ra ban đầu, sẽ khó lòng đạt được như mong đợi."

Tin tức ấy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào toàn bộ kế hoạch mà cả câu lạc bộ đã dày công xây dựng suốt nhiều tháng qua. Nếu sự kiện bị thu hẹp quy mô, không thể thu hút đủ sự chú ý của công chúng và các nhà tài trợ tiềm năng, khả năng câu lạc bộ tiếp tục tồn tại sau kỳ nghỉ hè gần như bằng không.

"Chúng ta cần phải làm gì đó," Nhật Quang nói, giọng kiên quyết, dù ai cũng có thể nhận ra sự căng thẳng đang dồn nén trong từng lời cậu nói. "Thầy ơi, thầy có thể cho chúng em cơ hội trình bày trực tiếp với ban giám hiệu không ạ? Chúng em sẽ chuẩn bị một phương án an toàn thật chi tiết, thuyết phục được mọi lo ngại."

Thầy Đạt gật đầu, ánh mắt đầy sự ủng hộ. "Thầy đã xin được một cuộc hẹn vào thứ Sáu tuần này. Các em có ba ngày để chuẩn bị bản đề xuất thật thuyết phục. Đây có lẽ là cơ hội cuối cùng để cứu vãn quy mô sự kiện như kế hoạch ban đầu."

Sau cuộc họp, không khí trong phòng sinh hoạt trở nên nặng nề, xen lẫn sự lo lắng và quyết tâm. Nhật Quang ngay lập tức phân công lại công việc, huy động toàn bộ thành viên tập trung soạn thảo bản đề xuất an toàn chi tiết nhất có thể — từ sơ đồ bố trí lối thoát hiểm, số lượng nhân viên bảo vệ và giám sát cần thiết, đến quy trình xử lý tình huống khẩn cấp.

Ngọc Hân, dù vẫn đang trong giai đoạn hạn chế công việc để tập trung ôn thi theo lời hứa với mẹ, không thể đứng ngoài cuộc trước tình huống cấp bách này. Cô chủ động xin phép quay lại hỗ trợ toàn thời gian trong ba ngày tới, viện lý do đây là trường hợp đặc biệt không thể trì hoãn.

"Cậu chắc là ổn chứ?" Nhật Quang hỏi, ánh mắt đầy lo lắng khi thấy cô xắn tay áo, sẵn sàng lao vào công việc ngay lập tức. "Mẹ cậu sẽ không phản đối sao?"

"Tớ sẽ giải thích cho mẹ hiểu," Ngọc Hân đáp, giọng kiên quyết. "Đây là ba ngày quyết định số phận cả câu lạc bộ, tớ không thể đứng nhìn từ bên ngoài được. Chúng ta sẽ tìm cách vừa hoàn thành bản đề xuất, vừa không để việc học bị ảnh hưởng quá nhiều, tớ hứa."

Tối hôm đó, khi về đến nhà trễ hơn thường lệ, Ngọc Hân ngồi xuống cạnh mẹ, trình bày rõ ràng tình huống khẩn cấp mà câu lạc bộ đang gặp phải. Cô lo sợ mẹ sẽ phản đối gay gắt, nhưng trái với dự đoán, cô Lan chỉ im lặng lắng nghe, ánh mắt đầy suy tư.

"Con hứa chỉ ba ngày này thôi, sau khi buổi trình bày kết thúc, con sẽ quay lại đúng lịch trình đã cam kết với mẹ," Ngọc Hân nói, giọng khẩn khoản.

"Mẹ tin con," cô Lan cuối cùng cũng lên tiếng, giọng dịu dàng hơn cô tưởng. "Đây rõ ràng là một tình huống bất khả kháng, không phải con cố ý sao lãng việc học. Mẹ chỉ mong con nhớ giữ sức khỏe, đừng thức quá khuya, và hứa với mẹ rằng sau đợt này, con sẽ nghiêm túc quay lại việc ôn thi."

"Con hứa mẹ ạ," Ngọc Hân đáp, cảm thấy nhẹ nhõm và biết ơn trước sự thấu hiểu bất ngờ ấy. Có lẽ, cô nghĩ, mẹ cũng đang dần học cách tin tưởng và trao cho cô nhiều quyền tự quyết hơn, thay vì chỉ áp đặt những quy tắc cứng nhắc như trước.

Ba ngày làm việc căng thẳng sau đó diễn ra trong một guồng quay gần như không ngừng nghỉ. Nhóm kỹ thuật đo đạc lại toàn bộ khu vực sân thượng, đánh dấu rõ ràng những vị trí có nguy cơ, bổ sung thêm lan can tạm và biển báo an toàn ở mọi lối đi. Thanh Hà cùng hai thành viên khác soạn thảo quy trình sơ tán khẩn cấp chi tiết đến từng phút, tính toán cả thời gian di chuyển của từng nhóm khách mời theo từng khu vực ngồi khác nhau.

"Chúng ta cần con số cụ thể về sức chứa tối đa của khu vực này," Nhật Quang nói, cặm cụi bên chiếc laptop, mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. "Ban giám hiệu chắc chắn sẽ hỏi về giới hạn số người, chúng ta phải có câu trả lời chính xác, không được phép mơ hồ."

"Tớ đã tính rồi," Ngọc Hân đáp, đưa cho cậu một bảng số liệu cô vừa hoàn thành. "Dựa theo diện tích thực tế và quy chuẩn an toàn phòng cháy chữa cháy, khu vực có thể chứa tối đa ba trăm người mà vẫn đảm bảo lối thoát hiểm thông thoáng. Tớ cũng đã chia sẵn thành từng khu ngồi nhỏ để dễ kiểm soát hơn."

"Cậu thật sự chu đáo," Nhật Quang nói, ánh mắt đầy sự trân trọng khi lướt qua bảng số liệu tỉ mỉ ấy. "Có cậu ở đây, tớ thấy yên tâm hơn nhiều."

Suốt ba ngày sau đó, cả nhóm gần như sống trong phòng sinh hoạt câu lạc bộ, làm việc đến tận khuya để hoàn thiện từng chi tiết nhỏ nhất của bản đề xuất. Thầy Đạt cũng tận tình hỗ trợ, liên hệ với một đơn vị bảo vệ chuyên nghiệp để tư vấn thêm về phương án an ninh, đồng thời mời một kỹ sư xây dựng quen biết đến kiểm tra lại kết cấu chịu lực của khu vực sân thượng để đảm bảo tính an toàn tuyệt đối.

Đêm trước ngày trình bày, khi cả nhóm đã hoàn thành bản đề xuất cuối cùng, Ngọc Hân ngồi lặng người nhìn tập tài liệu dày cộp trên bàn, cảm thấy vừa kiệt sức vừa hồi hộp tột độ. Cô nhìn sang Nhật Quang, người cũng đang xoa hai bên thái dương vì mệt mỏi sau ba ngày làm việc không ngừng nghỉ.

"Cậu nghĩ chúng ta có cơ hội thuyết phục được ban giám hiệu không?" cô hỏi, giọng không giấu được sự lo lắng.

"Tớ không biết," Nhật Quang thành thật đáp, ánh mắt đầy mệt mỏi nhưng vẫn ánh lên một tia hy vọng. "Nhưng tớ biết chúng ta đã làm hết sức mình rồi. Dù kết quả thế nào, ít nhất chúng ta sẽ không phải hối tiếc vì đã không cố gắng hết mình."

Ngọc Hân gật đầu, nhìn ra khung cửa sổ phòng sinh hoạt nơi bầu trời đêm đang dần tối hẳn, vài vì sao đầu tiên bắt đầu lấp ló giữa những đám mây rải rác. Cô tự hỏi liệu tất cả những nỗ lực này, tất cả những hy sinh về thời gian, sức khỏe, và cả những giờ học bị gián đoạn, cuối cùng có đủ để giữ vững giấc mơ mà cả câu lạc bộ đã cùng nhau xây dựng suốt bao tháng qua hay không, khi mà giờ đây, mọi thứ dường như đang treo lơ lửng trên một quyết định nằm ngoài tầm kiểm soát của bất kỳ ai trong số họ.

Trước khi ra về, thầy Đạt ghé qua kiểm tra bản đề xuất lần cuối, gật gù hài lòng trước sự chỉn chu của từng trang tài liệu. "Các em đã làm tốt hơn thầy mong đợi rất nhiều," thầy nói, ánh mắt đầy tự hào. "Dù ngày mai kết quả thế nào, thầy muốn các em biết rằng, tinh thần trách nhiệm và sự chuẩn bị kỹ lưỡng này mới là điều thật sự đáng quý, hơn cả việc sự kiện có diễn ra đúng như quy mô ban đầu hay không."

Lời động viên ấy phần nào xoa dịu sự căng thẳng đang bao trùm cả nhóm, nhưng không thể xóa tan hoàn toàn nỗi lo lắng đang len lỏi trong lòng mỗi người khi nghĩ đến buổi trình bày quyết định vào sáng hôm sau. Ngọc Hân thu dọn tài liệu vào cặp, liếc nhìn đồng hồ đã chỉ gần mười giờ tối, biết rằng mình sẽ còn phải thức thêm ít nhất một tiếng nữa để ôn lại vài công thức Hóa học trước khi có thể chợp mắt, nhưng trong lòng cô, cảm giác lo âu về sự kiện vẫn lấn át hoàn toàn nỗi mệt mỏi về thể chất.

Đã sao chép liên kết chương