Chương 20
Chương 20 — Lời Hẹn Dưới Vòm Sao
Sáng hôm sau, đúng như đã tự nhủ với bản thân, Ngọc Hân chủ động đến trường sớm hơn thường lệ, tìm gặp Nhật Quang trước giờ vào lớp. Cô tìm thấy cậu đang ngồi một mình ở góc sân trường quen thuộc, nơi hai người từng có nhiều buổi trò chuyện đáng nhớ, ánh mắt cậu có vẻ mệt mỏi như thể cũng đã trải qua một đêm mất ngủ không kém gì cô.
"Chào cậu," Ngọc Hân lên tiếng, ngồi xuống cạnh cậu, giọng nhẹ nhàng hơn hẳn ngày hôm trước.
"Cậu ngủ được không?" Nhật Quang hỏi, ánh mắt đầy quan tâm.
"Không nhiều lắm," Ngọc Hân thành thật đáp, khẽ mỉm cười. "Nhưng tớ đã nghĩ kỹ về chuyện hôm qua rồi. Tớ xin lỗi vì đã phản ứng có phần gay gắt, tớ biết cậu chỉ đang lo lắng cho tớ thôi."
"Không, chính tớ mới là người cần xin lỗi," Nhật Quang ngắt lời, giọng chân thành. "Tớ đã suy nghĩ cả đêm qua về những gì cậu nói. Tớ nhận ra mình đã sai khi tự ý quyết định thay cậu, dù với ý định tốt đến đâu. Cậu xứng đáng được tôn trọng quyền tự quyết định cho chính cuộc sống của mình, đặc biệt sau tất cả những gì cậu đã trải qua."
Ngọc Hân im lặng một lúc, cảm động trước sự chân thành trong lời xin lỗi ấy. "Tớ nghĩ vấn đề không chỉ nằm ở chuyện phân công công việc," cô nói, cố gắng diễn đạt rõ ràng những suy nghĩ đã chín muồi qua một đêm trăn trở. "Tớ nghĩ, cả hai chúng ta đều cần học cách giao tiếp cởi mở hơn, thẳng thắn chia sẻ khi có điều gì đó khiến mình lo lắng hay không thoải mái, thay vì tự mình âm thầm xử lý theo cách mình cho là đúng."
"Cậu nói đúng," Nhật Quang gật đầu đồng tình. "Từ giờ, mỗi khi có bất kỳ quyết định nào liên quan đến cậu, tớ hứa sẽ hỏi ý kiến cậu trước, dù cho tớ có nghĩ đó là điều tốt nhất theo cách nhìn của riêng mình đi chăng nữa."
"Và tớ cũng sẽ cố gắng thành thật hơn khi tớ thật sự cần giúp đỡ hay cần nghỉ ngơi, thay vì cứ cố gồng mình gánh vác mọi thứ một mình," Ngọc Hân bổ sung, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. "Có lẽ đây cũng là một bài học quan trọng cho cả hai đứa mình, học cách yêu thương nhau đúng cách, không chỉ bằng ý định tốt, mà còn bằng sự thấu hiểu và tôn trọng lẫn nhau."
Nhật Quang mỉm cười, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, ánh mắt tràn đầy sự ấm áp. "Cảm ơn cậu vì đã không bỏ cuộc, vì đã ở lại để cùng tớ giải quyết chuyện này thay vì im lặng rời đi."
"Tớ cũng sẽ không bao giờ làm vậy đâu," Ngọc Hân đáp, siết chặt tay cậu. "Chúng ta đã đi cùng nhau qua quá nhiều thử thách rồi, tớ không có ý định bỏ cuộc giữa chừng đâu."
Buổi sáng hôm đó, khi cả hai cùng bước vào lớp học với tâm trạng nhẹ nhõm hơn hẳn, dường như một lớp mây u ám đã tan biến, nhường chỗ cho một sự gắn kết vững chắc hơn giữa họ, được tôi luyện qua chính cuộc va chạm đầu tiên nhưng cũng đầy ý nghĩa này.
Buổi chiều, công tác chuẩn bị sự kiện tiếp tục diễn ra suôn sẻ, chỉ còn năm ngày nữa là đến ngày trọng đại. Mọi hạng mục gần như đã hoàn tất, từ hệ thống âm thanh ánh sáng, khu vực quan sát chính, đến các gian trưng bày nhỏ giới thiệu về thiên văn học dành cho khách tham quan. Không khí trong câu lạc bộ tràn ngập sự háo hức xen lẫn hồi hộp khi ngày trọng đại đang đến rất gần.
Tối hôm đó, khi Ngọc Hân vừa về đến nhà, chuẩn bị ngồi vào bàn học để ôn lại vài chương Sinh học cho kỳ thi sắp tới, điện thoại cô bất chợt đổ chuông. Nhìn tên hiển thị trên màn hình, tim cô lại một lần nữa thắt lại — là ba.
"Ba à," cô bắt máy, cố giữ giọng bình thản dù trong lòng đã dấy lên một nỗi lo lắng quen thuộc.
"Ngọc Hân," giọng ba cô vang lên, nghe có vẻ mệt mỏi và trĩu nặng hơn hẳn lần trước. "Ba gọi để báo cho con một tin không vui. Sự cố trên giàn khoan phức tạp hơn dự tính ban đầu rất nhiều, công ty vừa quyết định gia hạn thời gian khắc phục thêm ít nhất một tháng nữa. Ba... ba thật sự không thể về kịp ngày sự kiện của con được nữa rồi."
Những lời ấy như một đòn giáng mạnh vào trái tim vốn đã mong manh của Ngọc Hân, dập tắt hoàn toàn tia hy vọng nhỏ nhoi mà cô đã cố gắng níu giữ suốt những ngày qua. Cô cảm thấy cổ họng nghẹn lại, không thể thốt lên bất kỳ lời nào trong giây lát.
"Con... con hiểu rồi," cuối cùng cô cũng lên tiếng, giọng nhỏ và trống rỗng đến mức chính cô cũng không nhận ra giọng nói của mình. "Cảm ơn ba đã báo trước cho con biết."
"Ngọc Hân, ba thật sự xin lỗi," ba cô nói, giọng nghẹn ngào đầy bất lực. "Ba biết lời xin lỗi này chẳng có ý nghĩa gì nhiều sau tất cả những gì đã xảy ra, nhưng ba mong con hiểu, đây thật sự là điều nằm ngoài khả năng kiểm soát của ba."
Ngọc Hân không đáp, chỉ lặng lẽ nói lời tạm biệt rồi cúp máy, đặt điện thoại xuống bàn học với đôi tay run rẩy. Cô ngồi lặng người trong bóng tối của căn phòng, không bật đèn, không khóc, chỉ có một sự trống rỗng lạ lùng lan tỏa khắp cơ thể, nặng nề hơn bất kỳ cảm giác đau khổ nào cô từng trải qua trước đó.
Không biết đã ngồi như vậy bao lâu, đến khi cô Lan gõ cửa bước vào, bật đèn phòng lên, mới giật mình nhận ra nước mắt đã lăn dài trên má tự lúc nào mà chính cô cũng không hay biết.
"Con ơi, có chuyện gì vậy?" cô Lan hoảng hốt chạy đến, ôm lấy con gái đang run rẩy trong bóng tối.
"Ba không về được nữa mẹ ạ," Ngọc Hân nói, giọng đều đều đến kỳ lạ, như thể cảm xúc trong cô đã cạn kiệt hoàn toàn sau cú sốc quá lớn. "Sự cố trên giàn khoan kéo dài thêm cả tháng nữa. Ba sẽ không thể về kịp ngày sự kiện."
Cô Lan im lặng, chỉ biết ôm chặt lấy con gái, không tìm được lời an ủi nào đủ sức xoa dịu nỗi đau đang hiện rõ trên gương mặt con. Bà hiểu, có những vết thương không thể chữa lành chỉ bằng lời nói, mà cần thời gian, và cả sự hiện diện thầm lặng bên cạnh.
Mãi một lúc lâu sau, khi những giọt nước mắt cuối cùng cũng ngừng rơi, Ngọc Hân mới lên tiếng, giọng khàn đặc vì khóc quá nhiều. "Con không biết mình còn đủ sức để đứng trước hàng trăm người vào đêm sự kiện đó nữa không, mẹ ạ. Con không biết mình còn đủ can đảm để nhìn lên bầu trời đầy sao mà không có ba ở đó hay không."
"Con không cần phải mạnh mẽ ngay bây giờ," cô Lan nói, giọng dịu dàng, vuốt ve mái tóc con gái. "Con cứ để bản thân buồn, để bản thân đau, đó là điều hoàn toàn chính đáng. Nhưng mẹ tin, khi thời điểm đến, con sẽ tìm được sức mạnh của riêng mình, không phải vì ba có mặt hay không, mà vì con đã đi một chặng đường quá dài, quá xứng đáng để bỏ cuộc ngay lúc này."
Đêm đó, sau khi mẹ đã rời phòng để con gái nghỉ ngơi, Ngọc Hân nằm trên giường, mắt vẫn mở trừng trừng nhìn lên trần nhà, không tài nào chợp mắt được. Cô nhắn tin cho Nhật Quang, chỉ vỏn vẹn vài chữ: "Ba không về được nữa rồi." Chỉ vài phút sau, điện thoại cô rung lên, là cuộc gọi video từ cậu.
"Cậu ổn không?" Nhật Quang hỏi ngay khi cô bắt máy, gương mặt cậu hiện lên qua màn hình với ánh mắt đầy lo lắng, dù đã khá khuya.
"Tớ không biết nữa," Ngọc Hân đáp, giọng khàn đặc. "Tớ cứ nghĩ mình đã chuẩn bị tinh thần sẵn sàng cho khả năng này, nhưng khi nó thật sự xảy ra, tớ vẫn cảm thấy như thể cả thế giới vừa sụp đổ vậy."
"Tớ ước gì mình có thể ở đó ngay lúc này, ôm lấy cậu thay vì chỉ nhìn qua màn hình điện thoại thế này," Nhật Quang nói, giọng đầy bất lực xen lẫn xót xa. "Nhưng tớ muốn cậu biết, đêm sự kiện đó, tớ sẽ đứng ngay cạnh cậu, từ giây phút đầu tiên đến giây phút cuối cùng. Cậu sẽ không phải nhìn lên bầu trời một mình đâu."
Những lời ấy, dù không thể lấp đầy khoảng trống do sự vắng mặt của ba để lại, vẫn mang đến cho Ngọc Hân một chút hơi ấm cần thiết giữa đêm tối lạnh lẽo này. Cô gật đầu, khẽ mỉm cười qua làn nước mắt còn vương trên mi, thì thầm lời cảm ơn trước khi cả hai cùng tạm biệt nhau qua màn hình, để lại một đêm dài phía trước mà cô biết mình sẽ còn phải vật lộn rất nhiều mới có thể tìm lại được sự bình yên trong tâm hồn.
Cô đặt điện thoại xuống bàn, với tay kéo chiếc hộp gỗ nhỏ nơi cất giữ tấm bản đồ sao cũ ba từng vẽ tặng. Lần này, thay vì cảm giác ấm áp quen thuộc như những lần trước, cô chỉ thấy một nỗi chua xót len lỏi khi nhìn những nét chữ nguệch ngoạc ấy, như một lời hứa từ rất lâu về trước mà giờ đây, một lần nữa, lại không thể trọn vẹn. Cô gấp tấm bản đồ lại, đặt nó vào ngăn kéo, không phải để chối bỏ hay oán giận, mà chỉ đơn giản là cần một khoảng lặng để trái tim mình có thời gian nguôi ngoai trước khi có thể đối diện với nó một lần nữa, vào một ngày nào đó gần hơn cô nghĩ.
Ngọc Hân gục đầu vào vai mẹ, không nói thêm lời nào, chỉ để cho sự im lặng ấm áp giữa hai mẹ con lấp đầy khoảng trống đang hiện diện trong lòng mình, một khoảng trống mà cô biết, có lẽ sẽ còn cần rất nhiều thời gian nữa mới có thể học cách chấp nhận và bước tiếp, chỉ còn năm ngày trước khi trận mưa sao băng mà cô đã chờ đợi cả một hành trình dài để được cùng ba chứng kiến, cuối cùng vẫn sẽ diễn ra mà không có sự hiện diện của người cô mong đợi nhất.