Chương 22
Chương 22 — Người Vẽ Bản Đồ Của Những Con Đường Đã Mất
Mười ngày trước buổi tham vấn cộng đồng, Vân Khuê nhận được một tin nhắn khiến cô lạnh toát người. Một tài khoản mạng xã hội lạ, không có ảnh đại diện, không có thông tin cá nhân nào, gửi cho cô một đường liên kết kèm dòng chữ ngắn gọn: "Cô nên xem cái này trước khi tiếp tục làm điều dại dột."
Đường liên kết dẫn đến một bài viết trên một trang tin tức không mấy uy tín, với tiêu đề giật gân: "Sự Thật Về Nhóm 'Vạch Trần' Dự Án Kim Xuyên Riverside: Động Cơ Cá Nhân Hay Vì Cộng Đồng?" Bài viết, dù không nêu đích danh, nhưng mô tả rõ ràng đủ để nhận ra đó là ám chỉ Vân Khuê và Duy Khánh, cáo buộc họ "lợi dụng câu chuyện lịch sử để đánh bóng tên tuổi cá nhân", thậm chí còn ám chỉ một cách mập mờ rằng "một trong những người đứng đầu chiến dịch có động cơ cá nhân liên quan trực tiếp đến một cựu cán bộ từng dính líu đến vụ việc", một cách nói vòng vo nhưng đủ để gợi ý về mối quan hệ giữa cô và ông nội mình, như thể ngụ ý rằng cô đang cố gắng "rửa sạch tội lỗi" cho gia đình thay vì thực sự vì công lý.
Vân Khuê run rẩy đọc hết bài viết, cảm giác như bị xúc phạm và bị lột trần cùng một lúc. Cô gọi ngay cho Duy Khánh, giọng cô nghẹn lại vì tức giận và một chút hoảng loạn. "Họ biết về ông nội em rồi, anh ạ. Họ đang cố biến câu chuyện này thành một scandal cá nhân, để làm mất uy tín của tụi mình trước buổi tham vấn."
"Bình tĩnh lại," Duy Khánh nói, giọng anh cố giữ vững dù cũng không giấu được sự lo lắng. "Đây là chiến thuật bôi nhọ kinh điển — khi không thể bác bỏ được nội dung, người ta sẽ tấn công vào động cơ của người đưa tin. Chúng ta không làm gì sai cả, sự thật vẫn là sự thật, dù động cơ của người phát hiện ra nó là gì đi chăng nữa."
"Nhưng nếu người ta tin vào bài viết đó, họ sẽ nghi ngờ toàn bộ những gì tụi mình trình bày tại buổi tham vấn," Vân Khuê nói, giọng cô vẫn còn run.
Cô kể lại toàn bộ chuyện này cho ông Tuyền nghe tối hôm đó, phần vì không muốn giấu ông bất cứ điều gì nữa, phần vì cô cần một lời khuyên từ người đã sống qua nhiều thăng trầm hơn cô rất nhiều. Ông ngồi lặng nghe, gương mặt ông không hề biến sắc như cô lo sợ, trái lại, có một sự bình thản lạ thường.
"Họ càng tấn công cá nhân, càng chứng tỏ họ không còn cách nào khác để phản bác sự thật," ông nói, giọng ông chậm rãi nhưng vững vàng. "Con biết không, ngày xưa, khi ông còn phân vân có nên vẽ lại tấm bản đồ hay không, ông Bổn cũng dùng đúng chiêu bài tương tự — không tranh luận về đúng sai, mà chỉ dồn ông vào thế phải lựa chọn giữa gia đình mình và lương tâm mình. Đó là cách những kẻ đuối lý vẫn hay làm, con ạ, đánh vào nỗi sợ, vào tình cảm riêng tư, thay vì đối diện trực tiếp với sự thật."
Lời nói của ông khiến Vân Khuê bình tĩnh lại phần nào, và cô càng thêm quyết tâm không để những lời cáo buộc vô căn cứ ấy làm lung lay tinh thần của mình hay của cả nhóm.
Luật sư Hòa, khi được thông báo về vụ việc, khuyên cả nhóm nên bình tĩnh, không phản ứng thái quá trên mạng xã hội, tránh sa vào một cuộc tranh cãi vô bổ có thể làm lu mờ trọng tâm câu chuyện. "Cách tốt nhất để đáp trả một chiến dịch bôi nhọ là để sự thật tự lên tiếng," bà nói. "Tại buổi tham vấn, hãy để bằng chứng và nhân chứng nói thay cho mình. Một khi công chúng thấy được sự chân thành và tính xác thực trong những gì các bạn trình bày, những lời cáo buộc mơ hồ kia sẽ tự động mất đi sức nặng."
Cùng lúc đó, một mối lo khác cũng đang treo lơ lửng — theo thông tin Kha Duy Thịnh thu thập được từ vài công nhân quen biết đang làm việc gần khu vực dự án, công ty thi công đã bắt đầu dựng hàng rào tôn bao quanh toàn bộ khu đất, tập kết máy móc, và theo lịch trình nội bộ mà anh nghe lỏm được, việc đốn hạ cây đa cổ thụ để mở đường vào công trường được lên kế hoạch chỉ ba ngày sau buổi tham vấn cộng đồng — như một tín hiệu ngầm rằng bất kể kết quả buổi tham vấn ra sao, công ty vẫn có ý định tiến hành theo đúng lịch trình đã định.
"Họ đang chơi một nước cờ mạo hiểm," Duy Khánh nhận định khi nghe tin này. "Có lẽ họ tính rằng, dù buổi tham vấn có diễn ra bất lợi cho họ, quyết định cuối cùng vẫn cần thời gian để thành phố xử lý, và trong khoảng thời gian đó, nếu công trình đã hoàn thành xong phần phá dỡ, việc yêu cầu khôi phục lại hiện trạng sẽ trở nên gần như bất khả thi. Cây đa, một khi đã bị đốn, sẽ không thể nào trồng lại được nữa."
Tin tức ấy khiến cả nhóm càng thêm quyết tâm, đồng thời cân nhắc thêm một phương án dự phòng — nếu buổi tham vấn không đạt được kết quả tạm dừng thi công ngay lập tức, họ sẽ cần vận động cộng đồng tổ chức một hình thức bảo vệ ôn hòa, hợp pháp quanh khu vực cây đa, kết hợp với việc gửi đơn khẩn cấp yêu cầu Sở Văn hóa xem xét công nhận cây đa là "cây di sản" theo quy định hiện hành, một thủ tục có thể giúp tạm hoãn việc đốn hạ trong khi chờ xem xét.
Bảo Nghi ngay lập tức bắt tay vào soạn thảo hồ sơ đề nghị công nhận cây di sản, thu thập ảnh chụp, đo đạc sơ bộ chu vi thân cây thông qua một người quen từng là kiểm lâm viên, và tổng hợp các câu chuyện dân gian liên quan đến cây đa mà các thành viên trong nhóm "Ký Ức Vạn Đăng" đã chia sẻ suốt nhiều năm qua — chuyện cây đa từng là nơi trú ẩn của cả xóm trong một trận bão lớn năm 1972, chuyện rễ cây từng ôm trọn một tổ chim làm tổ liên tục qua nhiều thế hệ, chuyện các cụ già vẫn tin rằng có một vị thần cây trú ngụ nơi gốc đa, phù hộ cho những chuyến ra khơi bình an trở về.
"Nếu hồ sơ này được duyệt kịp thời, ít nhất chúng ta cũng giữ được cây đa, dù kết quả buổi tham vấn có ra sao," Bảo Nghi nói, giọng cô đầy quyết tâm khi trình bày tiến độ công việc của mình trước cả nhóm.
Ba ngày trước buổi tham vấn, Vân Khuê đưa ông Tuyền đến gặp trực tiếp luật sư Hòa để chuẩn bị kỹ lưỡng cho phần chứng ngôn của ông. Ông ngồi lặng lẽ nghe luật sư Hòa hướng dẫn cách trình bày sao cho rõ ràng, súc tích, tập trung vào những sự kiện cốt lõi, tránh để cảm xúc lấn át làm mất đi tính thuyết phục của lời khai.
"Ông không cần phải diễn đạt hoa mỹ," luật sư Hòa nói, giọng bà nhẹ nhàng nhưng chuyên nghiệp. "Chỉ cần nói đúng những gì đã xảy ra, bằng chính giọng nói và cảm xúc thật của ông. Đôi khi, sự chân thành giản dị lại có sức thuyết phục mạnh hơn bất kỳ bài phát biểu được chuẩn bị kỹ lưỡng nào."
Ông Tuyền gật đầu, đôi tay ông vẫn còn run nhẹ vì lo lắng, nhưng ánh mắt ông đã mang một sự quyết tâm rõ ràng. "Tôi đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này suốt ba mươi năm rồi, dù không nhận ra điều đó cho đến gần đây," ông nói, giọng ông trầm nhưng chắc chắn. "Tôi sẽ không lùi bước nữa."
Tối hôm đó, khi trở về nhà, Vân Khuê nhận được một cuộc gọi khác từ ông Khải, trưởng phòng của cô. Giọng ông có phần khác lạ, không còn vẻ lo lắng, thận trọng như những lần trước.
"Anh vừa quyết định," ông nói, "anh sẽ đến buổi tham vấn cộng đồng, với tư cách cá nhân. Anh nghĩ đã đến lúc anh cũng cần đóng góp phần nào sự thật mà anh biết, về danh sách hồ sơ 'nhạy cảm cần hạn chế tiếp cận' mà anh từng thấy. Anh không thể cứ mãi im lặng như suốt bao nhiêu năm qua được nữa, Vân Khuê ạ. Em đã cho anh thấy, đôi khi, sợ hãi không phải là lý do đủ tốt để tiếp tục im lặng."
Lời hứa ấy của ông Khải khiến Vân Khuê xúc động sâu sắc, cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết rằng, câu chuyện mà cô vô tình khơi mở từ một tấm bản đồ cũ, giờ đây đã lan tỏa, chạm đến lòng dũng cảm tiềm ẩn trong biết bao con người từng chọn cách im lặng vì sợ hãi, và đang dần đánh thức họ, từng người một, để cùng nhau bước ra ánh sáng.
Đêm đó, Vân Khuê khó ngủ, cứ trằn trọc mãi với hàng loạt suy nghĩ ngổn ngang trong đầu — về bài viết bôi nhọ, về cây đa cổ thụ đang bị đe dọa, về lời hứa của ông Khải, về gương mặt quyết tâm của ông nội mình khi chuẩn bị cho buổi tham vấn sắp tới. Cô lấy cuốn sổ tay ra, lật đến những trang đầu tiên, nơi cô đã ghi lại câu hỏi đầu tiên khi mới bắt đầu hành trình này: "Xóm Vạn Đăng đã đi đâu?" Giờ đây, nhìn lại dòng chữ ấy, cô nhận ra hành trình tìm kiếm câu trả lời đã đưa cô đi xa hơn rất nhiều so với những gì cô từng tưởng tượng — không chỉ là tìm lại một khu dân cư đã mất trên bản đồ, mà còn là tìm lại một phần gia đình mình, tìm thấy một tình yêu mới, và quan trọng hơn cả, tìm thấy lòng can đảm mà trước đây cô chưa từng biết mình có.
Cô nhắn tin cho Duy Khánh trước khi thiếp ngủ: "Ngày mai, dù chuyện gì xảy ra, em cũng sẽ không lùi bước." Vài phút sau, điện thoại cô sáng lên một tin nhắn trả lời ngắn gọn nhưng đầy sức mạnh: "Tôi luôn ở đây, bên chị."