Chương 3
Chương 3
Đây là một gương mặt vô cùng trẻ trung tuấn tú, nhưng giọng điệu khi nói chuyện lại đã mang theo thói quen của nhiều năm sau khi quyền khuynh triều dã, địa vị dưới một người trên vạn người. Theo bản năng mà ra lệnh. Theo bản năng mà sai bảo. Kiếp trước, mỗi lần nhìn gương mặt này, trong lòng ta đều tràn ngập vui mừng và yêu thích. Nhưng lúc này nhìn lại, trong lòng chỉ còn hận ý ngập trời, hận không thể lăng trì hắn ngàn đao vạn quả. Ta ném mạnh dải lụa đỏ trong tay xuống, đồng thời hạ chiếc quạt hỉ xuống, ngẩng đầu nhìn thẳng vào Bùi Khâm mà chất vấn:
“Bùi Khâm, chàng định công khai bỏ hôn ngay trước mặt mọi người sao?”
Ta mượn lời chất vấn để che giấu hận ý trong lòng, trên mặt cũng hiện lên cơn giận vừa vặn đúng lúc. Bùi Khâm không hề biện giải lấy một câu, chỉ khẽ nhíu mày, lộ rõ vẻ bất mãn.
“A Uẩn, hiện giờ ta không có thời gian ở đây cùng nàng giở tính khí trẻ con.”
“Nàng ngoan ngoãn nghe lời đi.”
Nói xong, Bùi Khâm liền sải bước đi thẳng về phía cửa. Sắc mặt ta lập tức lạnh xuống.
“Bùi Khâm!”
“Ta mặc kệ chàng có chuyện gấp gáp đến mức nào.”
“Hôm nay nếu chàng không nói rõ ràng, vậy thì đừng hòng bước ra khỏi cánh cửa này!”
Đám hạ nhân ta mang theo từ nhà mẹ đẻ lập tức đồng loạt tiến lên, chặn kín đường đi của Bùi Khâm. Hắn đã coi trọng tiểu thanh mai của hắn đến vậy. Vậy thì ta sẽ giúp hắn một tay. Để tất cả mọi người đều nhìn thấy mối tình sâu đậm của bọn họ! Những vị khách đến dự tiệc cưới cũng vô cùng muốn xem cho rõ trò náo nhiệt này, ai nấy đều ngóng cổ chờ đợi Bùi Khâm mở miệng. Giữa hai hàng mày của Bùi Khâm đã nhuốm vẻ tức giận, giọng nói cũng đầy bất mãn.
“Tạ Uẩn, nàng nhất định phải làm loạn với ta vào đúng lúc này sao?”
“Hiện giờ ta không có thời gian cùng nàng hồ nháo.”
“Mọi chuyện đợi ta trở về rồi hãy nói.”
Ngay dưới ánh mắt chăm chú của tất cả mọi người, Bùi Khâm mạnh mẽ xông ra khỏi cửa nhà. Ta khẽ ra hiệu bằng ánh mắt, âm thầm sắp xếp người đi theo hắn. Bùi Khâm đã đi rồi. Nhưng trận chiến còn lại, ta vẫn phải đánh cho xong. Khách khứa có mặt tại đây rất đông. Con trai của Bùi gia làm ra chuyện không tử tế như vậy, Bùi phụ tuy vô cùng tức giận, nhưng vẫn buộc phải đứng ra nhận lỗi, liên tục xin lỗi và trấn an mọi người. Bùi mẫu lại càng muốn nhanh chóng kết thúc trò hề này hơn, trực tiếp phân phó hạ nhân:
“Người đâu, mau đưa thiếu phu nhân vào động phòng nghỉ ngơi.”
Ta lập tức ngắt lời Bùi mẫu, vành mắt đỏ lên.
“Bùi đại nhân, Bùi phu nhân, thái độ vừa rồi của Bùi Khâm, hai người cũng đã nhìn thấy rồi.”
“Ta chẳng qua chỉ hỏi hắn một câu nguyên do, hắn đã nói ta hồ nháo.”
“Ta ở Tạ gia cũng là người được nâng niu chiều chuộng mà lớn lên.”
“Đâu phải nhất định không gả cho hắn thì không được!”
Ta hơi cúi người về phía đám đông vẫn chưa chịu giải tán.
“Kính xin chư vị khách quý làm chứng cho ta.”
“Cũng xin mọi người cùng ta đi xem thử.”
“Rốt cuộc công tử Bùi gia có chuyện hệ trọng đến mức nào mà gấp gáp như lửa cháy đến chân như vậy.”
Xem náo nhiệt thì ai mà không thích. Huống hồ còn là xem náo nhiệt của một kẻ phụ tình. Vừa nghe ta mở miệng, lập tức có rất nhiều người lên tiếng hưởng ứng. Ta đỏ hoe đôi mắt, cố ý làm ra dáng vẻ mạnh mẽ kiên cường, đi ở phía trước dẫn đường. Dưới sự chỉ dẫn của hạ nhân, ta dẫn theo một đoàn người đông nghịt hùng hổ kéo thẳng về phía Liễu gia. Thời điểm chúng ta tới nơi vừa khéo. Thánh chỉ giáng tội đã được truyền đến Liễu gia. Mà lúc này, Bùi Khâm đang đứng trước cổng Liễu gia, nắm chặt tay Liễu Tô Tô, nói với người cầm đầu đoàn truyền chỉ:
“Tô Tô là thiếp thất của ta, Bùi Khâm.”
“Nàng ấy đã không còn là nữ nhi của Liễu gia nữa.”
Vừa nói xong, Bùi Khâm quay đầu lại. Ngay lập tức nhìn thấy ta đang vội vã chạy tới. Môi hắn khẽ động đậy. Dường như có chút chột dạ. Cũng có thể là muốn mở miệng giải thích điều gì đó. Ta cố sức ép nước mắt trào ra, tranh thủ trước khi Bùi Khâm kịp lên tiếng mà nói với hắn:
“Bùi Khâm, hóa ra chàng không chịu cùng ta bái đường thành thân...”
“Là vì muốn ra ngoài nạp thiếp.”
Sau đó ta đau khổ nhắm mắt lại, mặc cho nước mắt lăn dài trên gò má, giọng nói bi thương đến cực điểm.
“Nếu đã như vậy.”
“Vậy ta thành toàn cho các người.”
“Từ hôm nay trở đi, Bùi gia và Tạ gia sẽ không còn bất kỳ quan hệ gì nữa!”
Nói xong, ta dứt khoát xoay người rời đi, không cho Bùi Khâm bất kỳ cơ hội nào để giữ lại hay biện giải.