Vị Thần Đèn Hùng Mạnh Và Toàn Năng
8 phút đọc

Chương 12

Chương 12 — Vị Thần Đèn Hùng Mạnh Và Toàn Năng

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Đoạn video ghi lại câu trả lời của Nhã Kỳ trong buổi lễ nhậm chức, khi cô công khai giễu cợt vai trò của "chồng mình" trước một phóng viên tài chính, dù không được phát sóng chính thức, vẫn lan truyền âm thầm trong giới kinh doanh qua những đoạn ghi âm không chính thức và những lời đồn đoán từ người có mặt hôm đó. Tin tức ấy, tưởng chừng vô hại, cuối cùng cũng đến tai Hứa Việt Long qua một trong những nguồn tin mà hắn vẫn duy trì bên trong giới truyền thông tài chính.

"Đường Nhã Kỳ công khai coi thường chồng mình trước mặt báo chí?" Việt Long nhướng mày, một nụ cười nhàn nhạt xuất hiện trên khóe môi hắn khi nghe trợ lý báo cáo lại toàn bộ câu chuyện. "Thú vị đấy."

"Ngài định lợi dụng chuyện này?" Trợ lý hỏi.

"Một cuộc hôn nhân không có tình cảm thật sự luôn là điểm yếu chí mạng của bất kỳ ai, đặc biệt là khi người đó đang cố xây dựng hình ảnh một nữ lãnh đạo hoàn hảo, đáng tin cậy trước công chúng và cổ đông." Việt Long đứng dậy, bước đến bên khung cửa sổ lớn, ánh mắt nhìn xa xăm về phía tòa nhà trụ sở Đường Gia lấp ló ở phía xa. "Nếu cuộc hôn nhân ấy sụp đổ vào đúng thời điểm nhạy cảm, khi cô ta đang cần sự ủng hộ tuyệt đối của hội đồng quản trị và các đối tác chiến lược, hậu quả sẽ không nhỏ chút nào."

Hắn đã dành nhiều năm nghiên cứu về gia tộc họ Đường, biết rõ về cuộc hôn nhân sắp đặt kỳ lạ giữa Nhã Kỳ và một người đàn ông không rõ lai lịch, không có bất kỳ hồ sơ công khai nào trước khi cuộc hôn nhân diễn ra — một điều bất thường mà Việt Long luôn cảm thấy đáng ngờ nhưng chưa từng tìm ra lời giải thích thỏa đáng. Giờ đây, với bằng chứng rõ ràng rằng cuộc hôn nhân ấy hoàn toàn không có tình cảm thật sự, hắn nhìn ra một cơ hội mới để tấn công.

"Tìm hiểu thêm về người chồng của cô ta." Việt Long ra lệnh cho trợ lý. "Ta muốn biết mọi thứ có thể biết được — nguồn gốc, quá khứ, mối quan hệ xã hội, bất kỳ điều gì có thể trở thành đòn bẩy."

Việt Long, vốn là người luôn tin rằng mọi bí mật đều có thể mua được bằng đủ tiền và đủ kiên nhẫn, không hề nghi ngờ khả năng thành công của kế hoạch này. Suốt hai mươi sáu năm gây dựng lại Long Thịnh từ đống tro tàn, hắn chưa từng gặp một đối thủ nào mà hắn không thể tìm ra điểm yếu, dù chỉ là một điểm yếu nhỏ nhặt nhất. Hắn tin rằng Đường Nhã Kỳ, dù thông minh và bản lĩnh đến đâu, vẫn chỉ là một cô gái trẻ chưa đủ từng trải để nhận ra khi nào mình đang bị thao túng.

Trong những tuần tiếp theo, đội ngũ điều tra riêng mà Việt Long thuê đã cố gắng lần theo dấu vết của Cảnh Bách Nguyên, nhưng kỳ lạ thay, họ không thể tìm ra bất kỳ hồ sơ nào về anh trước thời điểm cuộc hôn nhân diễn ra — không giấy khai sinh chính thức được lưu trữ lâu năm, không lịch sử học vấn, không dấu vết công việc trước đó, như thể anh chỉ đột nhiên xuất hiện từ hư không. Điều này càng khiến Việt Long thêm phần tò mò và cảnh giác, nhưng đồng thời cũng mở ra một hướng tấn công khác mà hắn cho là hiệu quả hơn nhiều so với việc cố gắng phanh phui thân thế của Bách Nguyên.

"Nếu không thể tìm ra điểm yếu từ quá khứ của hắn, chúng ta sẽ tạo ra điểm yếu từ chính hiện tại." Việt Long nói trong buổi họp kín với đội ngũ thân tín. "Đường Nhã Kỳ đã công khai thể hiện sự khinh thường dành cho chồng mình. Nếu chúng ta có thể khiến cô ta tin rằng người chồng ấy đang phản bội mình, hoặc tệ hơn, đang âm thầm làm điều gì đó gây tổn hại đến tập đoàn, sự nghi ngờ và rạn nứt trong chính gia đình cô ta sẽ là đòn giáng mạnh mẽ hơn bất kỳ chiến thuật thương trường nào chúng ta từng áp dụng."

Kế hoạch của Việt Long bắt đầu được triển khai một cách tinh vi. Hắn cho người bí mật tiếp cận một vài nhân viên cấp thấp trong biệt thự họ Đường, mua chuộc họ để thu thập thông tin về những hoạt động thường ngày của Bách Nguyên — những cuộc gặp gỡ bí mật với người quản gia, những chuyến đi ra ngoài không rõ mục đích, những cuộc trò chuyện kín đáo mà anh vẫn thường có với Lâm Đắc Tường về việc thu thập thông tin đối phó với Long Thịnh.

"Chúng ta có thông tin rằng người chồng của cô Nhã Kỳ thường xuyên có những cuộc gặp gỡ bí mật, không rõ mục đích, với nhiều người bên ngoài." Trợ lý của Việt Long báo cáo sau vài tuần điều tra. "Có vẻ như hắn đang tìm hiểu thông tin về nhiều công ty, bao gồm cả các đối thủ cạnh tranh của Đường Gia."

Việt Long mỉm cười đầy toan tính khi nghe báo cáo ấy, dù thông tin thật sự — rằng Bách Nguyên đang âm thầm thu thập bằng chứng để bảo vệ Đường Gia khỏi chính Long Thịnh — hoàn toàn trái ngược với những gì hắn đang suy diễn. "Hoàn hảo. Chúng ta sẽ khiến Đường Nhã Kỳ tin rằng chồng cô ta đang bí mật thu thập thông tin nội bộ để bán cho đối thủ, hoặc tệ hơn, đang có quan hệ mờ ám với một bên thứ ba nào đó có lợi ích xung đột với Đường Gia."

Hắn cho người soạn thảo một bức thư nặc danh, đính kèm vài bức ảnh chụp lén Bách Nguyên đang gặp gỡ những nhân viên cũ của các công ty đối thủ tại những quán cà phê vắng vẻ — những cuộc gặp gỡ thật sự chỉ nhằm mục đích thu thập bằng chứng về thủ đoạn cạnh tranh không lành mạnh của Long Thịnh, nhưng qua góc nhìn và cách diễn giải xảo trá của bức thư nặc danh, chúng trở thành bằng chứng của một âm mưu phản bội đầy khả nghi.

Bức thư được gửi thẳng đến hộp thư cá nhân của Nhã Kỳ tại văn phòng, không ghi tên người gửi, chỉ vỏn vẹn vài dòng: "Chồng cô đang bí mật gặp gỡ những người có liên hệ với đối thủ cạnh tranh. Cô nên tự hỏi tại sao một người không có công việc, không có sự nghiệp riêng, lại cần gặp gỡ nhiều người trong giới kinh doanh đến vậy."

Nhã Kỳ mở bức thư ấy vào một buổi chiều muộn khi đang một mình trong văn phòng, tay cô run lên khi nhìn thấy những bức ảnh đính kèm — hình ảnh Bách Nguyên ngồi trò chuyện nghiêm túc với những người lạ mặt tại các quán cà phê, gương mặt anh mang vẻ căng thẳng, tập trung khác hẳn sự bình thản anh vẫn thể hiện ở nhà.

Cơn giận dữ và sự nghi ngờ bắt đầu dâng lên trong lòng cô, không phải vì cô có tình cảm sâu đậm gì với Bách Nguyên để cảm thấy bị phản bội theo nghĩa tình yêu, mà vì cô cảm thấy bị lừa dối, bị lợi dụng một lần nữa, đúng như nỗi sợ hãi lớn nhất mà cô đã mang theo suốt cả cuộc đời kể từ khi mất cha mẹ. Nếu người đàn ông sống chung nhà với cô suốt hơn một năm qua, người cô vẫn luôn nghĩ là vô hại, hóa ra lại đang âm thầm làm điều gì đó có thể gây tổn hại đến chính tập đoàn mà cô đang cố gắng bảo vệ, thì đó sẽ là một sự phản bội không thể tha thứ.

Cô gọi Thanh Hoài vào phòng, đưa cho cô xem bức thư và những bức ảnh, cố giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể. "Em nghĩ sao về chuyện này?"

Thanh Hoài xem qua, gương mặt cô có chút do dự trước khi đáp. "Thưa cô, tôi nghĩ mình không nên vội kết luận chỉ dựa trên một bức thư nặc danh không rõ nguồn gốc. Nhưng nếu cô lo lắng, có lẽ nên tìm hiểu kỹ hơn trước khi đối chất trực tiếp."

Lời khuyên thận trọng ấy phần nào giúp Nhã Kỳ lấy lại chút bình tĩnh, nhưng nó không đủ sức xóa tan hoàn toàn hạt giống nghi ngờ đã bén rễ trong lòng cô. Cô ngồi lặng trong văn phòng, tay siết chặt bức thư nặc danh, ánh mắt đăm chiêu nhìn ra khung cửa sổ, lòng đầy mâu thuẫn giữa sự tò mò đã nhen nhóm từ sau vụ tai nạn giao thông vài tuần trước và nỗi nghi ngờ mới vừa được gieo rắc một cách tinh vi. Cô không biết rằng, đây chính xác là điều Việt Long mong muốn — một hạt giống nghi ngờ được gieo vào đúng thời điểm cô bắt đầu tò mò về con người thật của chồng mình, đủ để biến sự tò mò ấy thành một cơn khủng hoảng niềm tin có thể khiến cô tự tay đẩy người duy nhất thật sự đứng về phía mình ra xa, ngay trước khi cô cần đến sự bảo vệ của anh nhất.

Đêm đó, khi Bách Nguyên trở về nhà sau một cuộc gặp gỡ bí mật khác với một cựu nhân viên của Long Thịnh để thu thập thêm bằng chứng, anh nhận thấy ngay ánh mắt lạnh lùng và dò xét khác thường của Nhã Kỳ khi cô nhìn anh bước vào phòng khách, một sự cảnh giác hoàn toàn mới mà anh chưa từng thấy ở cô trước đây, và anh biết, có điều gì đó đã thay đổi, dù anh chưa thể đoán được chính xác đó là điều gì.

Anh dừng lại ở ngưỡng cửa, cảm nhận rõ ràng bầu không khí lạnh lẽo bất thường đang bao trùm căn phòng, khác hẳn với sự lạnh nhạt quen thuộc mà anh đã học cách chấp nhận suốt hơn một năm qua. Đây là một dạng cảnh giác khác, sắc bén và đầy nghi hoặc, như thể cô đang nhìn anh không phải như một người chồng vô dụng nữa, mà như một kẻ tình nghi nào đó. Trực giác mách bảo anh rằng, bất kể chuyện gì vừa xảy ra, nó chắc chắn liên quan đến những cuộc gặp gỡ bí mật mà anh vẫn âm thầm thực hiện suốt thời gian qua.

Đã sao chép liên kết chương