Chương 16
Chương 16 — Vị Thần Đèn Hùng Mạnh Và Toàn Năng
Những ngày sau đêm ấy, một sự thay đổi tinh tế nhưng rõ ràng bắt đầu len vào cách Nhã Kỳ đối xử với Bách Nguyên. Cô không còn buông ra những lời khinh miệt sắc bén như trước, không còn cố tình phớt lờ sự hiện diện của anh trong những buổi tiệc gia đình, thậm chí đôi lần cô còn chủ động hỏi thăm anh về những việc nhỏ nhặt trong ngày. Nhưng đồng thời, cô cũng chưa từng một lần công khai thừa nhận với ai, kể cả với chính bản thân mình một cách trọn vẹn, rằng cảm xúc cô dành cho người đàn ông ấy đã vượt xa khỏi ranh giới của một cuộc hôn nhân sắp đặt đơn thuần.
Cả biệt thự dường như cũng cảm nhận được sự thay đổi ấy, dù không ai dám nói thẳng ra thành lời. "Cô chủ dạo này có vẻ khác trước nhiều." Lâm Đắc Tường nhận xét với Bách Nguyên một buổi sáng, khi cả hai đang chuẩn bị bữa sáng trong bếp lớn của biệt thự. "Tôi để ý thấy cô ấy không còn gay gắt với cậu như trước nữa."
"Cô ấy đã biết được một phần sự thật về những gì tôi âm thầm làm suốt thời gian qua." Bách Nguyên đáp, tay vẫn thoăn thoắt chuẩn bị món trứng cuộn, một kỹ năng anh đã thành thạo hơn nhiều so với ngày đầu học làm người. "Nhưng tôi nghĩ cô ấy vẫn cần thêm thời gian để chấp nhận hoàn toàn."
Thật vậy, dù trong lòng Nhã Kỳ đã bắt đầu công nhận rằng cảm xúc mình dành cho Bách Nguyên không còn đơn giản như trước, cô vẫn chưa thể vượt qua được bức tường phòng thủ kiên cố mà cô đã xây dựng suốt cả tuổi trẻ của mình.
Thay vào đó, cô bắt đầu dành nhiều thời gian hơn quan sát anh từ xa, chú ý đến những điều nhỏ nhặt mà trước đây cô chưa từng để tâm — cách anh luôn dậy sớm hơn cô để chuẩn bị bữa sáng, cách anh trò chuyện ân cần với những người làm trong nhà, cách anh vẫn miệt mài đọc sách mỗi tối dù đã học được rất nhiều điều về thế giới hiện đại. Cô nhận ra, càng quan sát kỹ, cô càng khó lòng phủ nhận rằng người đàn ông này xứng đáng được đối xử tốt hơn nhiều so với những gì cô đã dành cho anh suốt hơn một năm rưỡi qua.
Mỗi khi cảm giác ấm áp và gần gũi bắt đầu len vào lòng cô trong những khoảnh khắc bên anh, một nỗi sợ hãi vô hình lại trỗi dậy, nhắc nhở cô về những bài học đau đớn trong quá khứ — về việc tin tưởng ai đó chỉ để rồi mất đi họ, về việc để lộ ra sự yếu đuối chỉ để bị lợi dụng.
Một buổi tối, khi cả hai cùng ngồi ăn tối chung, một thói quen mới mà cả hai đã dần thiết lập kể từ đêm cô phát hiện ra sự thật, Nhã Kỳ bất chợt hỏi một câu mà cô đã trăn trở suốt nhiều ngày.
"Anh có bao giờ mệt mỏi vì phải chịu đựng cách tôi đối xử với anh suốt thời gian qua không?" Cô hỏi, ánh mắt cô không dám nhìn thẳng vào anh, thay vào đó chăm chú vào chén cơm trước mặt, tay cô siết chặt đôi đũa hơn mức cần thiết.
"Có." Bách Nguyên đáp thành thật, không né tránh câu hỏi. "Có những lúc tôi cảm thấy rất tổn thương, đặc biệt là những lần cô nói về tôi trước mặt người khác theo cách khiến tôi cảm thấy mình không có giá trị gì."
Câu trả lời thẳng thắn ấy khiến Nhã Kỳ khựng lại, một cảm giác áy náy sâu sắc dâng lên trong lòng cô. "Tôi xin lỗi. Tôi không nên đối xử với anh như vậy."
"Tôi không trách cô." Anh nói, giọng nhẹ nhàng. "Tôi hiểu cô có lý do của riêng mình. Nhưng tôi cũng muốn cô biết, tôi chưa từng một lần hối hận vì đã ở lại và chịu đựng những điều đó, vì tôi biết đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng ấy, cô là một người đáng để tôi kiên nhẫn chờ đợi."
Nhã Kỳ cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại, một cảm xúc mãnh liệt dâng trào mà cô muốn thể hiện ra nhưng lại không thể tìm được lời lẽ phù hợp, hoặc có lẽ, cô chưa đủ can đảm để buông bỏ hoàn toàn lớp vỏ bọc phòng thủ đã bảo vệ cô suốt bao năm qua. "Tôi... tôi không biết phải nói gì."
"Cô không cần phải nói gì cả." Bách Nguyên mỉm cười, một nụ cười dịu dàng đầy bao dung. "Tôi không mong đợi cô phải thay đổi hoàn toàn chỉ trong một sớm một chiều. Tôi chỉ cần cô biết rằng, tôi luôn ở đây, dù cô có sẵn sàng đón nhận điều đó hay không."
Cô đặt đũa xuống, nhìn anh thật lâu, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu oán hận nào đó trong ánh mắt anh, nhưng chỉ thấy một sự chân thành tuyệt đối không hề pha lẫn chút trách móc. Điều đó khiến cô càng thêm khó hiểu, gần như bực bội với chính sự bao dung vô điều kiện ấy, vì nó khiến cô không có cách nào để tự bảo vệ mình bằng những lý lẽ quen thuộc mà cô vẫn thường dùng để giữ khoảng cách với người khác.
Sự bao dung ấy, thay vì khiến Nhã Kỳ cảm thấy nhẹ nhõm, lại càng khiến cô thêm dằn vặt trong lòng. Cô nhận ra mình đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng — hoặc tiếp tục giữ khoảng cách an toàn như suốt hơn một năm qua, hoặc mạo hiểm mở lòng với một người mà cô đã bắt đầu có tình cảm sâu đậm, nhưng lại chưa hoàn toàn hiểu rõ về con người thật của anh, về những bí mật mà anh vẫn luôn giữ kín kể từ ngày đầu tiên họ gặp nhau.
Cô bắt đầu để ý, mỗi khi anh cười với cô, tim cô lại đập nhanh hơn một nhịp mà cô không thể lý giải bằng lý trí thông thường. Cô bắt đầu mong chờ những bữa tối chung của hai người, những cuộc trò chuyện ngắn ngủi trước khi đi ngủ, những khoảnh khắc bình dị mà trước đây cô chưa từng để tâm. Nhưng mỗi lần nhận ra mình đang mong chờ điều gì đó từ anh, cô lại vội vàng dập tắt cảm xúc ấy, sợ hãi trước chính sự phụ thuộc cảm xúc đang dần hình thành trong lòng mình.
Nỗi sợ hãi ấy càng trở nên rõ ràng hơn trong một buổi tối, khi cô tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa hai người bạn thân từ thời đại học trong một buổi họp mặt nhỏ, khi họ hỏi thăm về cuộc sống hôn nhân của cô.
"Cậu và chồng cậu có vẻ ngày càng thân thiết hơn đấy." Một người bạn nhận xét, giọng đầy tò mò và có phần trêu chọc. "Cậu có yêu anh ấy không?"
Nhã Kỳ khựng lại trước câu hỏi ấy, cảm thấy một sự bối rối và hoảng loạn kỳ lạ dâng lên trong lòng. "Tôi... tôi không chắc. Chuyện này phức tạp hơn cậu nghĩ."
"Sao lại phức tạp? Nếu cậu có tình cảm với anh ấy, đó là chuyện đơn giản mà, cứ thừa nhận và trân trọng nó thôi." Người bạn nói, không hề hay biết về toàn bộ bối cảnh phức tạp đằng sau cuộc hôn nhân sắp đặt của Nhã Kỳ.
Nhã Kỳ chỉ cười gượng, đánh trống lảng sang chủ đề khác, nhưng câu hỏi ấy cứ bám riết lấy tâm trí cô suốt cả buổi tối hôm đó, ngay cả khi cô đã trở về nhà và chuẩn bị đi ngủ.
Đêm đó, Nhã Kỳ nằm trên giường, trằn trọc suy nghĩ về câu nói ấy. Cô tự hỏi bản thân, liệu mình có thật sự yêu Bách Nguyên hay không, và nếu có, liệu cô có đủ can đảm để thừa nhận điều đó, để mở lòng hoàn toàn với một người mà cô biết rõ vẫn còn giấu giếm những bí mật lớn lao về bản thân mình?
Cô nhớ lại tất cả những khoảnh khắc ấm áp giữa hai người — đêm ngồi cùng nhau dưới bầu trời đầy sao, đêm anh giúp cô vượt qua cơn khủng hoảng cổ phần, những bữa ăn chung ngày càng trở nên tự nhiên và thân mật hơn. Nhưng cô cũng nhớ lại nỗi đau khi mất cha mẹ, khi mất ông nội, những lần cô tin tưởng ai đó chỉ để rồi phải chịu đựng sự mất mát tột cùng. Cô sợ, nếu cô thật sự để trái tim mình mở ra hoàn toàn với Bách Nguyên, và rồi một ngày nào đó anh cũng rời bỏ cô như tất cả những người thân yêu khác đã từng, cô sẽ không thể nào chịu đựng nổi nỗi đau ấy lần nữa.
"Không." Cô tự nhủ với bản thân trong bóng tối căn phòng, cố gắng dập tắt những cảm xúc đang trào dâng mãnh liệt trong lòng. "Mình chưa sẵn sàng để mạo hiểm như vậy. Chưa phải lúc này."
Nhưng dù cô cố gắng thuyết phục bản thân đến đâu, hình ảnh ánh mắt dịu dàng của Bách Nguyên, giọng nói ấm áp của anh khi nói rằng anh luôn ở đây dù cô có sẵn sàng đón nhận hay không, vẫn cứ len lỏi vào tâm trí cô mãi cho đến khi giấc ngủ chập chờn cuối cùng cũng ập đến, mang theo một sự dằn vặt âm ỉ mà cô biết mình sẽ còn phải đối mặt trong một thời gian dài sắp tới, khi thời hạn năm năm của cuộc hôn nhân sắp đặt này đang dần đến gần hơn bao giờ hết.
Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, cô nhìn thấy một chiếc khăn choàng mỏng đã được đặt sẵn trên ghế sofa phòng khách, đúng như thói quen quen thuộc suốt bao lâu nay của Bách Nguyên. Cô đứng nhìn nó một lúc lâu, rồi khẽ mỉm cười, một nụ cười nhỏ mà chính cô cũng không nhận ra mình vừa để lộ ra, trước khi khoác nó lên vai và bước xuống nhà chuẩn bị cho một ngày làm việc mới, mang theo trong lòng một cảm giác ấm áp mà cô vẫn chưa sẵn sàng gọi tên, nhưng cũng không còn cố sức chối bỏ như trước nữa.