Chương 13
Chương 13 — Vị Thần Đèn Hùng Mạnh Và Toàn Năng
"Anh vẫn thường gặp gỡ những người này để làm gì?" Nhã Kỳ hỏi thẳng, đặt tập ảnh chụp lén lên bàn trước mặt Bách Nguyên ngay khi anh vừa bước vào phòng khách, giọng cô lạnh lùng nhưng ẩn chứa một sự căng thẳng khó che giấu.
Bách Nguyên nhìn xuống những tấm ảnh, nhận ra ngay đây là bằng chứng cho những cuộc gặp gỡ bí mật của mình với các cựu nhân viên Long Thịnh, và hiểu ngay rằng ai đó đã cố tình gửi những bức ảnh này đến tay Nhã Kỳ với một mục đích không hề tốt đẹp. "Tôi không thể giải thích chi tiết ngay bây giờ."
"Không thể, hay không muốn?" Cô gặng hỏi, ánh mắt sắc bén như đang cố tìm ra một dấu hiệu dối trá nào đó trên gương mặt anh.
"Cả hai." Anh đáp thành thật, dù biết câu trả lời ấy sẽ chỉ càng khiến cô thêm nghi ngờ. "Tôi hứa với cô, những gì tôi đang làm không hề gây hại cho cô hay cho Đường Gia. Ngược lại, tôi đang cố gắng bảo vệ tập đoàn này. Nhưng tôi cần thêm thời gian trước khi có thể nói rõ mọi chuyện."
"Anh muốn tôi tin tưởng anh một cách mù quáng sao?" Nhã Kỳ gằn giọng, cơn giận dữ và nỗi sợ hãi bị phản bội chồng chất lên nhau khiến cô mất bình tĩnh hơn bình thường. "Tôi đã học được từ rất sớm rằng không nên tin tưởng ai một cách mù quáng, kể cả người sống chung nhà với mình."
Bách Nguyên im lặng, không biết phải giải thích thế nào mà không tiết lộ toàn bộ bí mật về công cuộc đối phó với Long Thịnh mà anh vẫn đang âm thầm tiến hành, cũng như bí mật lớn hơn về thân phận thật sự của mình. Anh chỉ có thể nhìn cô với ánh mắt chân thành nhất có thể, hy vọng cô sẽ cảm nhận được sự thành tâm ấy dù không có lời giải thích cụ thể nào.
Cuộc trò chuyện kết thúc trong bế tắc, cả hai trở về phòng riêng của mình với lòng đầy nghi hoặc và tổn thương chưa được giải tỏa. Nhưng chỉ vài ngày sau đó, một cơn khủng hoảng lớn hơn nhiều đã ập đến, khiến mối nghi ngờ về Bách Nguyên tạm thời bị đẩy xuống hàng thứ yếu trong tâm trí Nhã Kỳ.
Buổi sáng thứ Hai, Nhã Kỳ nhận được một cuộc gọi khẩn từ trưởng phòng tài chính, giọng ông hoảng loạn thông báo rằng giá cổ phiếu của Đường Gia đang giảm mạnh bất thường ngay từ đầu phiên giao dịch, kèm theo hàng loạt tin đồn lan truyền trên các diễn đàn tài chính về việc tập đoàn đang gặp khủng hoảng nội bộ nghiêm trọng, ban lãnh đạo lục đục, và CEO trẻ tuổi không đủ năng lực điều hành.
Cô lập tức triệu tập cuộc họp khẩn cấp với toàn bộ ban lãnh đạo, chỉ để phát hiện ra một sự thật còn kinh hoàng hơn: một nhóm cổ đông thiểu số, được cho là có liên hệ ngầm với một quỹ đầu tư nước ngoài, đã âm thầm gom mua cổ phần của Đường Gia trong suốt nhiều tháng qua, và giờ đây, phối hợp cùng chiến dịch tung tin đồn thất thiệt, họ đang chuẩn bị đề xuất một cuộc bỏ phiếu bất tín nhiệm nhắm vào chính Nhã Kỳ tại đại hội cổ đông bất thường sắp tới.
"Ai đứng sau chuyện này?" Nhã Kỳ hỏi, giọng cô run lên vì sốc và giận dữ, dù cô cố gắng hết sức để giữ vẻ điềm tĩnh trước mặt ban lãnh đạo.
"Chúng tôi chưa thể xác định chính xác, nhưng có dấu hiệu cho thấy quỹ đầu tư này có liên hệ gián tiếp với Tập đoàn Long Thịnh." Trưởng phòng pháp lý báo cáo, gương mặt lo lắng không kém. "Nếu cuộc bỏ phiếu bất tín nhiệm thành công, cô có thể bị buộc phải rời khỏi vị trí CEO ngay lập tức, và tập đoàn sẽ rơi vào tình trạng hỗn loạn quyền lực chưa từng có."
Cả phòng họp chìm trong im lặng nặng nề. Đây là lần đầu tiên kể từ khi Nhã Kỳ tiếp quản vị trí điều hành, ban lãnh đạo phải đối mặt với một mối đe dọa nghiêm trọng đến mức có thể lật đổ hoàn toàn cơ cấu quyền lực hiện tại. Vài gương mặt lớn tuổi trong hội đồng, những người từng dè dặt với cô ngày đầu, giờ đây lại nhìn cô với ánh mắt vừa lo lắng vừa dò xét, như muốn xem cô sẽ xử lý khủng hoảng đầu đời này ra sao.
"Chúng ta cần công bố ngay một thông cáo trấn an cổ đông." Nhã Kỳ nói, giọng cô cố giữ vẻ quyết đoán dù trong lòng đang hoảng loạn tột độ. "Đồng thời liên hệ với luật sư để xem xét khả năng khởi kiện những cá nhân tung tin đồn thất thiệt."
"Chúng tôi đã thử, thưa cô." Trưởng phòng truyền thông đáp, giọng đầy bất lực. "Nhưng tin đồn lan quá nhanh, và nguồn gốc thật sự của chúng rất khó xác định vì được phát tán qua hàng chục tài khoản ẩn danh khác nhau trên nhiều nền tảng cùng lúc. Đây rõ ràng là một chiến dịch có tổ chức, không phải tin đồn tự phát."
Suốt cả tuần sau đó, Nhã Kỳ dồn toàn bộ tâm sức để cố gắng xoay chuyển tình thế — gặp gỡ từng cổ đông lớn để trấn an, làm việc với đội ngũ truyền thông để dập tắt tin đồn, tham vấn luật sư về các phương án pháp lý để đối phó với cuộc bỏ phiếu sắp tới. Nhưng dù cô nỗ lực đến đâu, tình hình vẫn không có dấu hiệu cải thiện, vì đối phương đã chuẩn bị kế hoạch này quá kỹ lưỡng, quá tinh vi, đánh đúng vào thời điểm cô còn thiếu kinh nghiệm đối phó với những cuộc chiến quyền lực ở quy mô lớn như vậy.
Đêm thứ Sáu, sau một tuần làm việc kiệt sức không ngừng nghỉ mà vẫn không tìm ra lối thoát, Nhã Kỳ ngồi một mình trong phòng làm việc, gương mặt hốc hác vì mất ngủ nhiều đêm liền, tay run rẩy cầm ly cà phê đã nguội lạnh từ lâu. Lần đầu tiên kể từ ngày ông nội qua đời, cô cảm thấy hoàn toàn bất lực, không biết phải tìm đến ai để cầu cứu.
Cô nghĩ đến những cổ đông lớn, đến ban lãnh đạo, đến những mối quan hệ kinh doanh cô đã dày công vun đắp suốt hơn một năm qua, nhưng tất cả dường như đều bất lực trước một âm mưu được sắp đặt tinh vi đến vậy. Cô thậm chí đã thử gọi điện cho vài người bạn thân từ thời đại học đang làm việc trong ngành tài chính để xin lời khuyên, nhưng không ai trong số họ có đủ kinh nghiệm hay mối quan hệ để giúp cô đối phó với một âm mưu ở quy mô lớn như vậy. Và trong khoảnh khắc tuyệt vọng ấy, một ý nghĩ bất chợt lóe lên trong tâm trí cô — hình ảnh Bách Nguyên lao ra khỏi xe với tốc độ phi thường để cứu đứa trẻ, hình ảnh anh luôn bình thản đến kỳ lạ trước mọi tình huống, những bức ảnh chụp lén cho thấy anh đang bí mật gặp gỡ nhiều người trong giới kinh doanh mà cô vẫn chưa hiểu rõ mục đích.
Dù lòng kiêu hãnh và nỗi nghi ngờ vẫn còn đó, sự tuyệt vọng cuối cùng cũng lấn át tất cả. Cô đứng dậy, bước ra khỏi văn phòng, đi thẳng đến dãy nhà phụ phía sau vườn, nơi ánh đèn phòng Bách Nguyên vẫn còn sáng dù đã gần nửa đêm.
Cô đứng trước cửa phòng anh một lúc lâu, tay giơ lên định gõ cửa rồi lại hạ xuống, sự kiêu hãnh cả đời cô mang theo giằng co dữ dội với nỗi sợ hãi và bất lực đang bủa vây. Cuối cùng, cô hít một hơi thật sâu, gõ nhẹ lên cánh cửa gỗ.
Bách Nguyên mở cửa, có chút bất ngờ khi thấy cô đứng đó vào giờ khuya khoắt như vậy, gương mặt cô hốc hác, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ và căng thẳng kéo dài. "Có chuyện gì vậy?"
Nhã Kỳ đứng lặng một lúc, cổ họng nghẹn lại, cả tuần qua cô đã cố gắng tự mình gánh vác mọi thứ, cố gắng chứng minh mình không cần dựa dẫm vào bất kỳ ai, nhưng giờ đây, đứng trước người đàn ông cô vẫn luôn coi thường, cô cảm thấy toàn bộ sự kiêu hãnh ấy dường như không còn quan trọng bằng việc cứu vãn tập đoàn mà ông nội cô đã dày công gây dựng cả đời.
"Tôi cần sự giúp đỡ của anh." Cô nói, giọng nhỏ đến mức gần như thì thầm, một câu nói mà cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải thốt ra với người đàn ông này. "Đường Gia đang gặp nguy hiểm lớn, và tôi không biết phải làm gì nữa."
Bách Nguyên nhìn cô, ánh mắt anh không hề có chút đắc thắng hay ngạc nhiên trước sự thay đổi thái độ đột ngột ấy, chỉ có một sự quan tâm chân thành sâu sắc. "Vào đây, kể cho tôi nghe toàn bộ chuyện gì đã xảy ra."
Lần đầu tiên sau hơn một năm chung sống, Đường Nhã Kỳ bước vào phòng riêng của Bách Nguyên, không phải với tư cách một người vợ hờ đang giám sát chồng mình, mà với tư cách một người đang tuyệt vọng tìm kiếm sự giúp đỡ từ người duy nhất còn lại mà cô, dù không muốn thừa nhận, vẫn còn một chút niềm tin mong manh sót lại.
Cô ngồi xuống chiếc ghế anh kéo ra mời, hai tay siết chặt vào nhau trên đùi, cố gắng kìm nén cơn run rẩy đang chực trào sau một tuần dài kiệt sức. Đây là lần đầu tiên cô để cho một ai đó, ngoài chính bản thân mình, nhìn thấy cô yếu đuối đến vậy kể từ ngày ông nội qua đời, và điều kỳ lạ là, dù biết rõ mình vẫn còn nhiều nghi vấn chưa được giải đáp về người đàn ông này, cô lại không hề cảm thấy xấu hổ hay ngại ngùng khi để anh chứng kiến khoảnh khắc mong manh nhất của mình.