Vị Thần Đèn Hùng Mạnh Và Toàn Năng
8 phút đọc

Chương 5

Chương 5 — Vị Thần Đèn Hùng Mạnh Và Toàn Năng

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Sau khi hóa thân thành người, Bách Nguyên không còn khả năng ban điều ước hay triệu hồi những phép thuật vĩ đại như thời còn là thần đèn bị phong ấn. Nhưng một phần bản chất thần linh vẫn còn sót lại trong anh — một trực giác nhạy bén phi thường có thể cảm nhận được dòng chảy vận may và rủi ro xung quanh một sự việc, một khả năng đọc hiểu ngôn ngữ và văn tự cổ ở tốc độ không con người nào sánh kịp, cùng một trí nhớ tuyệt đối lưu giữ mọi thứ anh từng nhìn thấy hoặc nghe qua trong suốt một ngàn năm tồn tại. Đó không phải phép màu có thể giải quyết mọi vấn đề chỉ bằng một cái búng tay, nhưng lại là công cụ đủ mạnh để một người kiên nhẫn và khôn khéo có thể âm thầm xoay chuyển cục diện.

Đêm hôm đó, sau khi Nhã Kỳ đã tắt đèn phòng làm việc và chìm vào giấc ngủ chập chờn đầy lo âu, Bách Nguyên lặng lẽ mượn mã truy cập tạm thời của Lâm Đắc Tường — người quản gia lâu năm được tin tưởng tuyệt đối và có quyền tiếp cận một số tài liệu công ty lưu trữ tại biệt thự — để xem qua bộ hồ sơ dự án tuyến vận tải liên vùng phía Nam mà Nhã Kỳ đã để lại trên bàn làm việc.

"Cậu định làm gì với chỗ hồ sơ này?" Đắc Tường hỏi, đứng cạnh bàn, nhìn Bách Nguyên lật qua từng trang tài liệu với tốc độ nhanh đến kinh ngạc, đôi mắt anh lướt qua các con số, biểu đồ, hợp đồng đối tác như đang đọc một cuốn truyện tranh đơn giản.

"Dự án này thất bại không phải vì thiếu vốn hay thiếu năng lực vận hành." Bách Nguyên nói, giọng điềm tĩnh sau khi đã nắm được toàn bộ vấn đề chỉ trong vòng nửa giờ đồng hồ. "Vấn đề nằm ở việc phòng kế hoạch đã chọn sai đối tác cung cấp kho bãi trung chuyển tại khu vực miền Tây. Đối tác này có lịch sử chậm trễ giao hàng nhiều lần trong ba năm qua, nhưng vì có quan hệ quen biết lâu năm với một số lãnh đạo phòng ban, hồ sơ đánh giá năng lực của họ đã bị làm đẹp lên đáng kể so với thực tế."

"Cậu tìm ra điều đó từ đâu?" Đắc Tường kinh ngạc hỏi.

"Từ những ghi chú nhỏ bị bỏ sót trong phần phụ lục, từ cách các con số không khớp nhau giữa báo cáo quý hai và quý ba năm ngoái." Bách Nguyên đáp. "Một ngàn năm quan sát con người dối trá theo đủ mọi cách, tôi học được rằng sự thật luôn để lại dấu vết, dù nhỏ đến đâu."

"Nếu biết rõ vấn đề nằm ở đâu, sao cậu không nói thẳng với cô chủ?" Đắc Tường hỏi, có phần sốt ruột trước tình cảnh của cả hai người. "Cô ấy đang bế tắc, một lời gợi ý đúng lúc có thể giúp cô ấy rất nhiều."

"Vì nếu tôi nói thẳng, cô ấy sẽ không tin, và tệ hơn, cô ấy sẽ nghĩ tôi đang cố xen vào chuyện không phải của mình để chứng tỏ bản thân." Bách Nguyên gấp lại tập hồ sơ, ánh mắt anh trầm ngâm. "Cô ấy cần tự mình đứng vững, không phải dựa vào một người chồng mà cô ấy còn chưa hề tin tưởng. Nhưng cô ấy cũng không nên phải chịu thất bại chỉ vì thiếu một mảnh ghép thông tin mà lẽ ra cô ấy có thể tiếp cận được nếu có thêm thời gian và kinh nghiệm."

Bách Nguyên hiểu rõ, nếu anh trực tiếp đưa thông tin này cho Nhã Kỳ, cô chắc chắn sẽ nghi ngờ và từ chối, thậm chí còn tức giận hơn vì cho rằng anh đang cố can thiệp vào công việc mà cô đã cấm anh động đến. Anh cần một cách tiếp cận gián tiếp, khéo léo hơn.

Sáng hôm sau, anh nhờ Đắc Tường chuyển một bộ tài liệu phân tích ẩn danh — không ghi tên người gửi — đến hộp thư nội bộ của một chuyên viên phân tích trẻ tuổi tên Vệ Thanh Hoài, người đang làm việc trong phòng kế hoạch chiến lược của Nhã Kỳ và được biết đến là một nhân viên cần mẫn, trung thực, nhưng chưa đủ kinh nghiệm để tự mình phát hiện ra những sai lệch tinh vi trong hồ sơ đối tác.

"Chị Thanh Hoài, tôi tình cờ có được một số dữ liệu so sánh về đối tác kho bãi miền Tây, có thể chị nên xem qua trước khi báo cáo lên cô Nhã Kỳ." Đắc Tường nói khi trao tận tay bộ tài liệu, theo đúng lời dặn của Bách Nguyên, không hề nhắc đến nguồn gốc thật sự của thông tin.

Thanh Hoài, vốn là người cẩn trọng và có trách nhiệm, đã dành cả buổi chiều để đối chiếu lại toàn bộ dữ liệu, và kinh ngạc nhận ra những điểm bất thường mà bộ tài liệu ẩn danh kia đã chỉ ra hoàn toàn chính xác. Cô lập tức mang toàn bộ phát hiện của mình đến gặp Nhã Kỳ ngay trong ngày hôm sau.

"Cô Nhã Kỳ, tôi nghĩ mình đã tìm ra vấn đề thật sự của dự án." Thanh Hoài trình bày, giọng đầy hào hứng, đặt lên bàn những biểu đồ so sánh chi tiết về tỷ lệ chậm trễ giao hàng của đối tác kho bãi hiện tại so với ba đối tác khác trong khu vực. "Nếu chúng ta chuyển sang hợp tác với đơn vị kho vận Miền Tây Xanh, tỷ lệ chậm trễ có thể giảm xuống dưới năm phần trăm, đồng thời chi phí vận hành cũng tối ưu hơn nhờ vị trí kho bãi gần các tuyến quốc lộ chính hơn."

Nhã Kỳ xem xét kỹ lưỡng từng con số, cảm giác nhẹ nhõm dần lan tỏa trong lòng khi nhận ra đây chính xác là mảnh ghép còn thiếu mà cô đã trăn trở suốt hai ngày qua. "Đây là phát hiện của riêng em sao, Thanh Hoài?"

"Vâng, tôi đã tự mình đối chiếu lại toàn bộ dữ liệu ba năm gần đây." Thanh Hoài đáp, không hề nói dối vì cô thật sự đã tự tay kiểm chứng lại mọi con số, chỉ không biết rằng gợi ý ban đầu đến từ một nguồn khác.

Nhã Kỳ gật đầu hài lòng, ngay lập tức bắt tay vào việc soạn thảo phương án thay thế đối tác kho bãi, kết hợp thêm những phân tích của riêng mình về mặt tài chính và pháp lý để trình bày trước hội đồng quản trị. Trong buổi họp diễn ra hai ngày sau đó, cô trình bày phương án một cách tự tin, lưu loát, với đầy đủ số liệu thuyết phục khiến ngay cả những trưởng phòng hoài nghi nhất cũng phải gật gù tán thành.

"Phương án của cô Nhã Kỳ rất chặt chẽ." Vị phó tổng giám đốc lớn tuổi từng thử thách cô trong buổi họp đầu tiên nhận xét, giọng điệu đã bớt đi phần dò xét ban đầu. "Tôi phải thừa nhận, cô đã xử lý vấn đề này nhanh và chính xác hơn tôi tưởng."

Nhã Kỳ mỉm cười, một nụ cười tự hào hiếm hoi thoáng qua trên gương mặt vốn luôn giữ vẻ điềm tĩnh của cô. Đêm hôm đó, khi trở về biệt thự, lần đầu tiên sau nhiều tuần, cô cảm thấy một chút nhẹ nhõm len vào tâm trí đang chất chồng áp lực kể từ ngày ông nội qua đời.

Cô đi ngang qua dãy nhà phụ phía sau vườn, tình cờ bắt gặp Bách Nguyên đang ngồi một mình trên bậc thềm, tay cầm một cuốn sách cũ mà Lâm Đắc Tường đã đưa cho anh để giúp anh làm quen dần với kiến thức đời sống hiện đại. Ánh đèn vàng nhạt từ hiên nhà hắt lên gương mặt điềm tĩnh của anh, tạo nên một khung cảnh yên bình lạ thường giữa khu vườn tĩnh lặng.

"Anh vẫn chưa ngủ sao?" Cô hỏi, giọng không còn gay gắt như thường lệ, có lẽ vì tâm trạng đang tốt hơn sau thành công vừa đạt được.

"Tôi đang đọc sách." Anh đáp, ngẩng lên nhìn cô. "Cô có vẻ vui hơn mọi khi."

"Dự án tôi phụ trách vừa được hội đồng quản trị thông qua." Cô nói, có chút do dự trước khi quyết định chia sẻ, có lẽ vì trong lòng cô cũng cần một ai đó để nói chuyện sau một ngày dài căng thẳng, dù người đó là kẻ cô vẫn luôn giữ khoảng cách. "Lần đầu tiên tôi tự mình giải quyết được một vấn đề lớn mà không có ông nội đứng sau chống lưng."

"Tôi tin cô hoàn toàn xứng đáng với thành công đó." Bách Nguyên nói, ánh mắt anh chân thành đến mức Nhã Kỳ phải khựng lại trong giây lát.

"Anh nói vậy nghe như đang chúc mừng thật lòng." Cô hơi nhíu mày, có chút ngạc nhiên.

"Vì tôi đang chúc mừng thật lòng." Anh đáp đơn giản.

Nhã Kỳ không biết phải phản ứng thế nào trước sự chân thành ấy, chỉ khẽ gật đầu rồi quay bước đi về phía khu nhà chính, để lại Bách Nguyên ngồi một mình dưới ánh đèn hiên nhà, trong lòng dâng lên một niềm vui thầm lặng mà anh không thể chia sẻ cùng ai — niềm vui của việc âm thầm giúp một người mình quan tâm đạt được thành công đầu tiên trong sự nghiệp, dù người đó sẽ không bao giờ biết đến sự thật đằng sau nó.

Anh nhìn xuống hai bàn tay mình dưới ánh trăng, vẫn còn cảm giác lạ lẫm mỗi khi nghĩ về việc chính đôi tay này, chỉ vài tháng trước, còn chưa từng biết đến cảm giác cầm một trang giấy, lật một cuốn sách. Giờ đây chúng đã học được cách âm thầm dệt nên một mạng lưới bảo vệ vô hình quanh một người mà anh ngày càng quan tâm nhiều hơn anh dám thừa nhận. Đó là một cảm giác kỳ lạ — vừa nhỏ bé trước những giới hạn mới của thân xác người, vừa mạnh mẽ hơn bao giờ hết trước ý nghĩa của việc mình đang làm.

Nhưng anh cũng hiểu rõ, đây chỉ mới là bước khởi đầu. Con đường phía trước của Nhã Kỳ còn dài, còn nhiều thử thách lớn hơn đang chờ đợi, và đâu đó ngoài kia, trong thế giới thương trường khắc nghiệt mà cô vừa chính thức bước chân vào, đã có những thế lực bắt đầu để mắt đến sự trỗi dậy của một nữ thừa kế trẻ tuổi không còn ai chống lưng.

Đã sao chép liên kết chương