Chương 6
Chương 6 — Vị Thần Đèn Hùng Mạnh Và Toàn Năng
Ba tháng sau khi dự án tuyến vận tải liên vùng phía Nam được triển khai theo phương án mới, kết quả vượt xa mọi kỳ vọng. Tỷ lệ giao hàng đúng hạn tăng lên chín mươi bảy phần trăm, chi phí vận hành giảm gần mười hai phần trăm so với cùng kỳ năm trước, và quan trọng hơn cả, đây trở thành minh chứng rõ ràng nhất cho năng lực của Đường Nhã Kỳ trước toàn thể hội đồng quản trị vốn từng hoài nghi cô.
Trong buổi họp tổng kết quý, chủ tịch hội đồng quản trị tạm quyền — một người chú họ xa của Nhã Kỳ tên Đường Bảo Long, người được giao trọng trách điều hành tạm thời cho đến khi Nhã Kỳ đủ kinh nghiệm tiếp quản vị trí cao nhất — đã công khai khen ngợi cô trước toàn thể ban lãnh đạo.
"Cô Nhã Kỳ đã chứng minh mình xứng đáng với niềm tin mà ông chủ Vĩnh Bảo đã đặt để." Ông nói, giọng đầy tự hào. "Tôi đề xuất giao cho cô phụ trách thêm hai dự án chiến lược khác trong quý tới, làm bàn đạp cho lộ trình kế nhiệm chính thức."
Nhã Kỳ đứng dậy nhận lời khen ngợi ấy với vẻ tự tin rạng rỡ, trong lòng dâng lên một cảm giác thỏa mãn mà cô chưa từng có trước đây. Cô đã chứng minh được rằng mình không phải chỉ là một cái tên được nâng đỡ nhờ dòng họ, mà là một người thật sự có năng lực xử lý những vấn đề phức tạp nhất của tập đoàn. Cảm giác ấy khiến cô càng thêm tin tưởng tuyệt đối vào bản thân, và cũng vô tình khiến cô càng thêm xem nhẹ mọi thứ xung quanh mình, kể cả người chồng danh nghĩa vẫn lặng lẽ sống trong dãy nhà phụ phía sau vườn.
Sau buổi họp, Đường Bảo Long giữ cô lại vài phút, ánh mắt ông vẫn còn chút dè dặt dù lời khen vừa rồi là thật lòng. "Cháu làm tốt lắm, nhưng chú muốn nhắc cháu một điều. Thành công liên tiếp đôi khi khiến người ta quên mất rằng may mắn cũng đóng một vai trò nhất định. Đừng để sự tự tin biến thành chủ quan."
"Cháu hiểu, thưa chú." Nhã Kỳ đáp, dù trong lòng cô không thật sự tin vào lời cảnh báo ấy. Cô tin chắc rằng thành công của mình hoàn toàn đến từ năng lực phân tích sắc bén và sự nỗ lực không ngừng nghỉ, không hề có chút may mắn nào xen vào.
Tối hôm đó, khi trở về biệt thự trong tâm trạng phấn khích, cô tình cờ gặp Bách Nguyên đang giúp người làm vườn dọn dẹp một cây sao đen bị gãy cành sau trận mưa lớn ban chiều. Anh cởi trần phần trên, để lộ thân hình cường tráng đang gắng sức kéo cành cây nặng nề ra khỏi lối đi, mồ hôi lấm tấm trên trán dưới ánh đèn sân vườn.
"Anh đang làm gì vậy?" Cô hỏi, giọng có chút khó chịu khi thấy cảnh tượng ấy.
"Cành cây chắn lối đi, tôi giúp chú Sáu dọn cho gọn." Bách Nguyên đáp, không hề tỏ ra ngại ngùng trước công việc chân tay.
"Anh không cần phải làm những việc như vậy." Nhã Kỳ nhíu mày, giọng gay gắt hơn cả ý cô muốn. "Anh là chồng tôi trên giấy tờ, dù chỉ là danh nghĩa, cũng không nên để người ngoài nhìn thấy cảnh tượng này. Người ta sẽ đồn đại rằng chồng tôi chẳng khác gì một người làm vườn trong chính căn nhà của vợ."
Câu nói ấy khiến người làm vườn đứng gần đó cúi gằm mặt, có chút ngượng ngùng thay cho Bách Nguyên. Nhưng anh chỉ lặng lẽ mặc lại áo, gương mặt không gợn chút phật ý nào.
"Tôi hiểu." Anh chỉ đáp vậy, như mọi lần khác.
"Anh có bao giờ phản ứng lại điều gì không?" Nhã Kỳ hỏi, giọng bất chợt gay gắt hơn, gần như là một lời khiêu khích. "Hay anh chỉ biết cúi đầu chấp nhận mọi thứ vì gia sản của tôi?"
Bách Nguyên nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt anh không hề có chút tức giận, chỉ có một sự bình thản sâu thẳm khiến cô càng thêm khó chịu. "Tôi ở đây không vì gia sản của cô. Nhưng tôi hiểu cô đang chịu nhiều áp lực, nên tôi sẽ không tranh cãi với cô về những chuyện nhỏ nhặt như thế này."
"Anh nghĩ tôi cần anh nương tay sao?" Cô gằn giọng, cơn giận dữ vô cớ bùng lên mạnh mẽ hơn cả những gì cô mong muốn, có lẽ vì áp lực công việc đã dồn nén quá lâu và cô cần một nơi để trút bỏ. "Tôi không cần ai thương hại tôi, kể cả anh."
"Tôi không thương hại cô." Anh đáp, giọng vẫn điềm tĩnh. "Tôi chỉ đang cố gắng không làm mọi chuyện tệ hơn."
Nhã Kỳ nghẹn lời trong giây lát, không tìm được lời đáp trả nào xứng đáng, đành quay người bỏ đi vào nhà, để lại một khoảng lặng ngột ngạt phía sau lưng. Bách Nguyên đứng nhìn theo bóng dáng cô, lòng dâng lên một nỗi buồn âm ỉ mà anh đã dần học được cách gọi tên trong suốt vài tháng làm người vừa qua — cảm giác bị đối xử bất công bởi chính người mình đang âm thầm bảo vệ.
Người làm vườn, chứng kiến toàn bộ sự việc, chờ đến khi Nhã Kỳ đã khuất bóng mới dám lên tiếng. "Cậu chủ, cô chủ nói vậy có phần quá đáng đấy. Cậu giúp tôi dọn cây, có gì sai đâu."
"Không sao đâu chú." Bách Nguyên mỉm cười, khoác lại áo lên vai. "Cô ấy đang chịu nhiều áp lực, chỉ là chưa tìm được cách giải tỏa đúng chỗ thôi."
"Cậu hiền quá." Người làm vườn lắc đầu, vừa cảm phục vừa có chút ái ngại thay cho anh. "Nếu là tôi, chắc tôi giận lắm."
Bách Nguyên không đáp, chỉ nhìn về phía ánh đèn nơi cửa sổ tầng ba, nơi Nhã Kỳ vừa biến mất sau cánh cửa đóng sầm, lòng anh không hề có chút oán giận nào, chỉ có một sự kiên nhẫn lặng lẽ mà chính anh cũng không rõ mình lấy từ đâu ra.
Những tuần sau đó, thái độ của Nhã Kỳ với anh không những không cải thiện mà còn trở nên tệ hơn theo một cách khác — không phải sự gay gắt bộc phát, mà là một sự lạnh nhạt có tính toán, xem anh như một món đồ trang trí vô hình trong ngôi nhà của mình. Cô bắt đầu tổ chức những buổi gặp gỡ đối tác kinh doanh ngay tại biệt thự, và mỗi lần như vậy, cô đều dặn dò người quản gia sắp xếp để Bách Nguyên không xuất hiện trong tầm mắt khách khứa.
"Ông Đắc Tường, hôm nay có đối tác từ tập đoàn Kim Thịnh đến bàn chuyện hợp tác, phiền ông nhắc anh Bách Nguyên ở yên trong phòng, đừng ra ngoài." Cô dặn dò trước buổi gặp quan trọng, giọng điệu thản nhiên như đang sắp xếp đồ đạc trong nhà chứ không phải đang nói về chồng mình.
Đắc Tường nghe vậy chỉ im lặng gật đầu, nhưng trong lòng không khỏi chua xót thay cho Bách Nguyên. Khi ông truyền đạt lại lời dặn ấy, Bách Nguyên chỉ mỉm cười nhẹ, không hề tỏ ra phẫn nộ.
"Cô ấy có lý do của mình." Anh nói. "Tôi hiểu, đối tác kinh doanh nhìn vào một người chồng bí ẩn không rõ lai lịch có thể đặt ra nhiều nghi vấn không cần thiết cho một thương vụ quan trọng."
"Cậu không giận sao?" Đắc Tường hỏi, không giấu được sự ngạc nhiên trước sự bao dung dường như vô hạn của Bách Nguyên.
"Tôi có giận." Bách Nguyên thành thật đáp, một sự thành thật mà chỉ có Đắc Tường mới được nghe thấy. "Nhưng tôi hiểu rằng nếu tôi để cơn giận ấy chi phối, tôi sẽ chỉ khiến mọi chuyện giữa hai chúng tôi trở nên tồi tệ hơn, và điều đó không giúp ích gì cho lời hứa tôi đã hứa với ông chủ. Tôi có thể chờ đợi. Một ngàn năm bị giam trong đèn còn chịu đựng được, vài năm chờ đợi một người thay đổi cách nhìn nhận không phải điều gì quá khó khăn."
Nhưng dù nói vậy, có những đêm Bách Nguyên vẫn ngồi một mình bên khung cửa sổ dãy nhà phụ, nhìn lên ánh đèn còn sáng trên tầng ba khu nhà chính, lòng dâng lên một cảm giác cô đơn sâu sắc mà anh chưa từng trải qua trong suốt một ngàn năm làm thần đèn — cảm giác cô đơn của một người đang sống gần một người mình quan tâm, nhưng lại bị đối xử như thể mình hoàn toàn không tồn tại.
Anh nhớ lại lời Vĩnh Bảo từng nói với anh trước khi qua đời: con người luôn sợ bị ghét bỏ, vì con người luôn muốn được yêu thương. Giờ đây anh mới thấm thía trọn vẹn ý nghĩa của câu nói ấy, khi chính anh cũng bắt đầu khao khát được một người nhìn nhận mình không phải như một điều kiện trong di chúc, mà như một con người thật sự đáng được trân trọng.
Nhưng anh cũng biết, sự thay đổi trong lòng một người không thể ép buộc, và tình cảm chân thật, nếu có, phải đến từ chính trải nghiệm và nhận thức của họ, không thể vội vàng. Vì vậy, dù mỗi ngày phải chịu đựng sự lạnh nhạt và đôi khi là khinh miệt từ Nhã Kỳ, anh vẫn kiên nhẫn tiếp tục âm thầm dõi theo, sẵn sàng ra tay bất cứ khi nào cô cần, mà không mong đợi bất kỳ sự công nhận hay biết ơn nào đáp lại.
Anh ngồi xuống bậc thềm hiên nhà, ngước nhìn bầu trời đêm không một gợn mây, tự hỏi liệu có bao giờ Nhã Kỳ nhìn nhận anh khác đi hay không, hay anh sẽ phải chấp nhận sống trọn năm năm dưới cùng một mái nhà với người mình quan tâm mà không bao giờ được đáp lại. Nhưng ngay cả trong ý nghĩ ấy, anh vẫn không hề hối hận về quyết định của mình. Một ngàn năm câm lặng trong đèn đã dạy anh rằng, đôi khi, ý nghĩa của một hành động không nằm ở kết quả nó mang lại, mà ở việc nó xuất phát từ điều gì trong trái tim mình.
Điều anh không biết, là ở phía bên kia thành phố, trong một tòa cao ốc hào nhoáng của Tập đoàn Long Thịnh, một người đàn ông tên Hứa Việt Long đang ngồi trong văn phòng riêng, theo dõi những bản tin về sự trỗi dậy nhanh chóng của Đường Nhã Kỳ với ánh mắt sắc lạnh đầy toan tính, trong lòng âm thầm lên kế hoạch cho một cuộc chiến thương trường mà hắn đã ấp ủ từ khi còn là một cậu bé chứng kiến cha mình gục ngã vì chính gia tộc họ Đường.