Vị Thần Đèn Hùng Mạnh Và Toàn Năng
8 phút đọc

Chương 8

Chương 8 — Vị Thần Đèn Hùng Mạnh Và Toàn Năng

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Tập đoàn Long Thịnh chiếm một tòa cao ốc bốn mươi tầng sừng sững ngay trung tâm quận nhất, biểu tượng cho tham vọng của người đàn ông đã gây dựng nó từ con số không: Hứa Việt Long. Ở tuổi bốn mươi hai, Việt Long là một trong những doanh nhân trẻ quyền lực nhất thành phố, sở hữu mạng lưới kinh doanh trải dài từ bất động sản, logistics đến công nghệ tài chính, nhưng ít ai biết được gốc rễ sâu xa của tham vọng ấy bắt nguồn từ một nỗi hận thù đã ăn sâu vào máu thịt hắn từ năm mười sáu tuổi.

Cha của Việt Long, một doanh nhân từng hợp tác kinh doanh với Đường Vĩnh Bảo vào những năm đầu khởi nghiệp của cả hai, đã bị chính Vĩnh Bảo phát hiện gian lận sổ sách trong một thương vụ vận tải liên doanh quan trọng. Vĩnh Bảo, với nguyên tắc kinh doanh minh bạch đã theo ông suốt cả sự nghiệp, không hề khoan nhượng, lập tức cắt đứt hợp tác và công khai tố cáo hành vi gian lận ấy trước toàn bộ đối tác trong ngành, đúng vào thời điểm công ty của cha Việt Long đang cần nguồn vốn nhất để tồn tại qua giai đoạn khủng hoảng kinh tế. Công ty phá sản chỉ trong vòng nửa năm sau đó, và cha hắn, không chịu nổi cú sốc mất trắng cơ nghiệp cả đời gây dựng, đã qua đời vì đột quỵ chỉ hai năm sau, để lại Việt Long, khi ấy mới mười sáu tuổi, cùng người mẹ ốm yếu trong cảnh nợ nần chồng chất.

"Con sẽ lấy lại tất cả những gì họ Đường đã cướp đi của gia đình mình." Việt Long từng thề với chính mình trong đêm tang lễ cha, và suốt hai mươi sáu năm sau đó, hắn đã biến lời thề ấy thành động lực để gây dựng lại Long Thịnh từ một công ty môi giới nhỏ lẻ thành một đế chế kinh doanh đáng gờm.

Trong suy nghĩ của Việt Long, hắn không phải là kẻ ác. Hắn tin rằng mình đang đòi lại công bằng cho cha, rằng chính sự tàn nhẫn và nguyên tắc cứng nhắc đến vô tình của Vĩnh Bảo mới là nguyên nhân thật sự dẫn đến bi kịch gia đình hắn, chứ không phải hành vi gian lận của cha mình. Hắn đã dành hàng chục năm quan sát, chờ đợi thời cơ, và giờ đây, khi Vĩnh Bảo đã qua đời, để lại tập đoàn Đường Gia trong tay một nữ thừa kế trẻ tuổi thiếu kinh nghiệm, hắn tin rằng thời cơ trả thù cuối cùng đã đến.

"Đường Nhã Kỳ vừa được giao thêm hai dự án chiến lược mới." Trợ lý riêng của Việt Long báo cáo trong buổi họp kín tại văn phòng riêng của hắn trên tầng ba mươi lăm tòa Long Thịnh. "Cô ta đang dần chiếm được lòng tin của hội đồng quản trị Đường Gia."

Việt Long ngồi sau bàn làm việc bằng gỗ gụ đen bóng loáng, tay xoay nhẹ chiếc bút mạ vàng, ánh mắt sắc lạnh nhìn ra khung cửa kính lớn hướng về phía trung tâm thành phố. "Càng nhanh chóng chiếm được lòng tin, càng dễ sụp đổ nhanh chóng khi có biến cố lớn xảy ra. Chuẩn bị kế hoạch tiếp cận ba đối tác cung ứng chính của Đường Gia trong lĩnh vực vận tải biển. Ta muốn biết chính xác điều khoản hợp đồng của họ, và tìm cách khiến họ cân nhắc lại việc tiếp tục hợp tác."

"Ngài định phá vỡ chuỗi cung ứng của họ?" Trợ lý hỏi.

"Ta định cho họ thấy rằng một nữ CEO trẻ tuổi không có kinh nghiệm thương trường thật sự sẽ không thể giữ vững được những mối quan hệ đối tác quan trọng nhất khi đối mặt với áp lực cạnh tranh thực sự." Việt Long đáp, giọng điềm tĩnh nhưng đầy toan tính. "Đây chỉ mới là bước khởi đầu."

Trong những tuần sau đó, Long Thịnh bắt đầu âm thầm tiếp cận từng đối tác cung ứng quan trọng của Đường Gia, đưa ra những điều khoản hợp tác hấp dẫn hơn hẳn, kèm theo những lời gợi ý tinh vi về sự bất ổn có thể xảy ra khi một tập đoàn lớn như Đường Gia đang trong giai đoạn chuyển giao quyền lực. Một trong những đối tác vận tải biển lâu năm nhất của Đường Gia, công ty Kim Thịnh Logistics, bắt đầu tỏ ra do dự trong việc gia hạn hợp đồng thường niên, viện lý do cần xem xét lại các điều khoản.

Nhã Kỳ, dù đã nhạy bén nhận ra có điều gì đó bất thường đằng sau sự do dự đột ngột của đối tác lâu năm, vẫn chưa thể xác định rõ nguồn gốc của vấn đề, vì mọi động thái của Long Thịnh đều được thực hiện một cách kín đáo, không để lại dấu vết trực tiếp nào có thể quy trách nhiệm.

"Có gì đó không ổn với Kim Thịnh Logistics." Cô nói trong một cuộc họp nội bộ, ánh mắt cô lướt qua bản báo cáo mới nhất. "Họ đã hợp tác với chúng ta gần hai mươi năm, chưa từng một lần do dự khi gia hạn hợp đồng. Tại sao đột nhiên năm nay lại khác?"

"Có thể chỉ là vấn đề nội bộ của họ, thưa cô." Trưởng phòng thu mua đáp, không mấy để tâm. "Chúng ta vẫn còn thời gian để đàm phán lại."

Nhã Kỳ không hoàn toàn bị thuyết phục bởi lời giải thích ấy, nhưng cô cũng không có đủ manh mối để truy tìm sâu hơn, đành gác lại mối lo ấy sang một bên để tập trung vào những dự án cấp bách hơn đang chờ đợi.

Nhưng Bách Nguyên, với trực giác phi thường còn sót lại từ ngàn năm làm thần đèn, đã cảm nhận được một luồng bất ổn đang len lỏi quanh Đường Gia từ rất sớm, trước cả khi Nhã Kỳ nhận ra vấn đề. Anh bắt đầu âm thầm tìm hiểu, sử dụng những mối quan hệ mà Lâm Đắc Tường giúp anh thiết lập trong giới kinh doanh, để lần theo dấu vết của những động thái bất thường.

"Long Thịnh đang tiếp cận từng đối tác của Đường Gia một cách có hệ thống." Bách Nguyên nói với Đắc Tường trong một buổi tối, sau khi đã dành nhiều tuần âm thầm thu thập thông tin qua những cuộc trò chuyện tưởng chừng vô tình với nhân viên cấp thấp của các công ty đối tác, những người không hề biết họ đang cung cấp manh mối quan trọng cho một kế hoạch phản công. "Đây không phải là cạnh tranh thương trường thông thường. Đây là một chiến dịch được lên kế hoạch tỉ mỉ, nhắm thẳng vào thời điểm Đường Gia yếu nhất kể từ khi ông chủ Vĩnh Bảo qua đời."

"Cậu định làm gì?" Đắc Tường hỏi, vẻ mặt lo lắng.

"Tôi sẽ âm thầm bảo vệ những mối quan hệ đối tác quan trọng nhất, mà không để lộ ra rằng mình đang can thiệp." Bách Nguyên đáp. "Nhưng quan trọng hơn, tôi sẽ bắt đầu thu thập bằng chứng về những gì Long Thịnh đang làm. Nếu như đối phương thật sự có ý định lâu dài nhắm vào Đường Gia, sẽ đến lúc chúng ta cần những bằng chứng cụ thể để đối chất trực diện, chứ không thể chỉ mãi phòng thủ trong bóng tối."

Anh biết rõ, muốn đối phó với một tập đoàn có nguồn lực và kinh nghiệm thương trường lâu năm như Long Thịnh, anh không thể chỉ dựa vào trực giác hay sức mạnh thể chất. Anh cần hiểu rõ cách vận hành của thế giới kinh doanh hiện đại, cần học cách đọc một bản báo cáo tài chính, cách nhận ra dấu hiệu của một công ty vỏ bọc, cách lần theo dòng tiền qua nhiều tầng lớp che giấu. Suốt nhiều tháng liền, anh dành phần lớn thời gian rảnh rỗi để tự học, đọc hàng chục cuốn sách về tài chính doanh nghiệp và luật cạnh tranh mà Đắc Tường tìm mua giúp, kết hợp với trí nhớ tuyệt đối và khả năng phân tích phi thường còn sót lại từ ngàn năm làm thần đèn.

Anh bắt đầu một cách âm thầm và kiên nhẫn xây dựng một mạng lưới thông tin riêng của mình — không phải bằng phép thuật, mà bằng sự kiên trì của một con người thật sự học cách vận hành trong thế giới thương trường phức tạp. Anh gặp gỡ những nhân viên cũ của Long Thịnh đã nghỉ việc vì bất mãn, lắng nghe những câu chuyện của họ về cách công ty vận hành, về những thủ đoạn cạnh tranh không lành mạnh mà ban lãnh đạo Long Thịnh từng áp dụng với các đối thủ khác trong quá khứ. Anh dành hàng giờ đọc qua các báo cáo tài chính công khai của Long Thịnh, tìm kiếm những mô hình lặp lại có thể tiết lộ chiến lược thật sự đằng sau vẻ ngoài kinh doanh hợp pháp của tập đoàn này.

Từng mảnh thông tin nhỏ được anh cẩn thận ghi chép lại, cất giữ trong một cuốn sổ tay riêng mà chỉ có Đắc Tường biết đến sự tồn tại của nó, giấu kỹ trong một ngăn kéo có khóa tại phòng riêng của anh ở dãy nhà phụ. Anh biết, đây sẽ là một cuộc chiến dài hơi, không thể giải quyết trong một sớm một chiều, và anh cần phải chuẩn bị đầy đủ trước khi đối phương ra tay quyết liệt.

"Cô Nhã Kỳ không hề biết cậu đang làm những việc này." Đắc Tường nói, có chút áy náy thay cho Bách Nguyên.

"Không sao cả." Bách Nguyên mỉm cười, ánh mắt kiên định. "Tôi không làm những việc này để cô ấy biết ơn tôi. Tôi làm vì tôi đã hứa với ông chủ, và vì..." Anh ngừng lại một chút, rồi tiếp tục với một sự chân thành hiếm hoi. "Vì tôi thật sự không muốn nhìn thấy cô ấy gục ngã trước những thế lực đang âm thầm rình rập ngoài kia."

Đêm đó, khi Nhã Kỳ trở về nhà sau một cuộc họp căng thẳng với ban lãnh đạo Kim Thịnh Logistics không mấy thành công, gương mặt cô hằn lên vẻ mệt mỏi và lo âu hiếm thấy. Cô không biết rằng, ngay khi cô bước vào phòng ngủ đóng chặt cửa lại, ở dãy nhà phụ phía sau vườn, Bách Nguyên đang ngồi dưới ánh đèn bàn, cặm cụi ghi chép thêm một trang mới vào cuốn sổ tay bí mật của mình, chuẩn bị cho một cuộc chiến mà anh biết chắc chắn sẽ còn kéo dài và khốc liệt hơn rất nhiều so với những gì đã xảy ra cho đến lúc này.

Đã sao chép liên kết chương