Chương 15
Chương 15 — Vị Thần Đèn Hùng Mạnh Và Toàn Năng
Sau đêm ấy, Nhã Kỳ không thể ngừng suy nghĩ về những gì mình đã chứng kiến. Cô bắt đầu, một cách vô thức rồi sau đó dần trở thành có chủ đích, hồi tưởng lại toàn bộ hành trình hơn một năm rưỡi kể từ ngày ông nội qua đời, từng cột mốc thành công một mà cô vẫn luôn tự hào cho là hoàn toàn nhờ vào năng lực của bản thân mình.
Cô ngồi trước bàn làm việc suốt nhiều giờ liền, xung quanh là hàng chồng hồ sơ cũ được lôi ra từ tủ lưu trữ, ánh đèn bàn hắt xuống những trang giấy đã ố vàng theo thời gian. Một buổi tối cuối tuần, khi Bách Nguyên ra ngoài mua đồ, Nhã Kỳ ở lại một mình trong phòng làm việc, lấy ra toàn bộ hồ sơ lưu trữ về dự án tuyến vận tải liên vùng phía Nam — dự án đầu tiên cô phụ trách và cũng là bước ngoặt quan trọng đầu tiên trong sự nghiệp của cô. Cô đọc lại kỹ lưỡng từng chi tiết, cố gắng nhớ lại chính xác nguồn gốc của thông tin then chốt đã giúp cô phát hiện ra vấn đề với đối tác kho bãi kém chất lượng.
"Vệ Thanh Hoài đã tìm ra vấn đề này." Cô lẩm bẩm một mình, cố nhớ lại buổi họp năm ấy. Nhưng khi cô liên hệ lại với Thanh Hoài — giờ đã được thăng chức lên vị trí trưởng nhóm phân tích chiến lược nhờ đúng thành tích ấy — và hỏi kỹ hơn về nguồn gốc phát hiện, cô nhận được một câu trả lời khiến toàn bộ mảnh ghép bắt đầu rơi vào đúng vị trí.
"Thật ra, tôi nhận được một bộ tài liệu phân tích ẩn danh gửi qua bác Đắc Tường vào đúng thời điểm đó, cô Nhã Kỳ." Thanh Hoài kể lại, không hề nghĩ rằng chi tiết này có ý nghĩa quan trọng đến vậy. "Tôi đã tự mình kiểm chứng lại toàn bộ số liệu, nhưng gợi ý ban đầu thì đúng là đến từ một nguồn không rõ danh tính."
Cô ngồi lặng một lúc lâu sau cuộc gọi ấy, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đã tắt, không thể tin nổi vào những gì mình vừa nghe được. Nhã Kỳ cảm thấy tim mình như hẫng đi một nhịp. Cô nhớ lại buổi tối hôm đó, khi cô tình cờ gặp Bách Nguyên ngồi đọc sách trên bậc thềm dãy nhà phụ, và anh đã nói một câu mà khi ấy cô không để tâm nhiều: "Tôi tin cô hoàn toàn xứng đáng với thành công đó." Một câu nói chân thành đến mức cô còn nhớ rõ ánh mắt anh lúc ấy, giờ đây mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Cô tiếp tục lần tìm lại những cột mốc khác. Chuỗi thành công liên tiếp giúp cô được bổ nhiệm CEO — một trong số đó là việc cô bất ngờ có được thông tin nội bộ chính xác về một đối tác đàm phán đang gặp khó khăn tài chính, giúp cô thương lượng được điều khoản hợp đồng có lợi hơn hẳn so với dự tính ban đầu của ban lãnh đạo. Khi cô hỏi lại nguồn tin ấy đến từ đâu, câu trả lời cũng mơ hồ tương tự — một cuộc gặp gỡ tình cờ, một lời gợi ý từ một người quen không rõ danh tính đã dẫn dắt cô đến đúng hướng đi.
Và gần đây nhất, cuộc khủng hoảng cổ phần vừa qua — chính Bách Nguyên đã trực tiếp trình bày bằng chứng để giúp cô hóa giải âm mưu của Việt Long, không còn cần phải giấu giếm dưới bất kỳ lớp vỏ bọc ẩn danh nào nữa.
Cô lật giở thêm vài hồ sơ cũ khác, tìm đến cả những thương vụ nhỏ hơn mà cô từng nghĩ chỉ đơn thuần là may mắn — một cuộc gặp gỡ tình cờ với một nhà cung cấp uy tín ngay khi cô đang bế tắc tìm nguồn hàng thay thế, một lời cảnh báo kịp thời về rủi ro pháp lý trong một hợp đồng mà cô suýt bỏ lỡ. Càng đào sâu, cô càng nhận ra mật độ dày đặc của những sự trùng hợp ấy, dày đến mức không thể nào là ngẫu nhiên.
Nhã Kỳ ngồi lặng trong phòng làm việc, đầu óc quay cuồng với hàng loạt câu hỏi và một cảm giác chấn động sâu sắc đang dần lan tỏa khắp cơ thể. Suốt hơn một năm rưỡi qua, cô đã tự hào về từng thành công của mình, đã tin chắc rằng bản thân xứng đáng với vị trí CEO trẻ tuổi nhất trong lịch sử tập đoàn, đã công khai giễu cợt vai trò của người chồng mà cô cho là vô dụng trước mặt báo chí — trong khi thực chất, gần như mọi bước ngoặt quan trọng nhất trong sự nghiệp của cô đều có bàn tay âm thầm của chính người đàn ông ấy đứng sau.
Cô cảm thấy vừa xấu hổ, vừa tổn thương, vừa có một sự biết ơn sâu sắc mà cô chưa từng trải qua trước đây, tất cả hòa quyện thành một cơn bão cảm xúc phức tạp mà cô không biết phải xử lý thế nào. Cô nhớ lại tất cả những lần mình đối xử tệ bạc với Bách Nguyên — đẩy anh ra sống ở dãy nhà phụ như một người xa lạ, cấm anh xuất hiện trước mặt đối tác kinh doanh, công khai giễu cợt anh trước báo chí trong ngày lễ nhậm chức quan trọng nhất đời mình — trong khi anh chưa từng một lần lên tiếng đòi hỏi sự công nhận hay biết ơn nào, chỉ âm thầm đứng sau, bảo vệ và vun đắp cho thành công của cô mà không cần bất kỳ điều gì đáp lại.
"Tại sao anh ấy lại làm tất cả những điều này?" Cô tự hỏi mình trong bóng tối căn phòng, một câu hỏi mà cô chưa có câu trả lời chắc chắn, dù trong thâm tâm, cô bắt đầu nghi ngờ rằng lý do đằng sau không đơn thuần chỉ là một lời hứa với ông nội cô.
Một người chỉ giữ lời hứa vì nghĩa vụ sẽ không cần phải tỉ mỉ đến vậy, sẽ không cần phải giấu tên mình sau mỗi lần giúp đỡ, sẽ không cần phải chịu đựng những lời khinh miệt của cô suốt bao lâu mà không hề oán trách. Có điều gì đó sâu xa hơn thế, một điều mà cô bắt đầu linh cảm nhưng chưa dám gọi thành tên.
Cô nhớ lại đêm hai người ngồi cùng nhau ngoài hiên nhà dưới bầu trời đầy sao, khi anh nói rằng ngồi cạnh cô, anh không còn cảm thấy cô đơn nữa. Cô nhớ lại ánh mắt anh mỗi khi cô vô tình bắt gặp anh nhìn mình, một ánh mắt dịu dàng mà trước đây cô luôn cố tình lờ đi vì không muốn đối diện với ý nghĩa thật sự đằng sau nó. Cô nhớ lại việc anh luôn biết chính xác cô thích uống trà gừng khi trời lạnh, luôn chuẩn bị sẵn khăn choàng ấm vào những ngày thời tiết thay đổi, luôn xuất hiện đúng lúc mỗi khi cô cần một sự hỗ trợ nhỏ nhặt nào đó mà cô chưa từng lên tiếng yêu cầu.
Trời đã tối hẳn từ lâu, nhưng cô vẫn ngồi đó, không buồn bật thêm đèn, để mặc bóng tối dần bao trùm lấy căn phòng như đang phản chiếu đúng tâm trạng ngổn ngang trong lòng mình. Đêm đó, khi Bách Nguyên trở về nhà sau chuyến đi mua đồ, anh bắt gặp Nhã Kỳ ngồi lặng lẽ ngoài hiên nhà, gương mặt cô mang một vẻ trầm tư sâu sắc khác hẳn mọi khi.
"Cô vẫn chưa ngủ sao?" Anh hỏi, ngồi xuống cách cô một khoảng cách vừa phải.
"Tôi vừa nói chuyện với Thanh Hoài." Cô nói, giọng cô nhỏ nhẹ, không còn chút sắc bén thường thấy. "Về bộ tài liệu ẩn danh năm đó."
Bách Nguyên khựng lại trong giây lát, nhận ra ngay cô đã bắt đầu ghép nối được sự thật. Anh không phủ nhận, cũng không tìm cách chối bỏ. "Cô đã nhận ra rồi."
"Là anh, đúng không? Không chỉ dự án đó, mà còn nhiều chuyện khác nữa suốt hơn một năm rưỡi qua." Cô quay sang nhìn anh, đôi mắt cô long lanh những giọt nước chưa kịp rơi. "Tại sao anh không nói cho tôi biết? Tại sao anh cứ để tôi tự hào về những thành công mà thực chất phần lớn là nhờ anh, trong khi tôi lại đối xử với anh tệ bạc đến vậy?"
Bách Nguyên im lặng một lúc lâu, ánh mắt anh nhìn ra xa, cân nhắc từng lời trước khi đáp, như thể câu trả lời này quan trọng hơn bất kỳ điều gì anh từng nói với cô trước đây.
"Vì tôi không muốn cô nghĩ rằng thành công của cô không phải do chính năng lực của cô." Bách Nguyên đáp, giọng chân thành. "Tôi chỉ đưa ra những gợi ý nhỏ, những manh mối cần thiết, nhưng chính cô mới là người đưa ra quyết định, người thuyết phục hội đồng quản trị, người chịu trách nhiệm và gánh vác áp lực của từng dự án. Thành công đó thật sự thuộc về cô, tôi chỉ là người đứng sau hỗ trợ mà thôi."
Nhã Kỳ nhìn anh, nước mắt cuối cùng cũng lăn dài trên gò má, một sự pha trộn phức tạp giữa hối hận, biết ơn, và một cảm xúc khác mà cô chưa dám gọi tên đang dâng trào mãnh liệt trong lòng cô, khi cô nhận ra rằng người đàn ông cô vẫn luôn coi thường suốt hơn một năm qua, thực chất lại là người duy nhất trên đời, ngoài ông nội cô, thật sự quan tâm đến hạnh phúc và thành công của cô một cách vô điều kiện, không mảy may đòi hỏi bất kỳ điều gì đáp lại.
Cô đưa tay lau vội những giọt nước mắt, nhưng chúng vẫn cứ tiếp tục rơi, như thể cả một năm rưỡi kìm nén cảm xúc giờ đây được dịp bung vỡ hết ra ngoài. Bách Nguyên lặng lẽ đưa cho cô chiếc khăn tay, không nói thêm lời nào, chỉ ngồi yên bên cạnh, để cô có không gian cần thiết cho cơn bão cảm xúc của riêng mình lắng xuống theo cách tự nhiên nhất.