Chương 21
Chương 21 — Vị Thần Đèn Hùng Mạnh Và Toàn Năng
Cả hội trường dần lấy lại trật tự sau những phút hỗn loạn ban đầu, nhân viên phục vụ nhanh chóng sắp xếp lại bàn ghế, các phóng viên trở về vị trí, và bầu không khí căng thẳng dần được thay thế bởi một sự tò mò lẫn nể phục dành cho cách hai vợ chồng đã xử lý khủng hoảng ngay trước mắt mọi người. Buổi lễ ký kết được tiếp tục ba mươi phút sau đó như dự kiến, và lần này, không còn bất kỳ sự gián đoạn nào. Đại diện tập đoàn đối tác đa quốc gia, sau khi chứng kiến tận mắt cách Nhã Kỳ và Bách Nguyên xử lý khủng hoảng một cách bản lĩnh và minh bạch, không những không rút lui mà còn bày tỏ sự tin tưởng còn lớn hơn trước vào năng lực lãnh đạo của Đường Gia.
"Chúng tôi vốn dĩ luôn tìm kiếm những đối tác có khả năng đối mặt với khủng hoảng một cách trung thực, không né tránh." Vị đại diện nói riêng với Nhã Kỳ sau khi hai bên chính thức đặt bút ký vào bản hợp đồng lịch sử. "Những gì cô vừa thể hiện hôm nay còn thuyết phục chúng tôi hơn bất kỳ bản báo cáo tài chính hoàn hảo nào."
Nhưng câu chuyện không kết thúc ở đó. Ngay trong tối hôm ấy, toàn bộ tập tài liệu bằng chứng mà Bách Nguyên đã trình bày được chuyển giao chính thức cho cơ quan quản lý chứng khoán và cơ quan điều tra kinh tế, kèm theo đơn tố cáo chính thức từ phía Đường Gia về hành vi thao túng thị trường, cạnh tranh không lành mạnh và phá hoại uy tín doanh nghiệp có tổ chức.
Đội ngũ điều tra viên, khi tiếp nhận bộ hồ sơ đồ sộ mà Bách Nguyên đã dày công chuẩn bị, không giấu được sự kinh ngạc trước mức độ chi tiết và tính hệ thống của nó. "Tôi làm việc trong ngành này mười lăm năm, hiếm khi thấy một bộ chứng cứ từ khu vực tư nhân lại đầy đủ và chặt chẽ đến vậy." Một điều tra viên cấp cao nhận xét trong buổi làm việc đầu tiên với đại diện Đường Gia. "Gần như chúng tôi chỉ cần xác minh lại, chứ không phải điều tra từ đầu."
Cuộc điều tra diễn ra nhanh chóng nhờ vào khối lượng bằng chứng đầy đủ, chi tiết và đã qua kiểm chứng độc lập mà Bách Nguyên đã dày công thu thập suốt hơn ba năm qua. Trong vòng chưa đầy hai tuần, cơ quan chức năng đã xác nhận toàn bộ cáo buộc: Tập đoàn Long Thịnh, dưới sự chỉ đạo trực tiếp của Hứa Việt Long, đã nhiều lần vi phạm nghiêm trọng luật cạnh tranh, sử dụng các công ty vỏ bọc để thao túng giá cổ phiếu, và có hành vi xâm phạm đời tư nhằm mục đích trục lợi thương mại.
Hậu quả đến nhanh và nặng nề. Cổ phiếu của Long Thịnh lao dốc không phanh ngay khi thông tin điều tra được công bố chính thức. Hàng loạt đối tác kinh doanh lâu năm của tập đoàn này lập tức tuyên bố chấm dứt hợp tác để bảo vệ uy tín của chính họ. Hội đồng quản trị Long Thịnh, dưới áp lực từ các cổ đông lớn lo sợ thiệt hại tiếp tục lan rộng, buộc phải bỏ phiếu bãi nhiệm Việt Long khỏi vị trí Chủ tịch chỉ ba tuần sau sự kiện tại lễ ký kết.
Truyền thông đưa tin rầm rộ về sự sụp đổ nhanh chóng của một trong những đế chế kinh doanh từng được xem là hình mẫu vươn lên từ tay trắng. Nhiều nhà phân tích tài chính viết bài mổ xẻ nguyên nhân, chỉ ra rằng tham vọng thâu tóm bằng mọi giá, bất chấp đạo đức kinh doanh, cuối cùng đã trở thành con dao hai lưỡi tự hủy hoại chính người cầm nó.
Cô đặt tách trà xuống bàn, quay sang nhìn anh với ánh mắt vừa nhẹ nhõm vừa vẫn còn chút bàng hoàng. "Tôi không ngờ mọi chuyện lại kết thúc nhanh đến vậy." Nhã Kỳ nói với Bách Nguyên trong một buổi tối yên tĩnh tại biệt thự, khi cả hai cùng xem tin tức về việc Việt Long chính thức bị truy tố với nhiều tội danh liên quan đến thao túng thị trường chứng khoán. "Ông ta đã dành cả đời để chuẩn bị cho cuộc chiến này, vậy mà chỉ trong vài tuần, tất cả đã sụp đổ."
"Vì ông ta xây dựng mọi thứ trên nền tảng của sự dối trá và thù hận, không phải trên sự chính trực." Bách Nguyên đáp, ánh mắt anh trầm ngâm. "Dù nỗi đau của ông ta là thật, cách ông ta chọn để đối phó với nỗi đau ấy lại sai lầm ngay từ đầu. Anh không vui mừng trước sự sụp đổ của một con người, nhưng anh mừng vì Đường Gia và em đã an toàn."
Nhã Kỳ ngồi tựa vào vai anh, ánh mắt cô dõi theo bản tin đang chạy trên màn hình ti vi, lòng dâng lên một cảm giác phức tạp khó gọi tên — vừa nhẹ nhõm vì mối đe dọa lớn nhất đã được hóa giải, vừa có chút gì đó gần như thương cảm cho một con người đã để lòng thù hận dẫn dắt cả cuộc đời mình đến chỗ diệt vong. Cô im lặng một lúc, rồi hỏi một câu mà cô đã suy nghĩ nhiều kể từ đêm hôm ấy. "Anh có nghĩ ông ta sẽ tìm cách trả thù nữa không?"
"Có thể ông ta sẽ luôn ôm mối hận trong lòng." Bách Nguyên đáp thành thật. "Nhưng với những gì cơ quan điều tra đã xác nhận, ông ta sẽ không còn nguồn lực hay uy tín để tiếp tục gây ra bất kỳ mối đe dọa nghiêm trọng nào cho Đường Gia trong tương lai gần. Anh đã đảm bảo điều đó, bằng cách thu thập đầy đủ bằng chứng đến mức không ai có thể phủ nhận hay xoay chuyển được kết quả."
Trong nội bộ Đường Gia, không khí cũng chuyển biến rõ rệt. Những thành viên hội đồng quản trị từng hoài nghi năng lực của Nhã Kỳ giờ đây bày tỏ sự nể phục tuyệt đối, không chỉ vì cách cô xử lý khủng hoảng, mà còn vì tinh thần đoàn kết mà cô cùng chồng mình đã thể hiện trước công chúng, một hình ảnh mà chính ban truyền thông của tập đoàn cũng không thể dàn dựng tốt hơn nếu cố tình.
Vài tuần sau đó, Tập đoàn Đường Gia tổ chức một cuộc họp báo chính thức để công bố kết quả điều tra và khẳng định sự ổn định vững chắc của tập đoàn sau biến cố vừa qua. Nhã Kỳ đứng trên bục phát biểu, không còn vẻ căng thẳng như buổi lễ ký kết đầy sóng gió trước đó, mà thay vào đó là một sự tự tin điềm tĩnh, trưởng thành hơn hẳn.
Cô nhìn quanh phòng họp báo đông nghịt phóng viên, hít một hơi thật sâu trước khi tiếp tục. "Sự kiện vừa qua là một bài học lớn cho tôi." Cô nói trước hàng loạt phóng viên. "Nó cho tôi thấy rằng, một tập đoàn vững mạnh không chỉ cần một chiến lược kinh doanh đúng đắn, mà còn cần sự trung thực, minh bạch, và quan trọng nhất, cần những người đồng hành đáng tin cậy ở bên cạnh, dù họ không phải lúc nào cũng đứng trước ống kính máy quay."
Cô liếc nhìn về phía hàng ghế khách mời, nơi Bách Nguyên đang ngồi, ánh mắt hai người chạm nhau trong một khoảnh khắc ấm áp mà không ít phóng viên tinh ý đã kịp ghi lại. Ngay sáng hôm sau, bức ảnh ấy xuất hiện trên trang nhất nhiều tờ báo tài chính, kèm theo dòng tựa đề ca ngợi "cặp đôi quyền lực đã cùng nhau vượt qua sóng gió lớn nhất sự nghiệp". Nhã Kỳ đọc những dòng tin ấy với một cảm giác vừa ngượng ngùng vừa ấm áp lạ thường, khác hẳn sự khó chịu mà trước đây cô luôn cảm thấy mỗi khi báo chí nhắc đến "người chồng" của mình.
Sau buổi họp báo, khi trở về biệt thự, Nhã Kỳ và Bách Nguyên cùng ngồi ngoài hiên nhà như đã thành thói quen suốt nhiều năm qua, nhưng lần này, bầu không khí giữa hai người mang một sắc thái hoàn toàn khác — nhẹ nhõm, ấm áp, không còn chút gượng gạo hay khoảng cách nào như những ngày đầu tiên của cuộc hôn nhân sắp đặt.
"Cảm ơn anh." Nhã Kỳ nói, quay sang nhìn anh dưới ánh đèn hiên nhà. "Không chỉ vì đã giúp tôi vượt qua khủng hoảng lần này, mà vì suốt năm năm qua, dù tôi đối xử với anh tệ bạc đến mức nào, anh chưa từng một lần rời bỏ tôi."
"Anh đã hứa với ông chủ sẽ ở bên bảo vệ em." Bách Nguyên đáp, ánh mắt anh dịu dàng nhìn cô. "Nhưng sự thật là, anh ở lại không chỉ vì lời hứa đó nữa. Anh ở lại vì anh muốn ở lại, vì anh đã yêu em, từ lúc nào anh cũng không thể xác định chính xác."
Nhã Kỳ nhìn anh, trái tim cô đập rộn ràng trước lời thổ lộ chân thành ấy, nhưng cô cũng biết, đây mới chỉ là khởi đầu cho một cuộc trò chuyện quan trọng hơn nhiều mà cả hai còn cần phải có, khi thời hạn năm năm của cuộc hôn nhân sắp đặt giờ đây đã chính thức đến rất gần, và câu hỏi về việc liệu họ có tiếp tục ở bên nhau hay không vẫn còn treo lơ lửng, chưa có lời giải đáp chính thức từ cả hai phía.
Cô muốn nói ra điều gì đó ngay lúc ấy, muốn đáp lại lời thổ lộ của anh bằng chính sự chân thành tương xứng, nhưng những lời nói cứ nghẹn lại nơi cổ họng, như thể cả một đời kìm nén cảm xúc đã dựng nên một rào cản mà cô chưa thể vượt qua chỉ trong một khoảnh khắc. Cô chỉ lặng lẽ nắm chặt tay anh hơn, để bàn tay mình nói thay những lời cô chưa đủ can đảm thốt ra, và Bách Nguyên, hiểu được ý nghĩa của cử chỉ ấy, chỉ mỉm cười, kiên nhẫn chờ đợi như anh đã luôn kiên nhẫn suốt cả hành trình dài vừa qua.