Chương 9
Chương 9 — Vị Thần Đèn Hùng Mạnh Và Toàn Năng
Một năm sau ngày Vĩnh Bảo qua đời, giữa muôn vàn thử thách và áp lực từ cả nội bộ hội đồng quản trị lẫn những đợt cạnh tranh ngầm mà cô vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ nguồn gốc, Đường Nhã Kỳ chính thức được bổ nhiệm làm Tổng Giám đốc Điều hành của Tập đoàn Đường Gia, trở thành CEO trẻ nhất trong lịch sử hơn ba mươi năm tồn tại của tập đoàn, ở tuổi hai mươi sáu.
Buổi lễ nhậm chức được tổ chức trang trọng tại hội trường lớn của trụ sở chính, quy tụ gần như toàn bộ ban lãnh đạo cấp cao, các đối tác chiến lược quan trọng, và không ít phóng viên tài chính đến đưa tin về sự kiện được xem là bước ngoặt lớn của một trong những tập đoàn logistics hàng đầu miền Nam. Nhã Kỳ đứng trên bục phát biểu trong bộ vest xanh navy sang trọng, gương mặt tự tin rạng rỡ, hoàn toàn khác xa cô gái hoảng loạn phẫn nộ trong ngày đầu tiên biết tin về cuộc hôn nhân sắp đặt hơn một năm trước.
"Kính thưa quý vị, tôi xin gửi lời cảm ơn chân thành đến toàn thể hội đồng quản trị đã tin tưởng giao phó trọng trách này cho tôi." Cô phát biểu, giọng điềm tĩnh và tự tin. "Tôi hiểu rõ những nghi ngại mà nhiều người từng dành cho một người trẻ tuổi như tôi khi tiếp quản một tập đoàn lớn như Đường Gia. Nhưng tôi tin rằng, bằng chính năng lực và sự nỗ lực không ngừng nghỉ của bản thân, tôi đã và sẽ tiếp tục chứng minh mình xứng đáng với niềm tin ấy."
Tràng pháo tay vang lên nhiệt liệt khắp hội trường. Ngồi ở hàng ghế khách mời phía dưới, Cảnh Bách Nguyên lặng lẽ vỗ tay theo mọi người, ánh mắt anh dõi theo bóng dáng Nhã Kỳ trên bục phát biểu với một niềm tự hào thầm lặng mà anh không thể chia sẻ cùng ai. Anh biết rõ hơn ai hết, đằng sau mỗi thành tích cô vừa liệt kê, có không ít lần bàn tay anh đã âm thầm can thiệp để giúp cô vượt qua những cái bẫy tinh vi mà đối thủ giăng ra, nhưng anh chưa bao giờ có ý định để lộ điều đó, vì anh hiểu rằng sự tự tin cô đang có được, dù một phần được xây dựng trên nền tảng anh âm thầm vun đắp, vẫn là thành quả thật sự của những nỗ lực không ngừng nghỉ của chính cô.
Trong bài phát biểu, Nhã Kỳ cũng dành một đoạn ngắn để tưởng nhớ ông nội mình, giọng cô nghẹn lại trong chốc lát trước khi lấy lại được sự điềm tĩnh. "Ông nội tôi luôn tin rằng, một doanh nghiệp bền vững không chỉ được đo bằng lợi nhuận, mà còn bằng cách nó đối xử với những con người gắn bó cùng nó. Tôi xin hứa sẽ tiếp nối di sản ấy, không chỉ vì trách nhiệm dòng họ, mà vì tôi thật lòng tin vào những giá trị ông đã để lại."
Nhiều vị lãnh đạo cấp cao, những người từng hoài nghi cô nhất trong ngày đầu tiên cô bước chân vào tập đoàn, giờ đây gật gù tán thưởng, ánh mắt họ không còn chút dè dặt nào như trước. Đường Bảo Long, ngồi hàng ghế đầu, khẽ mỉm cười hài lòng, cảm thấy nhẹ nhõm khi nhận ra quyết định trao lại quyền điều hành cho cô cháu gái trẻ tuổi này rốt cuộc đã là một lựa chọn đúng đắn.
Sau phần phát biểu chính thức, buổi tiệc chiêu đãi nhỏ được tổ chức ngay tại sảnh lớn, nơi các khách mời có cơ hội trò chuyện thân mật hơn với vị CEO trẻ tuổi. Một phóng viên tài chính trẻ, có phần tò mò về đời tư của Nhã Kỳ hơn là công việc, đã tiến đến gần cô với một câu hỏi không mấy tế nhị.
"Xin chúc mừng cô Nhã Kỳ về vị trí mới. Tôi có thể hỏi một câu hơi riêng tư không? Chồng cô có mặt tại đây không? Chắc hẳn anh ấy rất tự hào về thành tích của cô."
Nhã Kỳ, có lẽ vì đang trong tâm trạng phấn khích của thành công vừa đạt được, hoặc có lẽ vì thói quen đã ăn sâu suốt hơn một năm qua khi luôn tìm cách phủ nhận vai trò của Bách Nguyên trong cuộc sống của mình, đã buông ra một câu trả lời mà cô không ngờ sẽ khiến không ít người xung quanh, bao gồm cả chính người trong cuộc, phải lặng người.
"Anh ấy có mặt, nhưng tôi nghĩ mọi người không cần quan tâm nhiều đến vai trò của anh ấy trong thành tích này." Cô cười nhẹ, giọng điệu có phần đùa cợt nhưng lại vô tình mang theo sự khinh miệt rõ ràng. "Nói thật, anh ấy chỉ giỏi việc trồng cây, sửa vòi nước trong nhà, chứ chưa từng góp một ý kiến gì cho công việc kinh doanh của tôi cả. Đôi khi tôi tự hỏi không biết mình lấy anh ấy về để làm gì, ngoài việc thỏa mãn một điều kiện trong di chúc của ông nội tôi."
Câu nói ấy, dù được nói ra với vẻ đùa cợt nhẹ nhàng, vẫn khiến không khí xung quanh chợt lắng xuống trong giây lát. Vài vị khách mời gần đó liếc nhìn về phía Bách Nguyên, người đang đứng cách đó không xa, hoàn toàn có thể nghe rõ từng lời. Gương mặt anh vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng ánh mắt anh, trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, thoáng qua một nỗi đau sâu sắc mà chỉ có Lâm Đắc Tường, đứng gần đó, mới kịp nhận ra.
"Cô ấy không có ý đó đâu, cậu chủ." Đắc Tường nói khẽ, bước đến gần Bách Nguyên sau khi vị phóng viên đã rời đi để tiếp tục phỏng vấn những khách mời khác. "Có lẽ chỉ là cô ấy đang cố gắng giữ hình ảnh độc lập trước truyền thông."
"Tôi hiểu." Bách Nguyên đáp, giọng vẫn điềm tĩnh, dù trong lòng đang phải kìm nén một nỗi đau mà anh chưa từng trải qua với cường độ mạnh mẽ đến vậy, một cảm giác hoàn toàn khác so với những lần tổn thương nhỏ nhặt trước đây. "Cô ấy nói đúng một phần sự thật. Trước mặt công chúng, tôi đúng là chỉ giỏi trồng cây và sửa vòi nước. Vai trò thật sự của tôi vốn dĩ không được phép công khai."
Lâm Đắc Tường đứng cạnh, muốn nói thêm điều gì đó để an ủi, nhưng cuối cùng chỉ đặt một tay lên vai anh, một cử chỉ im lặng mà cả hai đều hiểu rõ ý nghĩa. Đôi khi, không có ngôn từ nào đủ sức xoa dịu một nỗi đau đến từ chính người mình yêu thương.
Nhưng dù cố gắng tự an ủi bản thân bằng lý lẽ ấy, Bách Nguyên vẫn không thể phủ nhận cảm giác đau đớn đang len lỏi trong lồng ngực mình. Đây không phải lần đầu tiên Nhã Kỳ công khai coi thường anh trước mặt người khác, nhưng lần này, giữa không khí của một buổi lễ quan trọng đánh dấu thành công lớn nhất trong sự nghiệp của cô — thành công mà một phần không nhỏ đến từ sự hỗ trợ âm thầm của chính anh — câu nói ấy mang một sức nặng khác hẳn.
Tối hôm đó, khi buổi tiệc đã kết thúc và mọi người dần ra về, Bách Nguyên lặng lẽ rời khỏi hội trường trước khi Nhã Kỳ kịp nhận ra, tự mình bắt taxi trở về biệt thự thay vì đợi xe của cô như thường lệ. Anh muốn có một khoảng thời gian một mình để sắp xếp lại những cảm xúc đang rối bời trong lòng.
Anh ngồi một mình trong phòng riêng ở dãy nhà phụ, nhìn ra khung cửa sổ nơi ánh trăng khuya rọi xuống khu vườn tĩnh lặng, lòng tự hỏi liệu mình có đang mắc sai lầm khi tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi một người dường như sẽ không bao giờ nhìn nhận anh như một con người thật sự, chứ đừng nói đến việc yêu anh. Nhưng ngay khi ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, anh lại nhớ đến những khoảnh khắc hiếm hoi khi Nhã Kỳ để lộ ra sự mệt mỏi, nỗi cô đơn sâu kín đằng sau vẻ ngoài kiêu hãnh — những khoảnh khắc mà anh tin rằng, đằng sau bức tường phòng thủ kiên cố ấy, vẫn còn tồn tại một cô gái từng khao khát được yêu thương thật lòng trước khi cuộc đời dạy cô phải nghi ngờ tất cả mọi người.
Gần nửa đêm, Nhã Kỳ trở về biệt thự, có phần ngạc nhiên khi thấy đèn phòng Bách Nguyên vẫn còn sáng. Cô đứng trước cửa phòng anh một lúc lâu, tay giơ lên định gõ cửa rồi lại hạ xuống, trong lòng dấy lên một cảm giác áy náy mơ hồ mà cô không muốn thừa nhận, khi nhớ lại câu nói đùa cợt của mình lúc chiều và ánh mắt thoáng qua đầy tổn thương của anh mà cô đã cố tình lờ đi ngay lúc đó.
Cuối cùng, cô quay người bỏ đi mà không gõ cửa, tự nhủ với bản thân rằng mình không cần phải bận tâm đến cảm xúc của một người chỉ tồn tại trong cuộc đời cô như một điều kiện trong di chúc.
Nhưng khi về đến phòng riêng, cô vẫn không thể nào chợp mắt. Cô ngồi trước bàn trang điểm, tháo từng món trang sức xuống, ánh mắt cô vô tình dừng lại nơi tấm gương phản chiếu chính mình, và trong khoảnh khắc ấy, cô tự hỏi liệu người phụ nữ trong gương — người vừa mới nhậm chức CEO trẻ nhất lịch sử tập đoàn, người vừa buông ra một câu nói cay nghiệt trước hàng chục ống kính máy quay — có thật sự là con người mà cô muốn trở thành hay không.
Đêm đó, giấc ngủ của cô không hề yên bình như những chiến thắng khác cô từng có được, và hình ảnh ánh mắt tổn thương thoáng qua của Bách Nguyên cứ len lỏi vào tâm trí cô, dù cô cố gắng phủ nhận đến đâu, rằng câu nói của mình đã gây ra một vết thương không hề nhỏ cho người đàn ông vẫn luôn âm thầm đứng sau lưng cô suốt cả năm qua.