Vị Thần Đèn Hùng Mạnh Và Toàn Năng
9 phút đọc

Chương 4

Chương 4 — Vị Thần Đèn Hùng Mạnh Và Toàn Năng

Cập nhật 10/09/2026 9 phút đọc

Ba tuần sau đám tang, cuộc sống trong biệt thự họ Đường dần trở lại một thứ trật tự mới, dù trật tự ấy lạnh lẽo hơn bất kỳ điều gì Bách Nguyên từng tưởng tượng khi còn nghe Vĩnh Bảo kể về hạnh phúc gia đình. Nhã Kỳ dọn hẳn phòng làm việc riêng của mình lên tầng ba, khóa cửa bằng vân tay chỉ dành cho cô, còn phòng của Bách Nguyên được sắp xếp ở dãy nhà phụ phía sau vườn, cách xa khu nhà chính đến mức anh phải đi bộ gần năm phút mới tới được phòng ăn.

"Đây là điều kiện tối thiểu tôi có thể chấp nhận." Nhã Kỳ nói trong bữa ăn hiếm hoi cả hai cùng ngồi chung bàn, giọng cô lạnh như băng, mắt không buồn nhìn anh. "Anh có phòng riêng, có thẻ tín dụng đủ để chi tiêu cá nhân, không phải lo về tiền bạc. Đổi lại, anh không can thiệp vào công việc của tôi, không xuất hiện trước truyền thông với danh nghĩa chồng tôi trừ khi thật sự cần thiết cho hợp đồng hôn nhân, và quan trọng nhất, đừng bao giờ nghĩ rằng mình có quyền lên tiếng về bất kỳ quyết định nào trong tập đoàn Đường Gia."

"Tôi hiểu." Bách Nguyên đáp gọn, tay vẫn cầm đũa gắp thức ăn một cách chậm rãi, vẫn còn đang làm quen với cảm giác vị giác — thứ cảm giác kỳ diệu mà một ngàn năm làm thần đèn anh chưa từng được trải nghiệm. Món canh chua trước mặt anh có vị chua thanh của me, vị ngọt của thơm, một chút cay nồng của ớt, tất cả hòa quyện thành một trải nghiệm mà anh không thể diễn tả bằng lời, dù gương mặt anh vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh thường thấy.

Nhã Kỳ liếc nhìn anh ăn, có chút khó chịu trước sự bình thản của người đàn ông này. Cô đã quen với việc những kẻ cơ hội xung quanh mình luôn tìm cách lấy lòng, nịnh nọt, hoặc ngược lại, tỏ ra ấm ức, oán trách khi bị đối xử lạnh nhạt. Nhưng Bách Nguyên không thuộc kiểu nào trong số đó. Anh chỉ lặng lẽ chấp nhận mọi điều kiện cô đưa ra, không phản kháng, không nịnh bợ, như thể việc bị đối xử ra sao không hề quan trọng với anh.

"Anh không định phản đối gì sao?" Cô hỏi, giọng có chút mỉa mai. "Ngôi nhà này rộng thế, anh có thể đòi phòng ở gần khu chính hơn, đòi hỏi những thứ tương xứng với danh phận chồng tôi trên giấy tờ."

"Tôi không cần những thứ đó." Anh đáp, ánh mắt nhìn cô thẳng thắn. "Tôi ở đây vì một lời hứa với ông nội cô, không phải vì gia sản hay danh phận. Cô có thể đối xử với tôi thế nào tùy ý, tôi sẽ không phàn nàn."

Câu trả lời ấy khiến Nhã Kỳ khựng lại trong giây lát, nhưng cô nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng quen thuộc, đứng dậy rời khỏi bàn ăn mà không nói thêm lời nào.

Những ngày sau đó, cô bắt đầu công khai thái độ coi thường anh trước mặt người khác. Trong một buổi tiệc nhỏ dành cho các lãnh đạo cấp cao của Đường Gia được tổ chức tại biệt thự để tưởng nhớ Vĩnh Bảo và ổn định tinh thần nhân sự, khi một vị phó tổng giám đốc lớn tuổi hỏi thăm về "phu quân" của cô, Nhã Kỳ chỉ nhếch mép cười nhạt.

"Anh ấy chỉ là điều kiện trong di chúc ông nội tôi để lại, không phải người tôi lựa chọn." Cô nói thẳng thừng, không hề để tâm đến việc Bách Nguyên đang đứng cách đó chỉ vài bước chân, hoàn toàn có thể nghe rõ từng chữ. "Mọi người không cần quan tâm đến anh ấy nhiều làm gì. Anh ấy không tham gia vào bất kỳ hoạt động nào của tập đoàn."

Vị phó tổng giám đốc có chút bối rối trước sự thẳng thắn đến tàn nhẫn ấy, liếc nhìn Bách Nguyên với ánh mắt ái ngại. Nhưng anh chỉ khẽ gật đầu chào, gương mặt không gợn chút cảm xúc tổn thương nào lộ ra ngoài, dù bên trong lồng ngực, một cảm giác nhói buốt xa lạ đang len lỏi — thứ cảm giác mà sau này anh mới học được cách gọi tên: bị tổn thương bởi lời nói của người mình quan tâm.

Sau buổi tiệc, khi khách khứa đã ra về hết, Lâm Đắc Tường tìm đến phòng Bách Nguyên ở dãy nhà phụ, mang theo một ấm trà nóng và vẻ mặt áy náy.

"Cậu chủ, xin lỗi vì cách cô chủ đối xử với cậu." Ông nói, đặt ấm trà xuống bàn. "Tôi biết ông chủ trước khi mất đã kể cho tôi nghe một phần câu chuyện của cậu. Tôi không hiểu hết mọi thứ, nhưng tôi biết cậu không phải kẻ cơ hội như cô chủ vẫn nghĩ."

"Ông không cần xin lỗi thay cô ấy." Bách Nguyên rót trà, khẽ mỉm cười với người quản gia già — người duy nhất trong biệt thự này đối xử với anh bằng sự tôn trọng thật lòng. "Nhã Kỳ có lý do để giận dữ. Cô ấy bị ép buộc vào một cuộc hôn nhân không hề mong muốn, ngay sau khi vừa mất đi người thân duy nhất còn lại. Nếu tôi ở vị trí cô ấy, có lẽ tôi cũng sẽ phản ứng tương tự, thậm chí còn tệ hơn."

"Cậu thật sự không giận cô ấy sao?" Đắc Tường nhìn anh, có chút ngạc nhiên trước sự bao dung ấy.

"Tôi đang học cách làm người." Bách Nguyên nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh trăng khuya rọi xuống khu vườn sau nhà. "Một ngàn năm qua, tôi chưa từng phải học cách chịu đựng sự khinh miệt, vì tôi chưa từng có cảm xúc để bị tổn thương. Bây giờ tôi có cảm xúc rồi, và tôi nhận ra chịu đựng cũng là một phần của việc sống, không thể tránh khỏi."

Đắc Tường im lặng một lúc, rồi hỏi một câu mà ông đã trăn trở từ lâu. "Cậu định làm gì trong năm năm tới? Chỉ âm thầm chịu đựng như vậy sao?"

"Không." Bách Nguyên lắc đầu, ánh mắt anh ánh lên một sự kiên định. "Tôi hứa với ông chủ sẽ bảo vệ cô ấy, giúp cô ấy đứng vững trên con đường thừa kế tập đoàn. Tôi sẽ giữ lời hứa đó, dù cô ấy có bao giờ biết đến hay không, dù cô ấy có ghét bỏ tôi đến đâu. Đó không phải là gánh nặng đối với tôi. Đó là điều duy nhất tôi có thể làm để trả ơn người đã cho tôi cơ hội được sống một kiếp người thật sự."

Đêm hôm đó, sau khi rời phòng Bách Nguyên, Đắc Tường đi ngang qua phòng làm việc của Nhã Kỳ, thấy ánh đèn vẫn còn sáng qua khe cửa. Ông khẽ gõ, mang vào một tách trà nóng theo thói quen cũ.

"Cô chủ vẫn chưa nghỉ sao?" Ông hỏi, đặt tách trà xuống bàn.

"Cháu đang xem lại toàn bộ hồ sơ nhân sự của các phòng ban." Nhã Kỳ đáp, không ngẩng lên, mắt vẫn dán vào màn hình máy tính. "Ngày mai cháu chính thức nhận việc, cháu không muốn để lộ bất kỳ sơ hở nào trước những người vẫn hoài nghi năng lực của cháu chỉ vì cháu mang họ Đường."

"Cô chủ không cần phải chứng minh gì với ai cả." Đắc Tường nói nhẹ nhàng. "Ông chủ tin tưởng cô tuyệt đối."

"Cháu biết." Nhã Kỳ ngừng gõ phím, thở dài. "Nhưng chính vì ông tin tưởng cháu đến vậy, cháu càng không thể để ông thất vọng. Đây là gia sản cả đời ông xây dựng, bác Tường ạ. Cháu không có quyền làm hỏng nó chỉ vì cháu còn trẻ và thiếu kinh nghiệm."

Đắc Tường nhìn cô, lòng dâng lên một sự thương cảm sâu sắc trước áp lực vô hình mà cô gái trẻ này đang tự đặt lên vai mình, hoàn toàn không hay biết rằng, chỉ cách đó vài trăm mét, một người đàn ông khác cũng đang thức trắng đêm, âm thầm lo lắng cho chính cô theo một cách mà cô không thể ngờ tới.

Ngày hôm sau, Nhã Kỳ chính thức bước vào văn phòng của mình tại trụ sở Tập đoàn Đường Gia với tư cách nhân viên tập sự cấp cao, một vị trí được thiết kế để cô làm quen dần với guồng máy vận hành trước khi chính thức tiếp quản các vị trí lãnh đạo cao hơn theo lộ trình kế nhiệm mà ông nội cô đã vạch ra từ nhiều năm trước. Nhưng ngay từ ngày đầu tiên, cô đã cảm nhận được ánh mắt dò xét, hoài nghi từ không ít thành viên hội đồng quản trị lâu năm — những người cho rằng một cô gái hai mươi lăm tuổi, dù mang họ Đường, vẫn còn quá non nớt để gánh vác trọng trách khổng lồ mà Vĩnh Bảo để lại.

"Cô Nhã Kỳ, dự án phát triển tuyến vận tải liên vùng phía Nam đang gặp khó khăn về mặt đối tác logistics." Một trưởng phòng lớn tuổi báo cáo trong buổi họp đầu tiên cô tham dự với tư cách người phụ trách, giọng điệu có phần thử thách hơn là hỗ trợ. "Đây là dự án chiến lược mà ông chủ cũ đã giao cho phòng chúng tôi phụ trách trước khi qua đời. Không biết cô có phương án gì để giải quyết không?"

Nhã Kỳ nhìn quanh bàn họp, nhận ra ngay đây là một phép thử được cố tình sắp đặt — một dự án phức tạp, nhiều rủi ro, được giao cho cô ngay từ đầu để xem cô có đủ năng lực thật sự hay chỉ là một cái tên được nâng đỡ nhờ dòng họ. Cô siết chặt tay dưới gầm bàn, nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ bình thản tuyệt đối.

"Tôi sẽ nghiên cứu hồ sơ dự án trong hai ngày tới và đưa ra phương án cụ thể trong buổi họp tiếp theo." Cô đáp, giọng điềm tĩnh dù trong lòng đang dâng lên một áp lực nặng nề chưa từng có. Đây là lần đầu tiên trong đời cô phải tự mình đối mặt với một thử thách kinh doanh thực sự, không có ông nội đứng sau chống lưng, không có ai để dựa vào.

Tối hôm đó, khi trở về biệt thự, cô mang theo cả chồng hồ sơ dự án về phòng làm việc riêng, ngồi lặng lẽ đến tận nửa đêm dưới ánh đèn bàn, cố gắng tìm ra một hướng giải quyết cho bài toán mà ngay cả những trưởng phòng dày dạn kinh nghiệm cũng đang bế tắc. Cô hoàn toàn không biết rằng, cách đó không xa, ở dãy nhà phụ phía sau vườn, Cảnh Bách Nguyên đang đứng lặng lẽ bên khung cửa sổ, nhìn về phía ánh đèn còn sáng trên tầng ba của khu nhà chính, lòng đã âm thầm quyết định sẽ không để cô đơn độc đối mặt với thử thách đầu tiên này, dù cô có bao giờ biết ơn anh hay không.

Đã sao chép liên kết chương