Chương 2
Chương 2 — Vị Thần Đèn Hùng Mạnh Và Toàn Năng
Khói mỏng cuộn lên từ miệng đèn, dần dần kết thành một dáng người cao lớn đứng lặng giữa căn phòng ngầm, mái tóc đen tuyền, đôi mắt sâu thẳm như chứa cả ngàn năm không đáy. Cảnh Bách Nguyên chắp tay sau lưng, cúi đầu nhẹ theo thói quen đã lặp lại không biết bao nhiêu lần trước mặt người đàn ông này suốt ba mươi lăm năm qua.
"Ông gọi tôi giữa đêm khuya thế này, chắc không phải để hỏi thăm sức khỏe của tôi." Giọng anh vẫn trầm, nhưng đã bớt đi phần lạnh lẽo của những ngày đầu, thay vào đó là một sự quan tâm kín đáo mà chỉ người tinh ý mới nhận ra.
Vĩnh Bảo ngồi xuống chiếc ghế gỗ đặt sẵn trong phòng, tay chống gậy, hơi thở có phần nặng nhọc hơn ngày thường. "Bác sĩ nói tim ta có thể ngừng đập bất cứ lúc nào trong sáu tháng tới. Có thể sớm hơn." Ông nói câu ấy nhẹ tênh như đang bàn về thời tiết, khiến Bách Nguyên khựng lại trong giây lát.
"Ông đã kể chuyện này cho Nhã Kỳ chưa?"
"Chưa. Và sẽ không kể, cho đến khi mọi việc đã an bài." Vĩnh Bảo nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt đã không còn chút do dự nào. "Bách Nguyên, ta đã suy nghĩ về điều ước thứ ba của mình suốt hai mươi năm qua. Ta từng nghĩ sẽ dùng nó để đảm bảo tương lai cho Nhã Kỳ — cho con bé một vị trí vững chắc, một cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối, hay đơn giản là thêm vài chục năm tuổi thọ để ta có thể ở bên nhìn con bé trưởng thành. Nhưng đêm nay ta nhận ra mình đã nghĩ sai suốt hai mươi năm."
"Ông định làm gì?"
"Ta sẽ dùng điều ước cuối cùng của mình để trao trả tự do cho cậu."
Không gian trong căn phòng ngầm như đông cứng lại. Bách Nguyên đứng bất động, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một tia gì đó anh chưa từng cho phép bản thân bộc lộ suốt một ngàn năm — một sự hoang mang thuần khiết đến mức gần như đau đớn. "Ông biết mình đang nói gì không? Cái giá của việc trao trả tự do không hề nhỏ. Ông sẽ mất đi điều ước cuối cùng có thể cứu chính mạng sống của mình."
"Ta biết rất rõ." Vĩnh Bảo mỉm cười, nụ cười của một người đã bình thản chấp nhận cái chết từ lâu. "Nhưng một điều ước không thể kéo dài sự sống của ta quá vài năm nữa, trong khi cậu đã bị giam cầm một ngàn năm. Ta không muốn là một trong số những kẻ đã lợi dụng cậu suốt thiên niên kỷ qua chỉ vì sợ chết. Ta muốn là người cuối cùng, người khác biệt."
Bách Nguyên im lặng rất lâu. Trong suốt lịch sử tồn tại của mình, chưa một ai từng đề nghị điều này. Không phải vì không ai biết đến kẽ hở của lời nguyền — kẽ hở ấy vốn đã được ghi lại đâu đó trong những văn tự cổ mà không ít học giả từng nghiên cứu — mà vì chẳng ai đủ dại dột để từ bỏ quyền lực gần như vô hạn của ba điều ước chỉ để trả tự do cho một sinh mệnh không máu mủ ruột thịt. "Tại sao? Ông còn cả một tập đoàn, một đứa cháu gái cần bảo vệ. Ông có thể dùng điều ước để kéo dài sự sống, để nhìn con bé lớn lên, lập gia đình, có con cái."
"Chính vì ta còn con bé, ta mới càng không thể làm vậy." Giọng Vĩnh Bảo trầm xuống, mang theo một nỗi đau đã được nén chặt từ rất lâu. "Nhã Kỳ lớn lên trong một gia tộc mà tình cảm luôn bị đo đếm bằng lợi ích. Cha mẹ nó mất sớm, họ hàng vây quanh chỉ chờ ngày ta nhắm mắt để tranh giành gia sản. Con bé thông minh, mạnh mẽ, nhưng cũng kiêu ngạo và cô độc đến đáng thương, vì nó không tin bất kỳ ai còn sống có thể yêu nó mà không vì tiền bạc hay quyền lực nhà họ Đường. Nếu ta dùng điều ước cuối cùng để kéo dài mạng sống của mình, ta chỉ đang trì hoãn nỗi sợ ấy thêm vài năm, chứ không giải quyết được gốc rễ vấn đề. Nhưng nếu ta trao tự do cho cậu..."
"Ông định kéo tôi vào chuyện của cháu gái ông." Bách Nguyên nói, không phải câu hỏi.
"Ta muốn nhờ cậu một việc, không phải ra lệnh." Vĩnh Bảo nhấn mạnh từng chữ. "Sau khi được trả tự do, cậu sẽ hóa thân thành người thật sự — có thể già đi, có thể đau, có thể yêu. Ta biết cậu hoàn toàn có quyền từ chối lời thỉnh cầu này, và nếu cậu từ chối, ta vẫn sẽ dùng điều ước để trả tự do cho cậu, không kèm điều kiện gì. Nhưng nếu cậu bằng lòng, ta muốn cậu kết hôn với Nhã Kỳ, chính thức, hợp pháp, trong vòng năm năm. Không phải để cậu thay ta bảo bọc con bé mãi mãi — con bé cần tự đứng vững bằng đôi chân của chính mình — mà để trong năm năm ấy, có một người ở bên cạnh nó, âm thầm giúp nó vượt qua giai đoạn khó khăn nhất khi ta không còn nữa, mà không để lộ ra rằng mình đang giúp. Ta muốn con bé học được cách tin vào chính năng lực của mình trước, rồi sau đó, nếu số mệnh cho phép, học được cách tin vào một trái tim khác không vì gia sản mà đến gần nó."
Bách Nguyên bước đến bên khung cửa sổ nhỏ duy nhất của căn phòng ngầm, nhìn ra khoảng sân tối phía sau biệt thự nơi ánh trăng khuya rọi xuống hàng cây sao đen cao vút. "Ông đang đặt cược cả phần đời còn lại của cháu gái ông vào tay một sinh mệnh chưa từng sống một ngày làm người."
"Ta đang đặt cược vào phẩm giá của cậu, thứ ta đã chứng kiến suốt ba mươi lăm năm qua, chứ không phải vào phép thuật của cậu." Vĩnh Bảo đáp, giọng không hề dao động. "Cậu không cần phải yêu con bé. Ta không thể ép buộc trái tim ai, kể cả bằng ba điều ước. Ta chỉ cần cậu ở bên nó, bảo vệ nó khỏi những cạm bẫy mà một cô gái hai mươi lăm tuổi chưa từng trải sự đời không thể lường trước được, trong năm năm. Sau năm năm, nếu cả hai người không có tình cảm gì với nhau, cậu hoàn toàn tự do rời đi, ly hôn, sống cuộc đời của riêng cậu. Đó là lời hứa danh dự, không phải điều khoản của lời nguyền."
Một khoảng lặng dài trôi qua. Bách Nguyên nghĩ về một ngàn năm đã sống không có lựa chọn, về việc lần đầu tiên trong đời có người đưa cho anh một đề nghị thay vì một mệnh lệnh. Anh nghĩ về cảm giác được là chính mình, được nếm thử một bữa ăn, được cảm nhận cơn mưa rơi trên da thịt, được sống và chết như một con người bình thường — những điều mà suốt thiên niên kỷ qua chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng của anh khi lắng nghe Vĩnh Bảo kể chuyện. Và anh cũng nghĩ về người đàn ông trước mặt mình, người bạn duy nhất anh từng có, đang chuẩn bị đánh đổi cơ hội sống sót cuối cùng của chính mình chỉ vì một lời hứa với cháu gái và một sinh mệnh không cùng huyết thống.
"Tôi đồng ý." Anh nói, giọng chắc nịch. "Nhưng tôi muốn ông biết, tôi sẽ không giả vờ yêu cô ấy nếu tôi không cảm nhận được điều đó thật lòng. Và tôi cũng sẽ không ép cô ấy phải yêu tôi."
"Ta không cần cậu giả vờ bất cứ điều gì." Vĩnh Bảo mỉm cười, ánh mắt cuối cùng cũng nhẹ nhõm hẳn đi như trút được một gánh nặng đã đè lên vai suốt hai mươi năm. "Ta chỉ cần cậu là chính cậu. Đó là tất cả những gì con bé cần, dù nó chưa biết điều đó."
Ông đứng dậy, chống gậy bước đến trước tủ kính, đặt bàn tay run rẩy lên thân đèn đồng lạnh ngắt lần cuối cùng trong đời. "Cảnh Bách Nguyên, điều ước cuối cùng của ta: hãy được tự do."
Ánh sáng vàng cam bùng lên chói lòa khắp căn phòng ngầm, cuộn xoáy quanh thân hình Bách Nguyên như một cơn lốc lửa êm dịu, xé toạc từng lớp xiềng xích vô hình đã trói buộc anh suốt một ngàn năm. Anh cảm nhận được thứ gì đó vừa vỡ tan trong lồng ngực mình, và ngay sau đó là một luồng cảm giác hoàn toàn mới lạ tràn vào — tim đập, phổi thở, máu chảy trong huyết quản lần đầu tiên sau một thiên niên kỷ. Khi ánh sáng tắt hẳn, chiếc đèn đồng trên tay Vĩnh Bảo đã trở nên trống rỗng, chỉ còn là một món cổ vật vô tri thực sự, không còn linh hồn nào trú ngụ bên trong.
Bách Nguyên đứng đó, hai tay run rẩy đưa lên trước mặt, nhìn từng đường vân trên lòng bàn tay mình như thể đang nhìn thấy chúng lần đầu tiên. Anh cảm nhận được cái lạnh của căn phòng ngầm chạm vào da, cảm nhận được nhịp tim đang đập gấp gáp trong lồng ngực — cảm giác sợ hãi, cảm giác sống, cảm giác làm người.
"Cậu ổn chứ?" Vĩnh Bảo hỏi, giọng đã yếu đi trông thấy sau khi vừa dùng hết điều ước cuối cùng.
"Tôi... tôi đang thở." Bách Nguyên nói, giọng anh lần đầu tiên trong một ngàn năm mang theo một chút run rẩy không thể kiểm soát. "Tôi thật sự đang thở."
Sáng hôm sau, trong phòng ăn sáng lớn của biệt thự, Đường Nhã Kỳ, hai mươi lăm tuổi, mặc bộ vest công sở màu xám tro cắt may tinh tế, ngồi đối diện ông nội với vẻ mặt lạnh lùng thường thấy, cho đến khi ông chậm rãi đặt trước mặt cô một tờ giấy chứng nhận hôn nhân đã điền sẵn tên cô, chỉ còn thiếu chữ ký, và bên cạnh là cái tên xa lạ: Cảnh Bách Nguyên.
"Ông nội, đây là cái gì?" Cô hỏi, giọng bắt đầu run lên vì phẫn nộ khi nghe ông giải thích ngắn gọn về việc cô sẽ phải kết hôn với một người đàn ông cô chưa từng gặp mặt, trong vòng năm năm, theo đúng di nguyện của ông.
"Con sẽ hiểu lý do sau." Vĩnh Bảo chỉ nói vậy, ánh mắt vừa kiên định vừa chan chứa một nỗi áy náy sâu kín mà Nhã Kỳ, trong cơn giận dữ của mình, không kịp nhận ra. "Ông xin con, chỉ lần này thôi. Hãy tin ông."
Nhã Kỳ đứng bật dậy, tay siết chặt mép bàn đến trắng bệch, đôi mắt long lanh giận dữ nhìn thẳng vào ông nội mình — người duy nhất trên đời cô còn tin tưởng — và trong khoảnh khắc ấy, cô hoàn toàn không hay biết rằng người đàn ông xa lạ tên Cảnh Bách Nguyên đang đứng lặng lẽ ở một góc phòng khác của căn biệt thự, lần đầu tiên trong một ngàn năm học cách hít thở như một con người, chuẩn bị bước vào cuộc đời cô theo một cách mà cả hai đều không thể ngờ tới.