Chương 16
Chương 16
Tôi lùi về sau một bước.
“Luật sư Lưu đã gửi thỏa thuận ly hôn cho anh rồi. Điều kiện ghi rất rõ. Anh ký, tôi sẽ không truy cứu thêm chuyện khác. Anh không ký, gặp nhau ở tòa.”
Nói xong, tôi xoay người rời đi. Anh ta không đuổi theo. Phiên tòa được ấn định vào ngày mười lăm tháng sau. Trong hai tuần trước ngày mở phiên tòa, hết chuyện này đến chuyện khác liên tiếp xảy ra. Đầu tiên là Cố Minh Thành chủ động hẹn gặp tôi. Tại một quán cà phê ở khu công nghệ cao, anh ấy trẻ hơn trong tấm ảnh trên danh thiếp. Cách nói chuyện ngắn gọn, dứt khoát.
“Cô Nguyễn, tôi đã xem hướng nghiên cứu kỹ thuật mà cô công khai. Hai đề tài cô đang thực hiện, nếu có khả năng thương mại hóa, Quỹ đầu tư Duệ Trạch rất muốn trở thành đơn vị đầu tiên đánh giá công nghệ và tham gia ươm tạo.”
“Hiện tại vẫn đang ở giai đoạn đầu.”
“Không sao, thứ chúng tôi tìm chính là các dự án ở giai đoạn đầu. Cô có hàng rào công nghệ hoàn chỉnh cùng quyền sở hữu trí tuệ độc lập, đó mới là giá trị cốt lõi nhất.”
Tôi trao đổi với anh ấy hơn một tiếng rưỡi. Trước khi rời đi, anh ấy nói:
“Cô Nguyễn, nếu cô có ý định thành lập studio hoặc công ty, chúng tôi sẵn sàng trở thành nhà đầu tư vòng thiên thần.”
Tôi ghi nhớ chuyện này, nhưng chưa trả lời ngay. Chuyện thứ hai. Mười ngày sau khi tôi chuyển ra ngoài, chị Triệu gọi điện.
“Tô Tô! Mẹ chồng em vừa đăng một bài trong nhóm cư dân khu chung cư!”
“Bà ấy nói gì?”
“Nói em cuỗm sạch tiền tiết kiệm của cả nhà, nói em bất hiếu, mặc kệ sống chết của người già, còn nói sau khi có tiền thì... thì đi cặp kè với đàn ông bên ngoài!”
Khóe mày tôi từ từ nhíu lại.
“Còn có người đăng một tấm ảnh chụp màn hình, cũng không biết ai chỉnh sửa nữa, nói em hẹn hò với một người đàn ông trong quán cà phê.”
Cố Minh Thành. Chính là buổi gặp ở quán cà phê hôm đó.
“Nguyễn Tô, em đừng vội. Chị đã lên tiếng giúp em trong nhóm rồi! Ai cũng biết mẹ chồng em là người thế nào, nhưng vẫn có vài người không biết sự thật nên hùa theo...”
“Chị Triệu, cảm ơn chị. Chuyện này để em tự xử lý.”
Tôi ngồi trước bàn làm việc suy nghĩ năm phút. Sau đó mở thư viện ảnh trong điện thoại, tìm đến những thứ tôi vẫn luôn chưa dùng tới. Đó là toàn bộ những việc mẹ Chu bắt tôi làm suốt bảy năm qua. Tôi có thói quen ghi chép chi tiêu. Từng khoản tiền sinh hoạt, từng lần chuyển tiền cho Chu Diên, từng khoản tôi bỏ ra để mua thuốc hay chạy việc cho bà, từng phong bì mừng tuổi, hiếu hỉ mỗi dịp lễ Tết mà bà bắt tôi phải chi, tất cả đều được ghi lại cẩn thận trong bảng tính. Đầy đủ suốt bảy năm. Tôi lại mở một thư mục khác. Bên trong là những ảnh chụp màn hình mà Đào Vy từng giúp tôi lưu lại khi chúng tôi trò chuyện. Bình luận của Chu Huệ trên vòng bạn bè, lịch sử Chu Diên vay tiền không trả, cùng tin nhắn năm đó của Ngụy Mẫn đòi trả nợ. Tôi sắp xếp toàn bộ tài liệu, rồi gửi hết cho luật sư Lưu.
“Nếu phía họ còn tiếp tục dẫn dắt dư luận, chúng ta sẽ dùng những bằng chứng này.”
Luật sư Lưu trả lời rất nhanh.
“Đã nhận. Cứ yên tâm.”
Chuyện thứ ba. Ngày thứ mười hai. Tôi nhận được một email trên điện thoại. Người gửi tôi không quen, nhưng tổ chức thì tôi biết. Đó chính là kho chuyên gia thẩm định kỹ thuật trong ngành mà giáo sư Phương đã giới thiệu. Tiêu đề email là:
“Chúc mừng, quý vị đã chính thức được xét duyệt vào kho chuyên gia.”
Thông tin đính kèm ghi rõ, trong quý tới sẽ có ba dự án kỹ thuật trọng điểm cần các chuyên gia tham gia thẩm định, khi đó họ sẽ gửi thư mời chính thức. Tôi lưu lại email này. Sau đó mở sang một trang khác. Studio Tư vấn Kỹ thuật Nguyễn Tô. Người đại diện pháp luật: Nguyễn Tô. Vốn điều lệ: 1 triệu tệ. Tôi lần lượt điền từng dòng thông tin trong biểu mẫu. Đến mục “Phạm vi kinh doanh”, ngón tay tôi chợt khựng lại trên bàn phím. Ngoài cửa sổ, nắng chiều rực rỡ phủ kín cả bầu trời. Tôi tiếp tục gõ bàn phím. Ba ngày trước phiên tòa. Luật sư Lưu gặp tôi lần cuối.
“Các tài liệu đều đã đầy đủ. Tôi cũng đã nắm được phần nào chiến lược của phía luật sư đối phương. Họ định yêu cầu phân chia tài sản chung trong thời kỳ hôn nhân, đặc biệt là khoản thu nhập từ việc cấp phép công nghệ của cô.”
“Họ có thể chia được không?”
“Không thể. Quyền sở hữu trí tuệ đã được đăng ký độc lập dưới tên cô, quá trình sáng tạo có đầy đủ dấu thời gian, cũng không sử dụng tài sản chung trong hôn nhân để đầu tư. Về mặt pháp lý rất rõ ràng, đây là tài sản riêng của cô.”
“Vậy họ còn tranh giành gì nữa?”
“Kéo dài thời gian.” Luật sư Lưu tháo kính, day nhẹ sống mũi, “Họ muốn kéo dài cho đến khi cô chịu nhượng bộ. Ngoài ra, có thể họ sẽ cho rằng việc cô ‘che giấu thu nhập’ đã cấu thành hành vi lừa dối giữa vợ chồng.”
“Tôi có nghĩa vụ phải khai báo sao?”
“Không. Đây không phải thu nhập từ tiền lương, nên không tồn tại nghĩa vụ phải báo cho đối phương. Hơn nữa...” Bà ấy mỉm cười, “Lý do cô che giấu cũng có đầy đủ bằng chứng chứng minh rằng suốt bảy năm qua, cô luôn bị xem nhẹ, hạ thấp và không có địa vị kinh tế độc lập. Thẩm phán sẽ hiểu.”
“Còn một chuyện nữa.” Luật sư Lưu nhìn tôi, “Cô có định tự mình trình bày trước tòa không?”
“Trình bày chuyện gì?”
“Nếu thẩm phán hỏi về tình trạng hôn nhân của cô trong bảy năm qua, cô có thể tự trình bày bằng lời, cũng có thể để tôi thay cô nói.”
Tôi suy nghĩ một lúc.
“Tôi sẽ tự nói.”