Chương 4

Chương 4

Lúc đứng dậy đi ra ngoài, tôi đi ngang qua khu nghỉ. Tôi không nhìn họ. Nhưng tôi nghe thấy tiếng cười của người phụ nữ mặc váy vàng. Trong trẻo, ngọt ngào, giống như tiếng bật nắp một chai nước ngọt giữa mùa hè. Bước vào nhà vệ sinh, tôi đứng trước bồn rửa mặt, vốc nước rửa mặt. Người trong gương đã ba mươi bốn tuổi, dưới mắt có quầng xanh nhàn nhạt, môi hơi khô. Tôi nhìn vào gương, hít sâu một hơi rồi từ từ thở ra. Chỉ còn năm ngày nữa. Tôi lau khô nước trên mặt, vuốt lại mái tóc rồi đi ra ngoài. Khi trở về chỗ ngồi, mẹ Chu ghé sát lại, thấp giọng hỏi:
"Người mặc váy vàng kia là ai vậy? Sao lại thân thiết với Chu Yến nhà con thế?"
"Chắc là đồng nghiệp thôi."
"Đồng nghiệp gì chứ, con cũng không quản à? Con nhìn bộ dạng cô ta xem..."
Ngoài miệng mẹ Chu tỏ vẻ bất mãn, nhưng giọng điệu lại mang theo một sự mập mờ kỳ lạ, như thể ngay cả bà cũng cảm thấy người phụ nữ đó xứng với con trai mình hơn tôi. Tôi không đáp. Khi buổi tiệc kết thúc đã gần mười giờ. Chu Yến đến đón chúng tôi, mặt hơi đỏ lên, xem ra đã uống không ít.
"Đi thôi, về nhà."
Anh ta đi phía trước, điện thoại chợt sáng lên. Anh ta cúi xuống nhìn, khóe môi khẽ cong trong thoáng chốc. Tôi đi theo phía sau. Lên xe rồi, anh ta mới quay lại hỏi một câu:
"Hôm nay ổn chứ? Không xảy ra chuyện gì chứ?"
"Vậy là được."
Xe khởi động. Tôi nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ từng khung hình lùi dần về phía sau. Năm ngày nữa, tên tôi sẽ xuất hiện trên một bản hợp đồng trị giá 30 triệu tệ. Còn anh ta thậm chí không biết tôi biết đánh máy. Đêm hôm đó về đến nhà, tôi không sao ngủ được. Không phải vì người phụ nữ mặc váy vàng. Mà vì tôi chợt nhận ra một vấn đề. Sau khi ký hợp đồng, tiền được chuyển vào thẻ của tôi, liệu Chu Yến có nhìn thấy không? Tài khoản ngân hàng của chúng tôi tách riêng, nhưng anh ta biết tôi mở tài khoản ở ngân hàng nào. Không được, tôi phải mở một tài khoản khác. Sáng hôm sau, tôi tranh thủ lúc đi "mua thức ăn" để ghé vào một ngân hàng khác, mở một tài khoản mới. Nhân viên ngân hàng hỏi:
"Cô có cần đăng ký dịch vụ ngân hàng trên điện thoại không?"
Sau khi hoàn tất mọi thủ tục, tôi nhét tấm thẻ vào ngăn trong cùng của ví, dùng một tờ hóa đơn siêu thị che lên trên. Vừa bước ra khỏi cửa ngân hàng, điện thoại tôi đổ chuông.
"Chuyện thế nào rồi? Ký chưa?"
"Thứ Ba tuần sau."
"Cậu đã lấy tài liệu trong tủ gửi đồ chưa? Đừng để mất đấy!"
"Nguyễn Tô..."
Đào Vy ngập ngừng một chút.
"Mình nói với cậu chuyện này... Hôm qua công ty mình tổ chức tiệc cuối năm, mình nhìn thấy chồng cậu."
Tôi dừng bước.
"Anh ta đến tiệc cuối năm của công ty cậu làm gì?"
"Không biết. Có thể là đại diện phía đối tác gì đó. Nhưng trọng điểm không phải chuyện này..."
Đào Vy hít vào một hơi.
"Trọng điểm là người phụ nữ đi cùng anh ta. Mặc váy vàng, tóc dài."
"...Mình gặp rồi."
"Cậu gặp rồi mà vẫn bình tĩnh được thế à?!"
"Bình tĩnh gì chứ, chuyện cần làm mình vẫn đang làm."
Đào Vy im lặng một lúc.
"Được rồi, cậu tự biết tính toán là được. Khi nào cần giúp thì cứ nói."
"Ừ. Cảm ơn cậu."
Tôi cúp máy rồi tiếp tục đi về phía chợ. Đi được hai bước, tôi lại dừng lại. Chu Yến đã dẫn người phụ nữ đó đến tiệc cuối năm của một công ty bên ngoài. Ngay trước mặt người của công ty khác. Tôi đứng bên đường, nhìn dòng người qua lại, chợt cảm thấy mọi chuyện thật nực cười. Tôi đã giúp gia đình này trả khoản nợ 600.000 tệ. Nuôi em trai anh ta suốt ba năm. Hầu hạ mẹ anh ta suốt bảy năm. Đổi lại là bây giờ anh ta đến giả vờ cũng lười. Tôi siết nhẹ chiếc túi vải thân thiện với môi trường trong tay rồi tiếp tục bước đi. Mua thức ăn về đến nhà, mẹ Chu đang ngồi trong phòng khách xem điện thoại. Bà không ngẩng đầu lên.
"Cuối tuần chị chồng con sẽ dẫn con đến ở vài ngày, con dọn phòng dành cho khách đi."
"Chị chồng" là chị gái của Chu Yến, tên Chu Huệ.
Mỗi năm chị ta đến ba bốn lần. Lần nào tới cũng phải nhận xét tay nghề nấu nướng, cách dọn dẹp, phương pháp dạy con và gu ăn mặc của tôi, không có điểm nào là vừa mắt chị ta.
"Con biết rồi."
"À đúng rồi, nó nói lần này còn dẫn theo một người bạn đến, con dọn thêm một phòng nữa."
"...Nhà mình tổng cộng chỉ có ba phòng ngủ."
"Cho Chu Diên ra phòng khách ngủ sofa là được rồi còn gì?"
Tôi nhìn Chu Diên đang chơi game trên sofa. Cậu ta đến đầu cũng không ngẩng lên.
"Vâng, con sẽ dọn."
Tôi xách thức ăn vào bếp, bắt đầu rửa, thái và sơ chế. Điện thoại rung lên một tiếng. Là email xác nhận của Tập đoàn Công nghệ Duệ Hằng: Cô Nguyễn, mười giờ sáng thứ Ba tuần sau sẽ tiến hành ký hợp đồng. Vui lòng mang theo giấy tờ tùy thân và thông tin tài khoản ngân hàng. Tôi nhìn chằm chằm hai giây, thoát khỏi email rồi mở phần ghi chú. Gõ vào bốn chữ: Thứ Ba xin nghỉ.