Chương 13
Chương 13 — Chuyến Tàu Cuối Ngày
Vài ngày sau buổi họp, Thiên Ân nhắn Khánh Chi rằng anh đã chuẩn bị xong những gì cần trình bày, mời cô đến quán cà phê của Chương Y Vân sau ca làm để bàn bạc. Khi Khánh Chi đến nơi, cô thấy anh đã ngồi sẵn ở bàn góc quen thuộc, trước mặt là một chiếc laptop mở sẵn cùng vài bản vẽ phác thảo được in ra, xếp gọn gàng trên bàn.
"Tôi có vài ý tưởng ban đầu," anh nói khi thấy cô ngồi xuống, giọng đầy nhiệt huyết hiếm thấy. "Nhưng trước khi nói về chuyện đó, tôi nghĩ đã đến lúc tôi cần kể cho cô nghe câu chuyện của tôi — ít nhất là phần liên quan đến công việc, để cô hiểu vì sao tôi lại quan tâm đến chuyện này nhiều đến vậy."
Khánh Chi gật đầu, đặt tay lên bàn, sẵn sàng lắng nghe. Bên ngoài, trời đã sẩm tối hẳn, ánh đèn đường vàng vọt hắt qua khung cửa kính quán cà phê, và Chương Y Vân, hiểu ý bạn thân cần một không gian riêng tư, lặng lẽ vặn nhỏ tiếng nhạc, lui về phía quầy pha chế, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn ra với ánh mắt quan tâm không giấu diếm.
"Tôi làm việc sáu năm ở một công ty kiến trúc lớn tại Thanh Châu, chuyên thiết kế các công trình công cộng — nhà ga, bến xe, trung tâm thương mại," Thiên Ân bắt đầu, giọng chậm rãi như đang cố sắp xếp lại từng mảnh ký ức. "Cách đây gần một năm, tôi là kiến trúc sư chủ trì thiết kế mái vòm cho nhà chờ của một bến xe buýt trung chuyển lớn ở ngoại ô thành phố. Dự án được duyệt gấp vì áp lực tiến độ từ phía chủ đầu tư, thời gian thi công bị rút ngắn đáng kể so với kế hoạch ban đầu."
Anh ngừng lại, hít một hơi sâu trước khi tiếp tục. "Ba tháng sau khi công trình đưa vào sử dụng, một trận mưa lớn kèm gió giật mạnh khiến một phần mái vòm bị sập, may mắn không có ai bị thương nặng, chỉ có vài người bị xây xát nhẹ. Nhưng sự việc lập tức trở thành đề tài nóng trên báo chí, mạng xã hội. Người ta cần một ai đó để đổ lỗi, và vì tôi là kiến trúc sư chủ trì thiết kế, tôi trở thành mục tiêu đầu tiên."
"Nhưng lỗi đó không phải do thiết kế của anh?" Khánh Chi hỏi, dù cô đã đoán được phần nào câu trả lời qua giọng điệu của anh.
"Không," Thiên Ân đáp, giọng có chút cay đắng. "Sau khi cơ quan chức năng vào cuộc điều tra, kết luận cho thấy nguyên nhân chính là do đơn vị thi công đã cắt giảm số lượng kèo thép chịu lực so với bản vẽ thiết kế gốc để tiết kiệm chi phí, nhằm bù đắp cho thời gian thi công bị rút ngắn. Nhưng vào thời điểm sự việc mới xảy ra, trước khi có kết luận chính thức, công ty tôi đã vội vàng ra thông cáo báo chí, ngầm ý đổ lỗi cho khâu thiết kế để bảo vệ mối quan hệ với đơn vị thi công — một đối tác lớn của công ty trong nhiều dự án khác."
Khánh Chi cảm nhận rõ nỗi ấm ức vẫn còn nguyên vẹn trong giọng nói của anh, dù đã hơn một năm trôi qua. "Sau đó thì sao?"
"Tôi bị đình chỉ công tác trong lúc chờ điều tra, dù trong lòng tôi biết mình không sai. Mạng xã hội thì đã kết án tôi từ trước khi có kết luận chính thức, tên tuổi tôi bị réo lên khắp nơi với đủ lời chỉ trích cay nghiệt. Đến khi kết luận điều tra chính thức được công bố, xác nhận lỗi thuộc về đơn vị thi công, thì sự việc cũng đã qua đỉnh điểm ồn ào, không mấy ai còn quan tâm đến việc đính chính lại danh dự cho tôi nữa. Công ty có mời tôi quay lại làm việc, nhưng tôi từ chối."
"Vì sao anh từ chối?" Khánh Chi hỏi khẽ.
Thiên Ân im lặng một lúc, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa kính quán cà phê, nơi ánh đèn đường hắt vào những giọt mưa lất phất vừa bắt đầu rơi. "Vì tôi nhận ra, công ty đó, ngay từ đầu, đã sẵn sàng hy sinh một cá nhân để bảo vệ lợi ích của tập thể, bảo vệ những mối quan hệ kinh doanh, thay vì đứng ra bảo vệ sự thật. Tôi không thể tiếp tục làm việc trong một môi trường như vậy được nữa." Anh xoay ly cà phê trong tay, nhìn làn hơi nước bốc lên rồi tan biến. "Có những đêm tôi mất ngủ, cứ nghĩ đi nghĩ lại, giá như mình lên tiếng sớm hơn, giá như mình không im lặng chịu đựng những lời chỉ trích trong suốt mấy tuần đầu tiên, có lẽ mọi chuyện đã khác. Nhưng lúc đó tôi quá hoang mang, quá sợ hãi trước làn sóng dư luận, đến mức không còn tin vào chính khả năng phán đoán của mình nữa."
"Tôi hiểu cảm giác đó," Khánh Chi nói khẽ. "Đôi khi im lặng không phải vì mình sai, mà vì mình chưa đủ can đảm để đối diện với những ánh mắt phán xét."
Thiên Ân gật đầu, có vẻ như lời cô nói chạm đúng vào điều anh đang cảm nhận. "Đúng vậy. Nhưng quan trọng hơn," anh nói tiếp, giọng trầm xuống, "biến cố đó khiến tôi nghĩ nhiều đến một chuyện khác, một chuyện đã ám ảnh tôi từ khi còn nhỏ."
Khánh Chi nín thở, cảm nhận rằng đây có thể là khoảnh khắc anh sắp hé lộ phần bí mật lớn nhất mà cô đã chờ đợi suốt nhiều tuần qua.
"Tôi nghĩ đến cách người ta dễ dàng đổ lỗi cho một cá nhân, để tránh phải đối diện với những sai lầm mang tính hệ thống, sâu xa hơn," anh tiếp tục, giọng càng lúc càng nặng nề. "Và tôi tự hỏi, liệu có phải chuyện tương tự đã từng xảy ra với... với một người khác, trong một hoàn cảnh khác, nhiều năm về trước."
"Anh đang nói về vụ tai nạn ở Đèo Vọng?" Khánh Chi hỏi thẳng, không còn kiên nhẫn vòng vo thêm nữa.
Thiên Ân nhìn cô, đôi mắt anh chứa đựng một nỗi đau sâu thẳm mà Khánh Chi chưa từng thấy rõ đến vậy. "Đúng vậy. Nhưng cô Chi, tôi xin cô, hãy cho tôi thêm một chút thời gian nữa. Tôi cần chắc chắn về mọi chi tiết trước khi nói ra, vì chuyện này không chỉ liên quan đến tôi, mà còn liên quan trực tiếp đến cô, đến cha cô. Tôi không muốn làm cô tổn thương bằng những thông tin chưa được xác thực đầy đủ."
Khánh Chi nhìn anh, trong lòng vừa nôn nóng muốn biết ngay sự thật, vừa cảm động trước sự cẩn trọng, sự tôn trọng anh dành cho cảm xúc của cô. Cô gật đầu, dù trong lòng biết rằng mỗi ngày trôi qua trong sự chờ đợi này đều khiến cô càng thêm bồn chồn.
"Được. Nhưng anh hứa với tôi, khi anh đã sẵn sàng, anh sẽ kể hết, không giấu giếm điều gì."
"Tôi hứa," Thiên Ân đáp, nắm lấy tay cô qua mặt bàn, ánh mắt anh chan chứa một sự chân thành không thể nghi ngờ. "Và tôi cũng hứa, dù sự thật là gì, tôi sẽ luôn ở đây, cùng cô đối diện với nó."
Họ ngồi lặng một lúc, không khí trong quán cà phê nhỏ trở nên tĩnh lặng khác thường, chỉ có tiếng mưa rơi lộp độp bên ngoài và tiếng nhạc nhẹ phát ra từ chiếc loa cũ kỹ sau quầy pha chế. Khánh Chi nhìn bàn tay Thiên Ân đang nắm lấy tay mình, cảm nhận hơi ấm truyền qua làn da, và trong khoảnh khắc đó, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang biết bao câu hỏi chưa có lời giải, cô chợt nhận ra mình đã hoàn toàn tin tưởng người đàn ông này, bất kể sự thật phía trước có tàn khốc đến đâu.
Sau một lúc, Thiên Ân mới lấy lại tinh thần, quay sang những bản vẽ phác thảo trên bàn, chuyển chủ đề sang kế hoạch cứu tuyến đường sắt như đã hẹn ban đầu. Anh chỉ vào một bản vẽ phác thảo mặt bằng nhà ga Vạn Phong, giọng dần trở lại sự tự tin quen thuộc của một kiến trúc sư đang trình bày ý tưởng. "Tôi nghĩ đến việc đề xuất giữ nguyên tuyến đường nhưng chuyển đổi mô hình vận hành, kết hợp giữa phục vụ dân sinh và phát triển du lịch chậm — loại hình đang được nhiều nơi trên thế giới áp dụng thành công với những tuyến đường sắt cũ tương tự thế này. Nhưng để thuyết phục được Sở Giao thông, chúng ta cần một bộ hồ sơ đầy đủ, có số liệu, có phương án tài chính khả thi, không chỉ dừng lại ở cảm xúc."
Khánh Chi lắng nghe, gật đầu theo từng ý anh trình bày, dù đầu óc cô vẫn còn phảng phất dư âm của câu chuyện vừa nghe được. Cô nhận ra, giữa những bản vẽ kỹ thuật khô khan và những con số dự toán, Thiên Ân đang cố gắng biến nỗi đau riêng của mình — cả từ biến cố nghề nghiệp lẫn từ bí mật gia đình chưa kể hết — thành một điều gì đó có ích, một cách để chuộc lại những gì anh cảm thấy mình đã không làm được trong quá khứ.
"Cảm ơn anh, vì đã tin tưởng kể cho tôi nghe," cô nói, khi họ chuẩn bị chia tay ra về. "Và cảm ơn anh, vì đã không bỏ cuộc, dù từng trải qua chuyện không công bằng như vậy."
"Chính cô mới là người truyền cảm hứng cho tôi không bỏ cuộc," Thiên Ân đáp, mỉm cười nhẹ. "Nhìn cách cô đứng lên nói trước cả hội trường hôm trước, tôi nhận ra, có những lúc im lặng không còn là lựa chọn nữa."
Nhưng Khánh Chi biết, cuộc trò chuyện tối nay đã khắc sâu thêm một dấu mốc quan trọng trong mối quan hệ giữa họ — không chỉ là tình cảm đang lớn dần, mà còn là một sự gắn kết được xây dựng trên nền tảng của lòng tin, dù bí mật lớn nhất vẫn còn đó, chờ đợi thời điểm thích hợp để được phơi bày hoàn toàn.