Chuyến Tàu Cuối Ngày
8 phút đọc

Chương 18

Chương 18 — Chuyến Tàu Cuối Ngày

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Sau cuộc gọi đầy hy vọng từ ông Bằng, cả nhóm dồn toàn bộ tâm sức trong hai tuần tiếp theo để hoàn thiện bộ hồ sơ phương án chi tiết, chuẩn bị cho một buổi thuyết trình chính thức trước đại diện Sở Giao thông Vận tải tỉnh và đông đảo người dân quan tâm, được tổ chức ngay tại phòng truyền thống nhỏ của ga Vạn Phong — nơi Thiên Ân đề xuất, cho rằng không gian ấy mang ý nghĩa biểu tượng lớn hơn bất kỳ hội trường sang trọng nào.

Thiên Ân dành gần như toàn bộ thời gian rảnh rỗi để hoàn thiện bản vẽ, số liệu, kịch bản trình bày. Khánh Chi thường bắt gặp anh ngồi lì hàng giờ liền tại quán cà phê của Y Vân sau mỗi ca tàu, laptop mở sáng đến tận khuya, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ nhưng ánh nhìn vẫn tràn đầy quyết tâm.

"Anh không cần phải làm việc đến mức kiệt sức như vậy đâu," Khánh Chi nói, một tối khi thấy anh xoa xoa hai bên thái dương, dấu hiệu của một cơn đau đầu vì làm việc quá sức.

"Tôi muốn làm cho thật tốt," Thiên Ân đáp, giọng có phần mệt mỏi nhưng vẫn kiên định. "Đây không chỉ là một dự án kiến trúc thông thường với tôi. Nó là cách duy nhất tôi biết để..." Anh ngừng lại giữa chừng, không nói hết câu, nhưng Khánh Chi hiểu anh đang muốn nói đến điều gì — một cách để chuộc lại, để hàn gắn những vết thương từ quá khứ mà cả hai đều đang mang trong lòng.

Buổi thuyết trình diễn ra vào một tối thứ Sáu, phòng truyền thống nhỏ được dọn dẹp gọn gàng, kê thêm ghế để đón tiếp khoảng năm mươi người tham dự — đông hơn nhiều so với không gian chật hẹp vốn có, khiến nhiều người phải đứng dọc hành lang bên ngoài. Ông Bằng đích thân đến dự, cùng vài cán bộ khác của Sở, ngồi ở hàng ghế đầu, gương mặt giữ vẻ nghiêm túc, chuyên nghiệp thường thấy.

Thiên Ân đứng trước tấm bảng trình chiếu nhỏ, hít một hơi sâu trước khi bắt đầu. "Kính thưa quý vị, tôi xin trình bày phương án mà chúng tôi gọi là 'Tuyến tàu di sản Thanh Châu – Vạn Phong' — một mô hình kết hợp giữa việc duy trì dịch vụ vận tải thiết yếu cho người dân địa phương và phát triển du lịch đường sắt chậm, dựa trên những mô hình đã thành công tại nhiều quốc gia khác với các tuyến đường sắt lịch sử tương tự."

Anh trình bày rành mạch, tự tin, chiếu lên bảng từng biểu đồ, số liệu cụ thể — ước tính chi phí vận hành có thể giảm nhờ kết hợp nguồn thu từ vé du lịch trải nghiệm vào cuối tuần, phương án bảo tồn kiến trúc nhà ga cổ để thu hút khách tham quan, kế hoạch hợp tác với các trường học tổ chức những chuyến tham quan giáo dục về lịch sử ngành đường sắt.

"Về mặt kiến trúc," anh tiếp tục, chiếu lên một loạt bản vẽ phục dựng, "chúng tôi đề xuất giữ nguyên kết cấu mái vòm và hệ thống cửa sổ lấy sáng nguyên bản của các nhà ga trên tuyến, chỉ gia cố thêm phần kết cấu chịu lực đã xuống cấp theo tiêu chuẩn an toàn hiện hành. Đồng thời, khu vực phòng truyền thống tại ga Vạn Phong, nơi chúng ta đang ngồi đây, sẽ được mở rộng thành một bảo tàng nhỏ về lịch sử ngành đường sắt địa phương, mở cửa miễn phí cho học sinh, sinh viên đến tham quan, tìm hiểu."

Anh chỉ vào một bản đồ tuyến đường được đánh dấu bảy ga xép, giọng anh chậm lại, trang trọng hơn khi đến đoạn cuối. "Và tại đoạn Đèo Vọng, nơi từng xảy ra một vụ tai nạn đau lòng mười hai năm trước, chúng tôi đề xuất xây dựng một điểm dừng chân tưởng niệm nhỏ, không chỉ để tưởng nhớ những người đã mất, mà còn như một lời nhắc nhở về tầm quan trọng của việc lắng nghe, xử lý kịp thời những cảnh báo về an toàn — một bài học mà ngành đường sắt, và có lẽ cả xã hội nói chung, không nên bao giờ quên."

Không khí trong phòng chợt lắng xuống, nhiều người gật gù đồng tình, vài người lớn tuổi từng chứng kiến hoặc nghe kể về vụ tai nạn năm xưa khẽ cúi đầu tưởng niệm. Khánh Chi cảm nhận rõ giọng nói của Thiên Ân run lên nhẹ ở đoạn này, dù anh cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh chuyên nghiệp, và cô hiểu, đằng sau đề xuất mang tính kỹ thuật ấy là cả một tấm lòng thành kính anh dành cho quá khứ mà anh vẫn chưa đủ can đảm nói ra trọn vẹn.

"Quan trọng nhất," anh nhấn mạnh, giọng trở nên xúc động rõ rệt, "phương án này không đòi hỏi ngân sách nhà nước phải gánh chịu khoản lỗ lớn như hiện tại. Chúng tôi đã làm việc với một vài đơn vị lữ hành quan tâm đến mô hình du lịch chậm, họ sẵn sàng đầu tư một phần kinh phí để cải tạo, miễn là tuyến đường vẫn được duy trì hoạt động, giữ nguyên bản sắc nguyên bản của nó."

Khánh Chi ngồi ở hàng ghế gần đó, nhìn Thiên Ân thuyết trình với tất cả niềm say mê, tự hào không giấu diếm. Cô nhận ra, đây chính là lúc con người thật của anh tỏa sáng rõ ràng nhất — không phải người đàn ông mang theo bí mật nặng nề, mà là một kiến trúc sư tài năng, tận tâm, luôn tìm cách biến những giá trị tưởng chừng đã lỗi thời thành một điều gì đó sống động, có ý nghĩa cho hiện tại và tương lai.

Sau phần trình bày, đến lượt mọi người đặt câu hỏi. Một vài ý kiến băn khoăn về tính khả thi lâu dài, về việc liệu lượng khách du lịch có đủ ổn định để duy trì mô hình hay không. Một người đàn ông trung niên, tự giới thiệu là chủ một doanh nghiệp lữ hành nhỏ ở Thanh Châu, đứng lên bày tỏ sự quan tâm nghiêm túc, hỏi thêm về khả năng hợp tác đầu tư trang thiết bị cho các toa tàu trải nghiệm cao cấp hơn dành cho khách du lịch, trong khi vẫn giữ nguyên các toa phục vụ dân sinh với mức giá bình dân như hiện tại.

Thiên Ân kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi, đôi khi mời cả Khánh Chi bổ sung thêm góc nhìn thực tế từ kinh nghiệm nhiều năm làm việc trực tiếp trên tuyến. Khi được hỏi về việc làm sao đảm bảo tuyến đường không trở nên quá thương mại hóa, đánh mất đi bản sắc mộc mạc vốn có, Khánh Chi đứng lên trả lời, giọng cô đầy tự tin: "Chúng tôi sẽ không bao giờ để việc kinh doanh du lịch làm ảnh hưởng đến quyền lợi của những hành khách quen thuộc như cô Nhàn, như bà Đằng, như em Bội Linh đang ngồi đây. Con tàu này trước hết vẫn phải là phương tiện phục vụ đời sống của bà con, du lịch chỉ là nguồn thu bổ sung để nuôi sống nó, chứ không phải mục đích thay thế."

Câu trả lời của cô nhận được tràng vỗ tay tán thưởng nhiệt liệt, và ông Bằng, ngồi ở hàng ghế đầu, cũng gật gù đầy thiện cảm.

Ông Bằng, sau khi lắng nghe hết, đứng dậy phát biểu, giọng ông có phần trầm ngâm hơn hẳn lần gặp trước. "Tôi phải thừa nhận, đây là phương án chi tiết và có cơ sở hơn nhiều so với những gì tôi từng nghĩ một nhóm tự phát có thể đưa ra. Chúng tôi sẽ đưa hồ sơ này vào báo cáo chính thức trình lên Ủy ban nhân dân tỉnh, đề xuất tổ chức một phiên điều trần công khai để quyết định cuối cùng, có sự tham gia của cả các bên liên quan lẫn chuyên gia độc lập."

Tiếng vỗ tay vang lên rộn rã khắp căn phòng nhỏ. Khánh Chi quay sang nhìn Thiên Ân, thấy anh đang mỉm cười, nhưng trong ánh mắt anh, cô vẫn nhận ra một nỗi lo âu thoáng qua mà cô chưa hiểu rõ nguyên do — có lẽ, cô nghĩ, vì càng gần đến ngày phiên điều trần chính thức diễn ra, càng đến gần thời điểm sự thật về quá khứ buộc phải được phơi bày hoàn toàn.

Sau buổi thuyết trình, khi mọi người dần ra về, ông Cảnh nán lại, vỗ vai Thiên Ân đầy trân trọng. "Cậu làm tốt lắm, con trai. Ba con Chi mà còn sống, chắc cũng tự hào lắm khi thấy có người trẻ tâm huyết với tuyến đường này như cậu vậy."

Câu nói vô tình ấy khiến gương mặt Thiên Ân thoáng tái đi trong giây lát, nhưng anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, gật đầu cảm ơn ông Cảnh. Khánh Chi đứng gần đó, nhận ra phản ứng bất thường của anh, nhưng cô chọn không hỏi thêm ngay lúc này, chỉ lặng lẽ nắm lấy tay anh, một cử chỉ động viên thầm lặng giữa không khí náo nhiệt của một buổi tối thành công.

"Cảm ơn anh, vì tất cả những gì anh đã làm," cô nói khi họ đứng lại một mình trên sân ga vắng, ánh trăng khuya trải một lớp bạc mờ lên đường ray.

"Cảm ơn cô mới đúng," Thiên Ân đáp, siết nhẹ tay cô. "Vì đã cho tôi một lý do để tin rằng mình vẫn có thể làm được điều gì đó tốt đẹp, sau tất cả những gì đã xảy ra."

Họ đứng đó thật lâu, không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi giữa một hành trình còn nhiều thử thách phía trước, trong khi phía xa, những ánh đèn cuối cùng của phòng truyền thống nhỏ dần tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng đêm tĩnh lặng bao trùm lấy cả sân ga. Gió đêm khẽ lay động những tán cây ven đường ray, mang theo hơi lạnh đầu mùa, và trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, Khánh Chi thầm cầu mong rằng bất cứ điều gì đang khiến Thiên Ân lo lắng, họ cũng sẽ cùng nhau vượt qua được, như cách họ đã cùng nhau vượt qua biết bao thử thách khác trên chặng đường vừa rồi.

Đã sao chép liên kết chương