Chương 5
Chương 5 — Chuyến Tàu Cuối Ngày
Suốt tuần sau đó, câu hỏi bỏ lửng của mẹ vẫn treo lơ lửng trong đầu Khánh Chi như một sợi dây chưa buộc chặt. Cô không hỏi lại, vì biết tính mẹ, càng hỏi dồn bà càng khép kín hơn, nhưng cô bắt đầu để ý kỹ hơn đến mọi chi tiết nhỏ liên quan đến Thiên Ân — cách anh nói, cách anh né tránh những câu hỏi về gia đình mình, cách anh luôn tìm đến những hành khách lớn tuổi trên tàu để bắt chuyện, đặc biệt là ông Cảnh.
Một tối thứ Tư, khi tàu dừng ở ga Cầu Đôi, Khánh Chi tình cờ chứng kiến cảnh Thiên Ân ngồi xuống cạnh ông Cảnh, chủ động bắt chuyện.
"Bác ơi, cháu nghe nói bác từng làm trưởng ga Vạn Phong lâu năm phải không ạ?" Thiên Ân hỏi, giọng thân thiện nhưng Khánh Chi, đứng cách đó không xa, vẫn nhận ra sự cẩn trọng có chủ đích trong từng câu chữ anh chọn.
"Ừ, hai mươi hai năm, giờ nghỉ hưu rồi." Ông Cảnh đáp, không mảy may nghi ngờ. "Cậu hỏi làm gì?"
"Cháu là kiến trúc sư, đang tìm hiểu lịch sử tuyến đường này để làm một dự án nhỏ. Bác có thể kể cho cháu nghe về thời kỳ bác làm việc không ạ? Những chuyện đáng nhớ nhất ấy."
Ông Cảnh cười khà khà, có vẻ hào hứng khi được hỏi về quãng đời mình tự hào nhất. "Chuyện thì nhiều lắm, kể cả tháng không hết. Cậu muốn nghe chuyện gì?"
"Cháu nghe nói ngày xưa có xảy ra một vụ tai nạn lớn ở Đèo Vọng..." Thiên Ân nói, giọng chậm lại, thận trọng quan sát phản ứng của ông cụ.
Nụ cười trên môi ông Cảnh tắt dần. Ông nhìn Thiên Ân một lúc lâu, ánh mắt bỗng trở nên dò xét. "Sao cậu lại hỏi chuyện đó?"
"Cháu chỉ tò mò thôi ạ, nghe nói đó là một câu chuyện đáng nhớ của tuyến đường."
"Đáng nhớ thì có đáng nhớ," ông Cảnh nói, giọng trầm hẳn xuống, "nhưng không phải chuyện nên kể cho người lạ nghe như một giai thoại vui, cậu à. Có người mất mạng trong chuyện đó."
Thiên Ân im lặng, cúi đầu như nhận lỗi. "Cháu xin lỗi bác, cháu không có ý..."
"Thôi, không sao," ông Cảnh xua tay, giọng dịu lại, nhưng ánh mắt vẫn còn vương lại chút gì đó cảnh giác. "Chỉ là chuyện đó, tốt nhất đừng khơi lại làm gì. Người liên quan còn sống đây, đau lòng lắm."
Khánh Chi đứng nghe từ xa, tim đập thình thịch. Cô bước lại gần, giả vờ như đến soát vé để có cớ dừng lại chỗ họ.
"Cụ Cảnh, anh Ân, hai người đang nói chuyện gì mà nghiêm trọng vậy?" Cô hỏi, cố giữ giọng bình thường.
"Không có gì đâu con," ông Cảnh đáp nhanh, đổi chủ đề. "Cậu Ân đây hỏi chuyện đường sắt ngày xưa thôi."
Thiên Ân nhìn Khánh Chi, có một thoáng bối rối lướt qua gương mặt anh, như thể anh sợ cô đã nghe được điều gì đó không nên nghe. "Vâng, tôi chỉ tò mò thôi," anh lặp lại, giọng có phần vội vã.
Khánh Chi gật đầu, không truy vấn thêm ngay lúc đó, nhưng trong lòng cô, những mảnh ghép rời rạc bắt đầu có xu hướng khớp lại với nhau theo một hình dạng mà cô chưa dám gọi tên. Người thanh niên này quan tâm đến vụ tai nạn Đèo Vọng một cách khác thường. Anh tìm đến đúng những người từng chứng kiến chuyện đó. Và mỗi khi bị hỏi trực tiếp, anh luôn né tránh, viện cớ "tò mò" hoặc "dự án kiến trúc" một cách mơ hồ.
Cô tiếp tục công việc, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lại lướt về phía Thiên Ân đang ngồi im lặng nhìn ra cửa sổ, gương mặt anh phản chiếu trong tấm kính tối, mang một nét tư lự nặng nề mà trước đây cô chưa từng thấy.
Đến ga cuối, khi hành khách đã xuống gần hết, Thiên Ân nán lại, đợi Khánh Chi dọn dẹp xong toa tàu.
"Cô Chi," anh gọi, giọng có chút ngập ngừng hiếm thấy. "Tôi có thể mời cô một ly cà phê được không? Quán chị Vân gần đây hình như vẫn còn mở giờ này."
Khánh Chi hơi bất ngờ trước lời mời đột ngột, nhưng cô gật đầu. Có lẽ đây là cơ hội để cô hỏi thẳng những câu hỏi đang chất chứa trong lòng, thay vì cứ mãi phỏng đoán trong bóng tối.
Quán cà phê nhỏ của Chương Y Vân nằm cách ga chỉ vài bước chân, đèn vàng ấm áp hắt ra từ khung cửa kính, dù đã muộn nhưng Y Vân vẫn còn dọn dẹp quầy, thấy Khánh Chi bước vào cùng một người lạ thì nhướn mày đầy ý nhị nhưng không nói gì, chỉ mang ra hai ly cà phê nóng rồi lui vào trong.
"Anh muốn hỏi tôi điều gì phải không?" Khánh Chi mở lời trước, không vòng vo. "Từ lúc lên chuyến tàu này lần đầu, anh cứ hỏi về Đèo Vọng, về vụ tai nạn, về những người từng làm việc trên tuyến. Anh không phải chỉ đơn giản là một kiến trúc sư tò mò, đúng không?"
Thiên Ân cúi đầu, hai tay siết quanh ly cà phê nóng, im lặng khá lâu trước khi đáp. "Cô nói đúng. Tôi... tôi có một lý do khác để tìm hiểu chuyện đó. Nhưng tôi chưa sẵn sàng nói hết ngay bây giờ, mong cô thông cảm. Đó là chuyện liên quan đến gia đình tôi, và tôi cần chắc chắn trước khi nói ra điều gì có thể làm tổn thương người khác."
"Làm tổn thương tôi, ý anh là vậy phải không?" Khánh Chi hỏi thẳng, ánh mắt không rời khỏi anh.
Thiên Ân ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt cô, và trong khoảnh khắc đó, Khánh Chi thấy rõ một nỗi day dứt sâu thẳm ẩn sau vẻ điềm tĩnh thường ngày của anh. "Có thể. Tôi xin lỗi vì đã không thành thật ngay từ đầu. Nhưng tôi hứa, khi tôi đã chắc chắn về mọi thứ, tôi sẽ kể hết cho cô nghe. Chỉ là bây giờ chưa phải lúc."
Khánh Chi im lặng, nhìn làn hơi nước bốc lên từ ly cà phê trước mặt, lòng rối bời giữa sự tin tưởng đang chớm nở và nỗi bất an cô không thể gọi tên. Cô có thể gặng hỏi thêm, có thể ép anh nói ngay, nhưng có gì đó trong ánh mắt anh khiến cô chọn cách chờ đợi — một sự tin tưởng non nớt nhưng chân thật, có lẽ bắt nguồn từ chính cách anh đối xử với những hành khách khác trên chuyến tàu, từ sự chân thành cô cảm nhận được qua từng cử chỉ nhỏ của anh suốt hai tuần qua.
"Được," cô nói cuối cùng. "Tôi sẽ chờ. Nhưng anh nhớ giữ lời hứa đó."
"Tôi hứa." Thiên Ân đáp, giọng chắc nịch, và lần đầu tiên từ lúc bước vào quán, anh mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm như vừa trút được một phần gánh nặng.
Họ ngồi thêm một lúc, nói về những chuyện vu vơ khác — về Bội Linh và ước mơ học mỹ thuật, về ông Thìn và những câu chuyện lái tàu ông kể, về Vạn Phong và những đổi thay nhỏ của thị trấn qua năm tháng. Không khí giữa hai người dần trở nên nhẹ nhàng hơn, như thể việc thừa nhận có một bí mật, dù chưa được giải thích, lại vô tình kéo họ lại gần nhau hơn thay vì đẩy xa.
"Anh làm kiến trúc sư ở Thanh Châu bao lâu rồi?" Khánh Chi hỏi, muốn lái câu chuyện sang một hướng nhẹ nhàng hơn.
"Sáu năm," Thiên Ân đáp, tay xoay nhẹ ly cà phê đã nguội bớt. "Nhưng gần đây tôi tạm nghỉ, đang làm tự do, nhận vài dự án nhỏ để có thời gian đi lại tuyến này thường xuyên hơn."
"Nghe có vẻ như một quyết định lớn."
"Cũng có phần vậy," anh cười nhẹ, nhưng nụ cười không chạm tới ánh mắt. "Có những chuyện xảy ra ở công ty cũ khiến tôi cần một khoảng lặng để nghĩ lại nhiều thứ. Để dịp khác tôi kể cô nghe, dài lắm."
"Tôi không vội đâu," Khánh Chi đáp, và cô nhận ra mình nói thật lòng. Cô muốn nghe câu chuyện của anh, không phải vì tò mò nghề nghiệp như lúc mới gặp, mà vì một điều gì đó gần gũi hơn đã âm thầm nảy nở suốt hai tuần qua.
Chương Y Vân từ trong quầy bước ra dọn hai chiếc ly rỗng ở bàn bên cạnh, liếc mắt nhìn hai người một cái đầy ẩn ý rồi nhanh nhảu lên tiếng: "Hai đứa ngồi tự nhiên nha, chị sắp đóng cửa nhưng không đuổi khách quen đâu."
Khánh Chi đỏ mặt, biết bạn mình đang trêu, vội xua tay. "Bọn em về liền đây, chị đừng có nói bậy."
Y Vân cười khúc khích rồi quay vào trong, để lại hai người ngồi bên nhau trong ánh đèn vàng ấm áp, không khí có chút bối rối dễ chịu len vào giữa họ. Thiên Ân nhìn Khánh Chi, khóe miệng vẫn còn vương nụ cười, và trong khoảnh khắc ấy, cô chợt nhận ra mình đã không còn nhìn anh như một hành khách lạ mang theo bí mật nữa, mà như một người mà cô, bằng cách nào đó, đã bắt đầu quan tâm nhiều hơn mức cô tưởng.
Khi Khánh Chi ra về, trời đã khuya, con đường dẫn về nhà vắng lặng chỉ có tiếng côn trùng và ánh trăng lu mờ sau lớp mây mỏng. Cô đi chậm rãi, ngoái nhìn lại phía sân ga một lần, nơi ánh đèn vàng vẫn hắt ra từ quán cà phê nhỏ, nơi Thiên Ân có lẽ vẫn còn ngồi đó, ôm theo bí mật của riêng mình.
Cô không biết bí mật ấy là gì, nhưng cô cảm nhận được rằng nó lớn hơn cô tưởng, rằng nó có thể sẽ làm đảo lộn tất cả những gì cô vẫn tin là sự thật về cái đêm mười hai năm trước. Nhưng đêm nay, cô chọn giữ lại trong lòng một cảm giác ấm áp hiếm hoi — cảm giác của một người vừa được ai đó thành thật thừa nhận rằng có điều gì đó chưa nói ra, thay vì tiếp tục giả vờ như không có gì.
Xa xa, chuyến tàu cuối ngày đã yên vị trong depot qua đêm, hai toa tàu cũ kỹ im lìm dưới ánh đèn an ninh mờ nhạt, chờ một ngày mới, một chuyến đi mới, mang theo những con người quen thuộc và có lẽ, cả những bí mật đang dần hé lộ.