Chuyến Tàu Cuối Ngày
8 phút đọc

Chương 22

Chương 22 — Chuyến Tàu Cuối Ngày

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Những ngày sau đó, Khánh Chi thu mình lại, tránh mặt Thiên Ân mỗi khi có thể. Cô vẫn lên ca đúng giờ, vẫn hoàn thành công việc chu đáo như mọi khi, nhưng khi anh lên chuyến tàu cuối ngày như thường lệ, cô chỉ chào hỏi ngắn gọn, lịch sự, rồi nhanh chóng tìm cớ di chuyển sang phần toa khác, tránh những cuộc trò chuyện kéo dài.

Thiên Ân không ép cô, chỉ lặng lẽ tôn trọng khoảng cách cô cần, dù ánh mắt anh mỗi lần nhìn cô đều chan chứa một nỗi đau và sự chờ đợi khó giấu, đôi vai anh cũng như trĩu xuống hơn hẳn so với dáng vẻ tự tin, tràn đầy năng lượng của những ngày chuẩn bị chiến dịch trước đó. Anh vẫn tiếp tục công việc chuẩn bị cho phiên điều trần, gửi email trao đổi công việc với cô qua trung gian là Bội Linh hoặc Y Vân thay vì trực tiếp, một sự sắp xếp ngầm mà cả nhóm, dù không ai nói ra, đều nhận thấy và tôn trọng.

"Em thấy hai người dạo này kỳ kỳ," Bội Linh nói nhỏ với Khánh Chi một tối, khi hai người đang cùng nhau soạn lại một số tài liệu tại quán cà phê. "Có chuyện gì xảy ra vậy cô Chi?"

"Không có gì đâu em, chỉ là chuyện người lớn thôi," Khánh Chi đáp, cố nặn ra một nụ cười, nhưng Bội Linh, dù còn nhỏ tuổi, vẫn đủ nhạy cảm để nhận ra có điều gì đó không ổn giữa hai người mà cô đã âm thầm mong họ đến được với nhau.

Y Vân, với sự thân thiết của một người bạn lâu năm, không ngần ngại hỏi thẳng khi có dịp riêng tư với Khánh Chi. "Nói chị nghe đi, hai đứa cãi nhau chuyện gì mà căng vậy? Chị thấy thằng Ân dạo này buồn thấy rõ."

Khánh Chi kể lại toàn bộ câu chuyện cho bạn thân nghe, giọng cô nghẹn ngào không giấu được. Y Vân lắng nghe chăm chú, không ngắt lời, đến khi Khánh Chi kể xong mới thở dài, nắm lấy tay bạn.

"Chị hiểu cảm giác của em," Y Vân nói, giọng dịu dàng. "Nhưng em à, chị nghĩ em nên bình tĩnh lại, nhìn nhận mọi chuyện thấu đáo hơn. Thằng Ân đâu có lựa chọn được cha nó là ai. Nó cũng là nạn nhân của cả câu chuyện này, giống như em vậy. Cái nó sai chỉ là đã không đủ can đảm nói ra sớm hơn thôi, mà cái đó, chị nghĩ, cũng vì nó thương em quá, sợ mất em."

Khánh Chi im lặng, những lời của Y Vân như một mũi kim nhỏ chích vào phần lý trí cô đang cố gắng lấn át cảm xúc, nhưng cô vẫn chưa sẵn sàng để buông bỏ hoàn toàn nỗi tổn thương đang mang trong lòng.

Những đêm không ngủ được, Khánh Chi lại lấy cuốn nhật ký của cha ra đọc lại, tìm kiếm một sự an ủi nào đó từ những dòng chữ quen thuộc. Cô đọc đi đọc lại đoạn ông viết về chú Thăng, về nỗi lo lắng chung của hai người trước những cảnh báo bị bỏ qua, và cô nhận ra, trong những dòng chữ ấy, không hề có một chút oán trách nào dành cho người đồng nghiệp gác tín hiệu. Ngược lại, cha cô còn tỏ ra lo lắng, quan tâm đến sự an toàn của chính chú Thăng không kém gì lo cho hành khách trên tàu. Nếu cha cô, người trực tiếp gánh chịu hậu quả nặng nề nhất, còn không hề oán trách, thì liệu cô có quyền gì để giữ mãi sự oán giận trong lòng đối với con trai của người đồng nghiệp ấy?

Câu hỏi đó cứ lởn vởn trong đầu Khánh Chi suốt nhiều ngày, nhưng cô vẫn chưa đủ can đảm để chủ động tìm gặp Thiên Ân, một phần vì nỗi đau về sự giấu diếm vẫn còn đó, một phần vì cô sợ rằng nếu gặp lại anh quá sớm, cô sẽ không đủ tỉnh táo để nói ra những gì cần nói một cách rõ ràng, thấu đáo.

Một buổi chiều, khi không còn biết tâm sự cùng ai, Khánh Chi quyết định tìm đến nhà ông Cảnh, người mà cô tin tưởng như một người ông trong gia đình, hy vọng tìm được lời khuyên từ kinh nghiệm sống dày dặn của ông.

Ông Cảnh đón cô vào nhà, rót cho cô một tách trà nóng như thói quen mỗi lần đón khách, nhận ra ngay vẻ mệt mỏi, u buồn trên gương mặt cô cháu gái mà ông vẫn luôn coi như con cháu ruột thịt của mình. Sau khi nghe Khánh Chi kể lại mọi chuyện, ông ngồi lặng một lúc lâu, đôi mắt già nua nhìn xa xăm ra khoảng sân nhỏ trước nhà.

"Con biết không," ông bắt đầu, giọng trầm và chậm rãi, "chú là người duy nhất còn sống từng có mặt ở trạm gác tín hiệu đêm hôm đó, ngoài chú Thăng."

Khánh Chi ngẩng phắt lên, không ngờ ông Cảnh lại là một nhân chứng trực tiếp mà cô chưa từng biết đến.

"Chú không trực tiếp chứng kiến khoảnh khắc tai nạn xảy ra," ông giải thích, "nhưng đêm đó, chú là trưởng ga, chú nhận được điện thoại từ chú Thăng báo cáo về vết nứt trên taluy chỉ vài giờ trước khi tai nạn xảy ra — lần báo cáo thứ ba trong tuần đó, không phải chỉ hai lần như con nghe kể. Chú đã gọi ngay lên công ty, xin được cử người xuống kiểm tra khẩn cấp, nhưng người trực ban trên đó bảo chú rằng phải đợi đến sáng hôm sau mới có thể sắp xếp được nhân lực, vì đội kỹ thuật đang bận xử lý sự cố ở một đoạn khác."

"Vậy chú biết rõ lỗi không phải của chú Thăng?" Khánh Chi hỏi, giọng run lên.

"Chú biết rõ hơn ai hết," ông Cảnh đáp, giọng đầy ăn năn. "Sau tai nạn, chú đã cố gắng trình bày với đoàn điều tra về những cuộc gọi báo cáo đó, nhưng hồ sơ ghi âm cuộc gọi của công ty, không hiểu vì lý do gì, lại không còn được lưu giữ đầy đủ. Chỉ còn lời khai của chú, mà lời khai của một trưởng ga nhỏ thì chẳng có mấy trọng lượng trước áp lực của công ty muốn nhanh chóng khép lại vụ việc."

Khánh Chi cảm thấy một cơn giận dữ mới trào dâng trong lòng, không phải nhắm vào Thiên Ân hay cha anh nữa, mà nhắm vào cái hệ thống đã dễ dàng chà đạp lên số phận của những con người nhỏ bé để bảo vệ lợi ích của chính mình.

"Con nhớ đêm đó rõ lắm," ông Cảnh kể tiếp, giọng ông như đang sống lại từng khoảnh khắc đau thương. "Sau khi tai nạn xảy ra, chú Thăng chạy đến trạm gác của chú, người ướt sũng, tay run bần bật, cứ lặp đi lặp lại rằng đã cố gắng hết sức, đã chạy dọc đường ray cả mấy trăm mét để đưa tín hiệu cảnh báo bằng đèn cầm tay, nhưng khoảng cách quá gần, đoàn tàu không kịp dừng hẳn. Chú ấy tự trách bản thân suốt đêm đó, dù chú đã cố an ủi rằng nếu không có hành động của chú ấy, có lẽ thương vong đã còn lớn hơn nhiều."

"Vậy tại sao công ty vẫn quyết định đổ lỗi hoàn toàn cho chú Thăng?" Khánh Chi hỏi, giọng vẫn còn run vì phẫn nộ.

"Vì đổ lỗi cho một cá nhân bao giờ cũng dễ dàng và rẻ tiền hơn thừa nhận sai lầm mang tính hệ thống, con ạ," ông Cảnh đáp, giọng đầy chua chát. "Nếu công ty thừa nhận đã phớt lờ báo cáo cảnh báo sạt lở nhiều lần, họ sẽ phải đối mặt với trách nhiệm pháp lý, phải bồi thường, phải cải tổ lại toàn bộ quy trình bảo trì trên khắp các tuyến đường khác nữa. Đổ lỗi cho một nhân viên gác tín hiệu cấp thấp thì đơn giản hơn nhiều, chỉ cần một quyết định kỷ luật là xong chuyện, dư luận cũng nhanh chóng nguôi ngoai."

"Chú xin lỗi con, vì đã im lặng suốt mười hai năm qua," ông Cảnh nói, giọng ông vỡ ra vì xúc động. "Chú sợ, nếu chú lên tiếng, công ty sẽ tìm cách trù dập, cắt lương hưu của chú, hoặc tệ hơn là quy trách nhiệm ngược lại cho chú vì đã không giám sát chặt chẽ đội ngũ dưới quyền. Chú đã chọn sự an toàn của bản thân, thay vì đứng lên bảo vệ sự thật cho một người đồng nghiệp vô tội."

Khánh Chi nắm lấy tay ông cụ, nước mắt lưng tròng. "Cụ không cần phải xin lỗi con. Con hiểu, ai cũng có nỗi sợ của riêng mình. Nhưng bây giờ, con nghĩ đã đến lúc sự thật cần được nói ra, đầy đủ và công khai, tại phiên điều trần sắp tới."

Ông Cảnh nhìn cô, ánh mắt ông ánh lên một quyết tâm mới. "Con nói đúng. Chú đã im lặng đủ lâu rồi. Lần này, chú sẽ đứng ra làm chứng, dù có phải đối mặt với bất cứ hậu quả gì."

Trước khi Khánh Chi ra về, ông Cảnh còn gọi cô lại, lục trong ngăn tủ cũ một tập giấy tờ ố vàng. "Đây là mấy trang chú tự ghi chép lại ngay sau khi sự việc xảy ra, phòng khi sau này cần đến," ông nói, đưa tập giấy cho cô bằng cả hai tay, như trao đi một vật báu đã cất giữ suốt bao năm. "Chú nghĩ, đã đến lúc những trang giấy này cần được dùng đến, thay vì tiếp tục nằm im trong ngăn tủ."

Khánh Chi cầm lấy tập giấy, cảm nhận sức nặng của nó không chỉ đến từ những tờ giấy mỏng manh, mà từ cả mười hai năm im lặng, chờ đợi được chứng kiến ngày công lý được thực thi.

Khánh Chi rời nhà ông Cảnh khi trời đã tối muộn, lòng cô mang một cảm giác phức tạp — vừa nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng tìm được thêm mảnh ghép quan trọng của sự thật, vừa đau đớn khi nhận ra mức độ bất công mà cả hai gia đình đã phải gánh chịu suốt mười hai năm qua, chỉ vì sự thờ ơ và tính toán lạnh lùng của những người ở xa, chưa từng một lần đặt chân lên chuyến tàu cuối ngày này.

Đã sao chép liên kết chương