Tình Yêu Thức Giấc Sau Khi Rời Đi
8 phút đọc

Chương 13

Chương 13 — Tình Yêu Thức Giấc Sau Khi Rời Đi

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Điều Gì Đó Quen Thuộc

Buổi chiều thứ Sáu, Tập đoàn Doãn Gia tổ chức một buổi liên hoan nhỏ dành cho khối văn phòng nhân dịp hoàn thành một dự án lớn, được tổ chức ngay tại sân thượng tòa nhà trụ sở, nơi có thể nhìn bao quát toàn cảnh thành phố khi hoàng hôn buông xuống. Đây là một trong số ít những dịp Bách Vũ chủ động tham gia cùng nhân viên trong không khí thoải mái, không mang tính chất công việc nghiêm túc như thường lệ.

Những chiếc bàn tiệc nhỏ được bày biện đơn giản nhưng tinh tế dọc theo lan can sân thượng, hoa tươi cắm trong những bình thủy tinh trong suốt, xen lẫn tiếng nhạc nhẹ phát ra từ chiếc loa di động ai đó mang theo. Không khí buổi liên hoan thoải mái hơn hẳn không gian văn phòng thường ngày, tiếng cười nói rôm rả vang lên khắp nơi, xen lẫn tiếng ly cụng nhẹ nhàng khi mọi người chúc mừng nhau vì dự án vừa hoàn thành thành công tốt đẹp.

Tuyết Nhi đứng ở một góc sân thượng, tay cầm ly nước cam, trò chuyện cùng Bích Ngọc và vài đồng nghiệp khác. Ánh nắng chiều nhuộm vàng cả không gian, gió nhẹ thổi qua làm mái tóc cô khẽ lay động. Cô cười nói tự nhiên hơn hẳn so với thái độ nghiêm túc chuyên nghiệp cô vẫn giữ trong giờ làm việc, để lộ ra một phần tính cách trẻ trung, hồn nhiên mà ít ai trong công ty từng có dịp chứng kiến.

Bách Vũ, đứng cách đó không xa, đang trò chuyện xã giao với vài trưởng phòng, nhưng ánh mắt anh thỉnh thoảng lại lướt về phía Tuyết Nhi, quan sát cách cô cười, cách cô đưa tay vén lại mái tóc bị gió thổi bay, cách cô nghiêng đầu lắng nghe câu chuyện của đồng nghiệp với vẻ chăm chú thật lòng. Có một điều gì đó trong dáng vẻ ấy, trong cách cô nghiêng đầu đặc trưng như vậy, khiến trái tim anh khẽ hẫng một nhịp, như thể anh vừa nhìn thấy một hình ảnh quen thuộc từ một giấc mơ xa xôi nào đó.

Anh xin phép rời khỏi nhóm đồng nghiệp đang trò chuyện, bước lại gần phía Tuyết Nhi hơn, giả vờ như đang muốn ngắm cảnh hoàng hôn từ lan can sân thượng. Từ khoảng cách đó, anh có thể nghe rõ hơn tiếng cười của cô, và mỗi lần cô cười, anh lại cảm thấy một cảm giác nhoi nhói kỳ lạ trong lòng, như một sợi dây ký ức đang bị kéo căng nhưng chưa đủ lực để đứt hẳn ra và hiện rõ hình hài.

Anh đứng lặng nhìn cô một lúc, cố gắng phân tích cảm giác kỳ lạ ấy bằng chính tư duy logic sắc bén mà anh vẫn thường áp dụng khi giải quyết những vấn đề kinh doanh phức tạp nhất. Nhưng cảm xúc, không giống như những con số hay báo cáo tài chính, không chịu tuân theo bất kỳ quy luật nào mà anh có thể nắm bắt. Càng cố lý giải, lớp sương mù trong tâm trí anh dường như càng dày đặc hơn, che phủ một phần ký ức nào đó, chỉ cho phép anh nhìn thấy những mảnh vụn lờ mờ mà không đủ để ghép thành một bức tranh hoàn chỉnh.

"Anh Vũ, anh không tham gia trò chuyện với mọi người à?" Tuyết Nhi nhận ra anh đang đứng gần đó, liền bước lại, giọng vẫn giữ nét vui vẻ của buổi liên hoan.

"Anh chỉ muốn ngắm hoàng hôn một chút thôi." Bách Vũ đáp, mắt vẫn không rời khỏi gương mặt cô. "Tuyết Nhi này, hồi nhỏ em có hay chơi trò gì với bạn bè không?"

Câu hỏi bất chợt khiến Tuyết Nhi hơi khựng lại, nhưng cô nhanh chóng lấy lại vẻ tự nhiên. "Sao tự nhiên anh hỏi vậy ạ? Em chơi nhiều trò lắm, nhưng lâu quá nên cũng không nhớ rõ hết."

"Em có từng chơi trò bắt cào cào, hay trốn tìm trong vườn cây không?" Bách Vũ hỏi tiếp, giọng anh mang một vẻ gì đó tha thiết khó hiểu, như đang cố tìm kiếm một sự xác nhận nào đó từ cô.

Tim Tuyết Nhi đập thình thịch. Cô biết, nếu trả lời không khéo léo, cô có thể vô tình để lộ những manh mối nguy hiểm. "Dạ, hồi nhỏ em cũng hay chơi mấy trò đó với bạn bè hàng xóm, chắc trẻ con ở đâu cũng vậy thôi ạ." Cô cố gắng trả lời một cách chung chung nhất có thể, tránh đi vào chi tiết cụ thể.

Bách Vũ nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt vẫn còn vương lại sự dò xét, nhưng rồi anh cũng không hỏi thêm, chỉ khẽ gật đầu, quay lại nhìn ra khung cảnh hoàng hôn trước mặt. "Không có gì, chỉ là tự nhiên nhớ đến một vài ký ức mơ hồ thời thơ ấu, có lẽ do hôm nay trời đẹp quá nên tự nhiên hoài niệm thôi."

"Anh vẫn còn nhớ nhiều về tuổi thơ của mình sao?" Tuyết Nhi hỏi, cố gắng giữ giọng thật tự nhiên dù trong lòng đang hồi hộp tột độ.

"Không nhiều lắm." Bách Vũ lắc đầu, giọng có chút tiếc nuối. "Anh đi du học từ năm mười hai tuổi, xa nhà lâu quá, nhiều ký ức cứ mờ dần theo năm tháng. Đôi khi anh chỉ nhớ được những mảnh vụn rời rạc — một khu vườn, một con chó, một cô bé nào đó... nhưng không thể ghép chúng lại thành một câu chuyện hoàn chỉnh được."

Tuyết Nhi nghe đến từ "con chó", tim cô như ngừng đập một nhịp. Cô siết chặt tay cầm ly nước cam, cố gắng giữ vẻ ngoài bình thản nhất có thể, dù bên trong lòng cô đang dậy sóng dữ dội. "Có lẽ đó chỉ là những giấc mơ thôi ạ, người ta hay mơ về những chuyện không có thật mà."

"Có thể em nói đúng." Bách Vũ gật đầu, nhưng ánh mắt anh vẫn không hoàn toàn thuyết phục, như thể một phần trong anh vẫn tin rằng những mảnh ký ức ấy không đơn thuần chỉ là giấc mơ vô nghĩa.

Anh đưa mắt nhìn xuống cánh tay mình, nơi có một vết sẹo nhỏ mờ nhạt ở mu bàn tay trái mà anh vẫn luôn nghĩ là dấu tích của một tai nạn nhỏ thời thơ ấu, chưa từng để tâm tìm hiểu nguồn gốc thật sự. "Em biết không, anh có một vết sẹo nhỏ ở đây, từ hồi còn bé. Anh không nhớ rõ tại sao mình lại có nó, chỉ nhớ mang máng là có liên quan đến một hàng rào kẽm gai nào đó."

Tuyết Nhi liếc nhìn vết sẹo mờ nhạt trên tay anh, cảm giác nghẹn ngào dâng lên trong cổ họng. Cô biết chính xác nguồn gốc của vết sẹo ấy, biết rõ hơn cả chính bản thân Bách Vũ, nhưng cô không dám nói ra, chỉ có thể im lặng, khẽ mỉm cười gượng gạo. "Chắc hồi nhỏ ai cũng có vài vết sẹo nghịch dại như vậy thôi ạ."

"Ừ, chắc vậy." Bách Vũ đáp, nhưng ánh mắt anh vẫn dán chặt vào vết sẹo trên tay mình một lúc lâu, như đang cố lục lại một ký ức đã bị chôn vùi quá sâu để có thể moi ra một cách dễ dàng.

Bích Ngọc, đứng gần đó quan sát toàn bộ cuộc trò chuyện ngắn ngủi giữa Tuyết Nhi và Bách Vũ, sau đó tìm đến bên cạnh bạn mình, hạ giọng thì thầm đầy tò mò. "Chị Nhi, sếp Vũ hỏi chị gì mà mặt chị tái mét vậy? Có chuyện gì à?" Tuyết Nhi chỉ lắc đầu, cố nặn ra một nụ cười trấn an bạn, nói rằng không có gì nghiêm trọng, chỉ là câu chuyện phiếm về tuổi thơ. Nhưng Bích Ngọc, với sự nhạy cảm của một người bạn thân thiết, vẫn nhìn cô với ánh mắt chưa hoàn toàn tin tưởng, dù không gặng hỏi thêm.

Buổi liên hoan kết thúc khi trời đã sẩm tối, mọi người dần tản ra về. Trên đường về hậu viện, Tuyết Nhi ngồi trong phòng riêng, tay run run mở chiếc hộp gỗ nhỏ cất giữ những kỷ vật thời thơ ấu — những lá thư cũ, và đặc biệt là tấm ảnh phim mờ nhạt chụp hai đứa trẻ cười tươi trong khu vườn năm nào. Cô nhìn tấm ảnh thật lâu, lòng vừa hy vọng vừa sợ hãi trước dấu hiệu cho thấy ký ức của Bách Vũ đang dần trở lại.

Nếu anh nhớ ra sự thật, mọi thứ giữa họ liệu có thay đổi theo chiều hướng tốt đẹp hơn, hay sẽ trở nên phức tạp và gượng gạo hơn nhiều so với hiện tại? Cô không dám chắc chắn về câu trả lời, chỉ biết rằng trái tim mình đang đập những nhịp hỗn loạn chưa từng có, giữa nỗi sợ bị phát hiện và niềm khát khao thầm kín được một lần công nhận trọn vẹn con người thật của mình trước người cô yêu.

Cô nhớ lại lời mẹ vẫn thường dặn dò suốt bao năm qua, về việc phải luôn giữ đúng ranh giới thân phận, không được để bất kỳ ai trong biệt phủ biết về mối quan hệ đặc biệt giữa cô và cậu chủ ngày xưa. Nhưng giờ đây, khi chứng kiến từng dấu hiệu nhỏ cho thấy ký ức của Bách Vũ đang dần thức tỉnh, cô bắt đầu tự hỏi liệu việc giấu giếm sự thật suốt bấy lâu có thực sự là điều đúng đắn hay không, hay đó chỉ là một cách trốn tránh nỗi sợ hãi của chính bản thân cô, núp bóng dưới danh nghĩa tôn trọng lời dặn dò của mẹ.

Đêm càng khuya, gió bên ngoài cửa sổ càng lạnh hơn, nhưng Tuyết Nhi vẫn ngồi đó, ôm chiếc hộp gỗ nhỏ trong lòng, để cho những dòng suy nghĩ miên man cuốn cô đi qua từng lớp ký ức chồng chất của hai mươi sáu năm cuộc đời, cho đến khi cơn buồn ngủ cuối cùng cũng kéo đến, mang cô chìm vào một giấc ngủ chập chờn đầy những hình ảnh rời rạc của khu vườn xưa cũ.

Cô cất tấm ảnh trở lại hộp gỗ, đóng nắp lại cẩn thận, rồi ngồi lặng bên cửa sổ nhìn ra bóng tối bên ngoài. Xa xa, ánh đèn phòng làm việc của Bách Vũ vẫn sáng như thường lệ, và lần đầu tiên sau rất nhiều đêm, Tuyết Nhi tự hỏi liệu có phải chính mình cũng đang bắt đầu khao khát cái ngày sự thật được phơi bày, dù điều đó đồng nghĩa với việc phải đối mặt với biết bao rủi ro không thể lường trước.

Đã sao chép liên kết chương