Chương 14
Chương 14 — Tình Yêu Thức Giấc Sau Khi Rời Đi
Lời Đe Dọa
Vân Khanh không phải là người dễ dàng bỏ qua bất kỳ điều gì bất lợi cho mình, và trong suốt những tuần gần đây, cô ta đã nhận ra rõ ràng sự thay đổi trong thái độ của Bách Vũ. Anh trở nên xa cách hơn trong những cuộc gặp gỡ chính thức giữa hai gia đình, thường xuyên viện cớ bận công việc để rút ngắn thời gian ở bên cô ta, trong khi lại dành nhiều thời gian hơn hẳn cho cô trợ lý mà cô ta vẫn luôn xem thường.
Không chỉ vậy, cha cô ta, ông Tống Bá Nghiêm, gần đây cũng tỏ ra lo lắng bất thường, liên tục gọi điện hỏi han về tiến độ chuẩn bị hôn lễ, thúc giục đẩy nhanh ngày ký kết hợp đồng hợp tác kèm theo hôn ước, với thái độ gấp gáp khác hẳn vẻ ung dung thường thấy của ông. Vân Khanh, dù không biết chính xác nguyên nhân, cũng đủ nhạy bén để cảm nhận có điều gì đó không ổn đang diễn ra phía sau hậu trường.
"Con phải đẩy nhanh việc này lên." Ông Tống Bá Nghiêm dặn dò con gái qua điện thoại trong một cuộc gọi tối muộn, giọng ông mang một sự căng thẳng hiếm thấy. "Dự án phía Tây thành phố đang gặp khó khăn về dòng vốn, cha cần khoản hợp tác này được ký kết càng sớm càng tốt, không thể chờ đợi thêm được nữa."
"Cha yên tâm, con sẽ lo liệu ổn thỏa." Vân Khanh đáp, dù trong lòng cô ta cũng bắt đầu cảm nhận được áp lực đang đè nặng lên cả gia đình mình. Cô ta hiểu rõ, nếu hôn ước này đổ vỡ, không chỉ tương lai hôn nhân của cô ta tan biến, mà cả sự nghiệp kinh doanh của cha mình cũng sẽ lâm vào cảnh nguy khốn, kéo theo danh dự của cả dòng họ Tống mà cô ta luôn tự hào.
Một buổi chiều, văn phòng luật sư riêng của ông Tống Bá Nghiêm gọi điện báo cho ông một chuyện bất thường: một luật sư doanh nghiệp quen biết cũ vừa kín đáo dò hỏi về lịch sử giao dịch của quỹ đầu tư đứng tên chung trong hợp đồng hôn sự, và về công ty vỏ bọc có cùng địa chỉ với một công ty con của tập đoàn họ Tống. Lần theo vài lớp quan hệ bắc cầu trong giới luật sư doanh nghiệp vốn chẳng mấy khi giữ được bí mật lâu, người đứng sau câu hỏi ấy hóa ra chính là một người bạn cũ của Hà Đức Long — trưởng phòng pháp chế Tập đoàn Doãn Gia. Ông Tống Bá Nghiêm nối máy báo ngay cho con gái, giọng ông không giấu được sự hoang mang hiếm thấy.
Vân Khanh nghe xong, gương mặt tối sầm lại. Chỉ với vài chi tiết rời rạc ấy, cô ta cũng đủ nhạy bén để ghép nối ra phần còn lại — rằng Bách Vũ, cùng với trưởng phòng pháp chế và cô trợ lý đặc biệt, hẳn đang bí mật điều tra chính điều khoản mà cha cô ta đã dày công cài cắm trong bản hợp đồng hôn sự.
Cô ta cúp máy, đứng dậy đi đến cửa sổ phòng riêng nhìn xuống con phố sầm uất bên dưới, trong đầu bắt đầu vạch ra những bước đi tiếp theo cần thực hiện để đảm bảo hôn ước không thể bị lung lay bởi bất kỳ trở ngại nào. Cơn giận dữ bùng lên trong lòng Vân Khanh. Cô ta hiểu ngay lập tức rằng, nếu cuộc điều tra ấy thành công, không chỉ hôn ước sẽ đổ vỡ, mà kế hoạch mà cha cô ta đã dày công sắp đặt cũng sẽ tan thành mây khói, kéo theo cả tương lai tài chính của gia tộc họ Tống đang lún sâu vào khó khăn. Và trong tâm trí cô ta, người chịu trách nhiệm chính cho việc phát hiện ra âm mưu này không ai khác chính là Vưu Tuyết Nhi — cô trợ lý mà cô ta vẫn luôn xem là một chướng ngại vật tầm thường, không đáng để bận tâm.
Vân Khanh quyết định hành động. Trước tiên, cô ta bí mật thuê một công ty điều tra tư nhân có tiếng trong giới thượng lưu, chuyên xử lý những vụ việc nhạy cảm cần sự kín đáo tuyệt đối. Chỉ trong vòng ba ngày, một bản báo cáo dày cộp được gửi đến tay cô ta, trong đó ghi rõ từng chi tiết về gốc gác của Tuyết Nhi — từ việc mẹ cô là quản gia lâu năm của biệt phủ họ Doãn, đến địa chỉ căn phòng nhỏ nơi hai mẹ con sinh sống trong khu hậu viện, thậm chí cả lịch trình sinh hoạt hằng ngày của cô, bao gồm cả việc cô thường xuyên bị nhìn thấy đi bộ từ một ngã tư cách cổng phụ biệt phủ vài trăm mét mỗi buổi tối.
Vân Khanh đọc từng trang báo cáo với một nụ cười đắc thắng dần nở trên môi. Cô ta hiểu rằng mình đã nắm trong tay một thứ vũ khí đủ sức mạnh để hạ gục hoàn toàn đối thủ mà cô ta luôn xem thường. Cô ta hẹn gặp riêng Tuyết Nhi tại một quán cà phê sang trọng gần trụ sở tập đoàn, với lý do bàn bạc thêm về chi tiết lễ đính hôn, nhưng ngay khi cả hai vừa ngồi xuống, thái độ của cô ta đã thay đổi hoàn toàn, không còn chút vỏ bọc lịch sự nào.
"Cô nghĩ tôi không biết cô đang làm gì sau lưng tôi à?" Vân Khanh mở lời, giọng sắc lạnh, ánh mắt nhìn Tuyết Nhi đầy vẻ thù địch.
Tuyết Nhi giữ vẻ bình thản, dù trong lòng đã lập tức cảnh giác cao độ. "Em không hiểu chị đang nói gì ạ."
"Đừng giả vờ ngây thơ nữa." Vân Khanh cười khẩy, giọng đầy khinh miệt. "Tôi biết cô với anh Vũ đang điều tra chuyện gì đó liên quan đến hợp đồng của gia đình tôi. Cô nghĩ mình là ai mà dám xen vào chuyện của người khác như vậy?"
"Nếu có bất kỳ vấn đề gì liên quan đến tính minh bạch của hợp đồng, đó là trách nhiệm của bộ phận pháp chế cần làm rõ, không phải chuyện cá nhân giữa em và chị." Tuyết Nhi đáp, giọng vẫn giữ được sự điềm tĩnh chuyên nghiệp, dù tim cô đang đập nhanh hơn bình thường.
"Trách nhiệm gì chứ, tôi thấy rõ ràng là cô đang cố tình phá hoại hôn ước của tôi để có cơ hội tiếp cận anh Vũ thôi." Vân Khanh nghiêng người về phía trước, giọng hạ thấp nhưng đầy đe dọa. "Cô nghĩ một con bé xuất thân tầm thường như cô có thể sánh được với tôi sao? Cô biết tôi là ai không, tôi có thể phá hủy sự nghiệp của cô chỉ bằng một cuộc điện thoại."
"Chị muốn nói gì thì cứ nói thẳng ra." Tuyết Nhi đáp, cố giữ giọng vững vàng, dù hai bàn tay đang đan chặt vào nhau dưới mặt bàn để giấu đi cái run đã bắt đầu lan tới từng đầu ngón tay.
Vân Khanh nhếch mép cười, ánh mắt lóe lên vẻ đắc thắng nguy hiểm. "Tôi đã cho người điều tra về cô, cô Tuyết Nhi ạ. Cô nghĩ tôi không biết mẹ cô là quản gia trong chính biệt phủ họ Doãn sao? Cô nghĩ tôi không biết cô, con gái một người hầu, đêm nào cũng phải chui về một căn phòng nhỏ bé sau cánh cửa hậu viện để giặt giũ áo quần cho chính người đàn ông cô thầm yêu sao?"
Tuyết Nhi cảm thấy như cả người mình đông cứng lại, máu như ngừng chảy trong huyết quản. Cô không ngờ Vân Khanh lại điều tra sâu đến vậy, và cũng không ngờ bí mật cô đã cố gắng giữ kín suốt ba năm qua lại bị phơi bày một cách trần trụi như thế này, ngay trước mặt chính người phụ nữ cô xem là mối đe dọa lớn nhất.
"Chị..." Tuyết Nhi cố mở lời nhưng giọng nói nghẹn lại nơi cổ họng.
"Đừng có chối." Vân Khanh cắt ngang, giọng đầy sự khoái trá tàn nhẫn. "Nếu cô không muốn cả tập đoàn, cả giới thượng lưu Hà Nội biết được thân phận thật sự của cô — một con bé người hầu giả danh trợ lý cấp cao để lừa gạt tình cảm của tổng giám đốc — thì tốt nhất cô nên dừng ngay việc điều tra vớ vẩn kia lại, và biến mất khỏi cuộc sống của anh Vũ càng sớm càng tốt."
"Chị nghĩ chị có thể dùng chuyện xuất thân của em để đe dọa em sao?" Tuyết Nhi hỏi, giọng run rẩy nhưng vẫn cố giữ chút kiêu hãnh còn sót lại.
"Tôi không nghĩ, tôi chắc chắn." Vân Khanh đứng dậy, nhìn xuống Tuyết Nhi với ánh mắt đầy vẻ bề trên. "Trong giới thượng lưu này, danh dự và thân phận là tất cả. Một khi sự thật về cô bị phơi bày, không chỉ anh Vũ sẽ cảm thấy bị lừa dối, mà cả ông Chí Kiên cũng sẽ không thể chấp nhận việc con trai mình dính líu tình cảm với con gái của người hầu trong chính nhà mình. Cô nên tự biết điều, đừng để tôi phải ra tay."
Nói xong, Vân Khanh xoay người rời khỏi quán cà phê, để lại Tuyết Nhi ngồi đó một mình, tay run rẩy siết chặt ly nước đã nguội lạnh từ lúc nào. Cô nhìn ra ngoài cửa kính, thành phố vẫn nhộn nhịp như mọi ngày, nhưng trong lòng cô, cả thế giới dường như vừa sụp đổ. Bí mật cô đã cố gắng bảo vệ suốt bao năm qua, giờ đây đã nằm trong tay một người sẵn sàng dùng nó để hủy hoại cô không chút do dự.
Tuyết Nhi ngồi đó rất lâu sau khi Vân Khanh đã rời đi, không còn tâm trí để ý đến những ánh mắt tò mò của những vị khách xung quanh trước vẻ mặt thất thần của cô. Cô nhớ lại từng lời đe dọa sắc lạnh vừa rồi, từng chi tiết về cuộc sống riêng tư của mình mà cô tưởng chừng đã giấu kín tuyệt đối, giờ đây lại bị phơi bày trần trụi trước một người sẵn sàng lợi dụng nó để triệt hạ cô. Cô tự hỏi, liệu công ty điều tra tư nhân kia còn phát hiện ra những gì khác nữa — liệu họ có biết về mối quan hệ thân thiết thời thơ ấu giữa cô và Bách Vũ hay không, hay chỉ dừng lại ở thân phận hiện tại của mẹ con cô.
Điện thoại trong túi cô rung lên, là tin nhắn từ Bách Vũ hỏi về tiến độ một tài liệu công việc. Cô nhìn màn hình điện thoại, ngón tay run rẩy không biết phải trả lời như thế nào, cảm giác như mọi nền tảng cô đã dày công xây dựng suốt ba năm qua đang lung lay dữ dội trước nguy cơ sụp đổ hoàn toàn chỉ trong một khoảnh khắc.