Chương 21
Chương 21 — Tình Yêu Thức Giấc Sau Khi Rời Đi
Sự Sụp Đổ Của Một Toan Tính
Người trợ lý riêng của Vân Khanh nhấn nút. Trên màn hình lớn hiện lên một loạt tin nhắn được dàn dựng tinh vi, kèm theo vài bức ảnh chụp Tuyết Nhi đang ngồi cùng một người đàn ông lạ mặt tại một quán cà phê, nét mặt cả hai nghiêng về phía nhau như đang trao đổi điều gì bí mật.
"Đây là tin nhắn giữa cô ta với người của đối thủ, bàn bạc về việc cung cấp báo cáo tài chính nội bộ để đổi lấy một khoản tiền lớn." Vân Khanh nói, giọng cô lấy lại được vẻ sắc bén, đứng thẳng người, ánh mắt quét qua từng gương mặt trong phòng. "Còn đây là hình ảnh cuộc gặp gỡ giữa hai người, chụp cách đây ba tuần."
Một vài thành viên lớn tuổi trong gia tộc họ Doãn khẽ cau mày, nhìn nhau, rồi nhìn về phía Tuyết Nhi với ánh mắt bắt đầu dao động. Bà cô họ lớn tuổi nhất, người vẫn ngồi im lặng từ đầu buổi họp, khẽ hỏi người bên cạnh, giọng đủ để cả góc bàn nghe thấy: "Nếu là thật thì nghiêm trọng đấy, một trợ lý thân cận như vậy mà lại..." Câu nói bỏ lửng, nhưng đủ khiến không khí trong phòng chùng xuống một nhịp, và Tuyết Nhi, đứng cạnh Đức Long, cảm thấy hàng chục ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, không còn là ánh mắt cảm thông như phút trước, mà pha lẫn nghi hoặc.
"Những bức ảnh và tin nhắn này là giả mạo." Bách Vũ lên tiếng, giọng anh không hề dao động, nhưng ông Chí Kiên đã giơ tay ngăn lại trước khi anh nói tiếp.
"Con nói giả, nhưng con có gì để chứng minh ngay tại đây, trước mặt tất cả mọi người?" Giọng ông Chí Kiên nghiêm khắc, không thiên vị. "Cha không thể chỉ dựa vào lời con nói mà bỏ qua một cáo buộc nghiêm trọng như vậy."
"Chúng tôi có báo cáo phân tích kỹ thuật số, hoàn thành từ đêm qua." Đức Long đáp, đặt lên bàn một tập tài liệu khác, chỉ vào những dòng chữ đánh dấu đỏ. "Dấu vết chỉnh sửa còn nằm nguyên trong siêu dữ liệu của từng tệp ảnh."
"Báo cáo đó do chính người của các người thực hiện." Vân Khanh cắt ngang, giọng cô đầy vẻ đắc thắng. "Ai dám chắc nó không bị làm sai lệch để bảo vệ cô ta?"
Một khoảng lặng ngắn ngủi trôi qua, đủ để vài ánh mắt trong phòng lại một lần nữa dao động. Đức Long chỉ mỉm cười, không hề nao núng, rồi rút từ trong cặp tài liệu ra một phong bì dán kín có đóng dấu đỏ.
"Tôi đoán trước cô sẽ nói vậy." Anh nói, giọng anh điềm tĩnh đến lạ. "Vì vậy, ngay khi nhận được kết quả phân tích từ đội ngũ nội bộ, tôi đã gửi toàn bộ dữ liệu gốc cho một đơn vị giám định độc lập bên ngoài tập đoàn, không có bất kỳ liên hệ lợi ích nào với chúng tôi, để họ tự tiến hành kiểm tra lại từ đầu." Anh mở phong bì, lấy ra một bản kết luận có chữ ký và con dấu của một trung tâm giám định pháp y kỹ thuật số độc lập, đặt xuống bàn trước mặt ông Chí Kiên. "Kết quả về tay tôi lúc năm giờ sáng nay, ngay trước khi tôi rời nhà đến đây."
Ông Chí Kiên cầm lấy bản kết luận, đọc lướt qua, gương mặt ông dần giãn ra, rồi lại đanh lại vì phẫn nộ. Ông đưa mắt nhìn khắp phòng, để tất cả các thành viên đều thấy rõ con dấu độc lập trên trang giấy.
"Kết luận rất rõ ràng." Ông nói, giọng ông không còn chút nghi ngờ nào. "Toàn bộ ảnh và tin nhắn đều được ghép và dựng bằng phần mềm chỉnh sửa chuyên nghiệp, không phải dữ liệu gốc."
Vân Khanh đứng chết lặng, gương mặt cô ta trắng bệch, hai tay siết chặt vào nhau đến mức các đốt ngón tay trắng bệch theo. Cô ta liếc nhìn cha mình, nhưng ông Tống Bá Nghiêm chỉ có thể ngồi im, không còn bất kỳ lời nào để cứu vãn tình thế. Bà cô họ lớn tuổi khẽ gật đầu về phía Tuyết Nhi, ánh mắt bà giờ đây không còn dao động nữa, mà là một sự áy náy thầm lặng vì đã suýt tin vào những lời cáo buộc vô căn cứ.
Trong khoảnh khắc bị dồn vào đường cùng ấy, Vân Khanh quay phắt sang nhìn thẳng vào Tuyết Nhi, ánh mắt cô ta không còn chút kiêu ngạo tính toán, mà chỉ còn lại sự cay độc của một người sắp mất tất cả.
"Cô tưởng cô thắng rồi sao?" Cô ta rít lên, bước một bước về phía Tuyết Nhi, giọng vỡ ra thành gào thét. "Cô nghĩ chỉ cần lật được vài tờ giấy là cô có thể đứng ngang hàng với tất cả những người trong căn phòng này sao? Cô là ai chứ? Một con bé người hầu! Mẹ cô là quản gia trong chính căn nhà này, còn cô đêm nào cũng phải chui về hậu viện giặt giũ áo quần cho anh Vũ, vậy mà dám đứng đây, dám để anh ấy bênh vực cô trước mặt cả gia tộc!"
Tiếng gào của Vân Khanh vang khắp căn phòng, khiến mọi cuộc thì thầm lập tức tắt bặt. Các thành viên gia tộc họ Doãn quay sang nhìn Tuyết Nhi với ánh mắt sững sờ, không phải vì khinh miệt, mà vì hoàn toàn bất ngờ trước thông tin vừa bị hét lên giữa phòng khánh tiết trang nghiêm nhất của biệt phủ.
Tuyết Nhi đứng lặng một giây, tim cô đập dồn dập, nhưng cô không cúi đầu như những lần trước. Cô ngẩng lên, nhìn thẳng vào Vân Khanh, giọng cô run nhưng không hề khuất phục.
"Đúng." Cô nói, chỉ một tiếng, nhưng đủ khiến cả phòng nín thở. "Mẹ tôi là quản gia của biệt phủ này hơn hai mươi năm, và tôi lớn lên trong khu hậu viện phía sau. Nhưng xuất thân đó chưa từng khiến tôi làm việc kém tận tụy hơn một ngày nào trong ba năm qua, và nó cũng không phải thứ tôi cần phải xấu hổ trước mặt bất kỳ ai, kể cả chị."
Cả căn phòng im phăng phắc. Vân Khanh đứng đó, môi run run, không còn lời nào để đáp trả trước câu nói điềm tĩnh mà đanh thép ấy.
Ông Chí Kiên đứng dậy khỏi ghế chủ tọa, gương mặt ông đỏ bừng vì giận dữ, nhưng cơn giận ấy giờ đây không còn hướng về phía Tuyết Nhi, mà hướng thẳng vào Vân Khanh. "Cô Vân Khanh." Giọng ông vang lên như sấm, khiến cả căn phòng rúng động. "Tôi từng nghĩ cô là một cô gái được giáo dục tử tế, xứng đáng trở thành con dâu của gia tộc họ Doãn. Nhưng hôm nay, tôi đã chứng kiến cô dàn dựng bằng chứng giả để hãm hại một người vô tội, và khi kế hoạch đó thất bại, cô lại quay sang lăng nhục xuất thân của người ta ngay giữa chốn đông người, chỉ vì lòng ích kỷ và nỗi sợ hãi của chính mình. Tôi không thể chấp nhận một người con dâu như vậy bước vào gia đình này."
Ông quay sang nhìn cả hai gia tộc, giọng ông dứt khoát, không chừa lại bất kỳ khoảng trống nào cho sự thương lượng. "Kể từ hôm nay, tôi tuyên bố hủy bỏ toàn bộ hôn ước giữa Bách Vũ và cô Vân Khanh, đồng thời chấm dứt mọi hợp tác kinh doanh với tập đoàn họ Tống. Bộ phận pháp chế của chúng tôi sẽ làm việc chính thức với các ông về âm mưu chiếm đoạt cổ phần lẫn hành vi dàn dựng bằng chứng giả ngày hôm nay, theo đúng quy định pháp luật."
Ông Tống Bá Nghiêm đứng dậy, cúi đầu một cách gượng gạo, không còn chút uy thế nào của một người đứng đầu gia tộc kinh doanh lớn. "Tôi xin nhận trách nhiệm về toàn bộ sự việc này, và xin phép được rút lui."
"Ông có thể rời khỏi đây." Ông Chí Kiên đáp, không hề khoan nhượng. "Nhưng đừng nghĩ một lời xin lỗi suông có thể xóa bỏ những gì hai cha con ông đã cố tình thực hiện."
Cha con nhà họ Tống lặng lẽ rời khỏi phòng khánh tiết trong sự im lặng nặng nề. Trước khi bước ra cửa, Vân Khanh quay đầu nhìn lại Tuyết Nhi một lần cuối, ánh mắt cô ta không còn kiêu ngạo hay thù hằn, mà chỉ còn lại sự trống rỗng của một người vừa đánh mất tất cả những gì mình từng tự tin nắm giữ. Tuyết Nhi không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, không phải như một cử chỉ tha thứ, mà đơn giản là một sự thừa nhận rằng câu chuyện giữa họ, dù cay đắng đến đâu, cuối cùng cũng đã đến hồi kết. Khi cánh cửa lớn khép lại sau lưng hai cha con, cả căn phòng như trút bỏ được một gánh nặng vô hình.
Đức Long thở phào, khẽ vỗ vai Bách Vũ. "Xong rồi, anh Vũ. Chúng ta đã làm được." Nhưng ngay khi vừa dứt lời, anh cũng nhận ra, cùng với tất cả những người còn lại trong phòng, rằng có một điều vừa được nói ra giữa cơn giận dữ của Vân Khanh mà không ai trong phòng, ngoài Bách Vũ, Đức Long và bản thân Tuyết Nhi, từng biết đến trước đó.
Bích Ngọc, đứng ở cuối phòng với tư cách hỗ trợ ghi chép, len lỏi đến gần hơn, nắm chặt tay Tuyết Nhi, thì thầm đầy lo lắng lẫn xúc động. "Chị Nhi, chị ổn không? Cả phòng vừa nghe hết rồi."
"Chị ổn." Tuyết Nhi đáp, giọng cô vẫn còn run, nhưng ánh mắt cô đã bình tĩnh trở lại. "Có lẽ, đây cũng là lúc mọi chuyện nên được nói ra hết, theo đúng cách của nó."
Cả căn phòng khánh tiết vẫn còn chưa hết xôn xao trước những gì vừa được phơi bày, hàng chục ánh mắt vẫn đang đổ dồn về phía góc bàn nơi Tuyết Nhi đứng, chờ đợi một lời giải thích rõ ràng hơn cho thân phận thật sự vừa bị hét lên giữa phòng. Bách Vũ đứng lặng một lúc, nhìn quanh những gương mặt đang bối rối của các thành viên gia tộc, rồi anh quay sang nhìn cha mình, ánh mắt anh mang một sự quyết tâm không thể lay chuyển.
"Thưa cha," anh nói, giọng anh vang lên giữa sự im lặng đang chờ đợi của cả căn phòng, "con nghĩ đã đến lúc con nói rõ toàn bộ sự thật, không phải vì bị ép buộc bởi những gì Vân Khanh vừa hét lên, mà vì đó là điều con đáng lẽ nên tự mình công bố từ đầu, bằng tất cả niềm tự hào của con."