Chương 4
Chương 4 — Tình Yêu Thức Giấc Sau Khi Rời Đi
Cô Bé Năm Xưa
Đêm đó, sau khi về đến hậu viện, Tuyết Nhi không ngủ được. Cô ngồi bên cửa sổ phòng mình, nhìn ánh trăng lọt qua tán cây xà cừ cổ thụ trồng từ thời ông nội của Bách Vũ, và ký ức hai mươi năm trước bỗng ùa về rõ ràng như mới hôm qua.
Ngày ấy, Tuyết Nhi mới sáu tuổi, còn Bách Vũ mười tuổi. Biệt phủ họ Doãn khi đó chưa đồ sộ như bây giờ, nhưng khu vườn đã rộng và rậm rạp, đủ để hai đứa trẻ có cả một thế giới riêng để khám phá mỗi buổi chiều sau giờ học. Bách Vũ khi ấy không phải là cậu chủ lạnh lùng nghiêm nghị như bây giờ, mà là một cậu bé nghịch ngợm, thích trốn khỏi sự giám sát của gia sư riêng để chạy sang khu hậu viện tìm Tuyết Nhi.
"Tuyết Nhi, ra đây chơi với anh." Cậu bé Bách Vũ khi đó vẫn hay đứng ngoài cổng hậu viện gọi lớn, tay cầm theo một con diều tự làm hoặc một chiếc vợt bắt bướm cũ kỹ.
Tuyết Nhi nhớ rõ mình khi đó luôn chạy ùa ra ngay, hai đứa trẻ nắm tay nhau chạy khắp khu vườn, trèo cây, bắt cào cào, hay đơn giản chỉ là ngồi bên bờ ao nhỏ sau vườn, ném đá tạo sóng lăn tăn trên mặt nước. Bà Lành khi đó vẫn thường đứng ở cửa nhìn theo, vừa mỉm cười vừa lo lắng, còn bà chủ Lâm Diệu Hoa — mẹ của Bách Vũ — đôi lúc cũng ra tận hậu viện, ngồi xuống bậc thềm cùng bà Lành uống trà, nhìn hai đứa trẻ nô đùa với ánh mắt hiền hậu.
"Hoa này," bà Lành từng nói, giọng nửa đùa nửa thật, "cậu Vũ nhà chị cứ quấn lấy con Nhi nhà em thế này, sau lớn lên chắc chị phải nhận em làm sui gia mất."
Bà Hoa chỉ cười, xoa đầu Tuyết Nhi nhỏ, ánh mắt dịu dàng. "Ừ thì biết đâu được, duyên số mà."
Đó chỉ là câu nói đùa của hai người phụ nữ trong một buổi chiều yên bình, nhưng Tuyết Nhi bé nhỏ khi đó đã ghi nhớ nó, ngây thơ tin rằng mình và Bách Vũ sẽ mãi mãi là bạn thân, sẽ luôn được chơi cùng nhau trong khu vườn rộng lớn ấy.
Có một mùa hè, Bách Vũ lén lấy trộm chiếc máy ảnh phim cũ của cha để chụp lại những buổi chiều rong chơi ấy, dù cậu chẳng biết dùng máy đúng cách, phần lớn ảnh chụp ra đều bị mờ hoặc lệch khung hình. Nhưng có một tấm, hiếm hoi rõ nét, chụp cảnh Tuyết Nhi đang cười toe toét, tay cầm một quả ổi vừa hái trộm trong vườn, tóc tết hai bên buộc nơ đỏ, đứng cạnh Bách Vũ đang giơ ngón tay hình chữ V. Tấm ảnh đó, sau khi được rửa ra, Bách Vũ đã lén đưa cho cô giữ, dặn đi dặn lại rằng đây là bí mật của riêng hai đứa, không được cho ai xem, kể cả người lớn. Tuyết Nhi vẫn còn giữ tấm ảnh ấy đến tận bây giờ, cất kỹ trong một quyển sổ cũ dưới đáy tủ quần áo, đã sờn góc vì năm tháng nhưng chưa bao giờ cô nỡ vứt đi.
Những buổi chiều mưa, khi không thể ra vườn chơi, hai đứa trẻ thường trốn trong nhà kho cũ phía sau hậu viện, nơi chất đầy những vật dụng làm vườn không còn dùng đến, kể cho nhau nghe những câu chuyện tưởng tượng về thế giới bên ngoài bức tường biệt phủ. Bách Vũ khi đó hay mơ về việc trở thành một phi công, được bay khắp thế giới, còn Tuyết Nhi chỉ ước mơ giản dị hơn nhiều — cô muốn học thật giỏi, để sau này có thể tự nuôi sống bản thân và mẹ, không phải sống dựa vào lòng thương xót của bất kỳ ai.
"Sau này lớn lên, nếu anh làm phi công thật, anh sẽ chở em đi khắp nơi." Bách Vũ khi đó đã hứa, giọng đầy tự tin của một đứa trẻ chưa hiểu hết những giới hạn của cuộc đời.
"Vậy còn nếu em không có tiền mua vé máy bay thì sao?" Tuyết Nhi hỏi lại, ngây thơ nhưng cũng đã sớm mang trong mình ý thức về khoảng cách giàu nghèo.
"Anh sẽ cho em đi miễn phí, vì em là bạn thân nhất của anh." Bách Vũ đáp chắc nịch, khiến cô bé Tuyết Nhi khi đó cười rạng rỡ, tin tưởng tuyệt đối vào lời hứa hồn nhiên ấy.
Sự kiện thay đổi tất cả xảy ra vào một buổi chiều mùa hè, khi Tuyết Nhi và Bách Vũ lẻn ra khu vườn phía sau, nơi có nuôi một con chó becgie lớn của gia đình để canh gác ban đêm, thường được xích lại vào ban ngày nhưng hôm đó không hiểu sao dây xích bị lỏng. Bách Vũ, vốn tò mò và bạo dạn, đã lại gần định vuốt ve con vật, không ngờ nó bỗng gầm gừ dữ tợn rồi lao tới.
Tuyết Nhi khi đó không kịp suy nghĩ gì cả, chỉ theo bản năng lao ra đẩy Bách Vũ ngã sang một bên, còn mình thì hứng trọn cú cắn của con chó vào cánh tay phải. Cô nhớ rõ cơn đau buốt nhói lan khắp cánh tay, tiếng mình hét lên, và tiếng Bách Vũ gào khóc gọi người lớn trong khi vẫn cố kéo cô ra xa, đến mức chính cậu cũng bị trầy xước ở tay vì vướng vào hàng rào kẽm gai gần đó.
Người lớn chạy ra kịp thời, con chó bị khống chế, Tuyết Nhi được đưa đi bệnh viện khâu vết thương, để lại một vết sẹo nhỏ hình lưỡi liềm ở mặt trong cánh tay phải, gần cổ tay. Bách Vũ cũng có một vết sẹo nhỏ hơn ở mu bàn tay trái do vướng hàng rào, nhưng mờ nhạt hơn nhiều so với vết sẹo của cô.
"Tuyết Nhi, anh xin lỗi." Cậu bé Bách Vũ khi đó đã khóc suốt cả buổi tối ngồi bên giường bệnh của cô, nắm chặt bàn tay lành lặn của cô, giọng nghẹn ngào. "Vì anh mà em bị thương. Sau này anh sẽ luôn bảo vệ em, anh hứa."
Đó là lời hứa của một cậu bé mười tuổi, ngây thơ và chân thành, nhưng Tuyết Nhi khi đó, dù mới sáu tuổi, đã khắc ghi nó vào lòng như một điều thiêng liêng không thể quên. Suốt hai năm sau đó, hai đứa trẻ vẫn thân thiết như trước, thậm chí còn gắn bó hơn sau sự kiện ấy, cho đến khi Bách Vũ tròn mười hai tuổi.
Năm đó, sau khi bà Lâm Diệu Hoa qua đời vì bạo bệnh, ông Doãn Chí Kiên quyết định gửi con trai sang Anh du học, một phần vì muốn con trai tránh xa nỗi đau mất mẹ trong một môi trường mới, một phần vì ông tin rằng chỉ có sự rèn giũa khắc nghiệt ở nước ngoài mới đủ để tạo nên một người kế thừa xứng đáng cho cả tập đoàn.
Ngày Bách Vũ rời đi, Tuyết Nhi đứng nép sau cánh cổng hậu viện, không dám ra tiễn công khai vì mẹ dặn không được làm phiền chuyện của gia chủ trong lúc tang gia còn chưa nguôi. Cô chỉ đứng từ xa, nhìn chiếc xe đưa Bách Vũ ra sân bay, lòng đau như cắt nhưng không dám khóc thành tiếng.
Những tháng đầu, Bách Vũ vẫn gửi thư về cho cô, những lá thư viết tay nắn nót kể về cuộc sống mới ở Anh, về ngôi trường nội trú xa lạ, về nỗi nhớ nhà. Tuyết Nhi giữ tất cả những lá thư đó trong một chiếc hộp gỗ nhỏ, đọc đi đọc lại đến thuộc lòng. Nhưng dần dần, thư từ thưa đi, rồi ngưng hẳn sau khoảng hai năm. Có lẽ cuộc sống mới, những mối quan hệ mới, và cả nỗi đau mất mẹ đã khiến cậu bé Bách Vũ dần khép lại một phần ký ức về biệt phủ, về khu hậu viện, và về cô bé từng cứu mình khỏi con chó dữ.
Mười một năm sau, Bách Vũ trở về nước ở tuổi hai mươi ba, tiếp quản vị trí tổng giám đốc điều hành Tập đoàn Doãn Gia, đã là một người đàn ông trưởng thành, lạnh lùng, nghiêm nghị, hoàn toàn khác với cậu bé nghịch ngợm ngày xưa. Bốn năm sau nữa, khi guồng máy tập đoàn dưới tay anh đã mở rộng đến mức cần thêm một trợ lý đặc biệt sát cánh xử lý khối lượng công việc ngày một dày đặc, Tuyết Nhi khi ấy vừa tốt nghiệp đại học, được nhận vào vị trí đó sau một quá trình phỏng vấn hoàn toàn dựa trên năng lực, không hề nhắc đến quá khứ chung giữa hai người. Cô nhớ rõ buổi phỏng vấn đầu tiên, khi Bách Vũ nhìn hồ sơ của cô, hỏi vài câu về kinh nghiệm và kỹ năng, không hề có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy anh nhận ra cô chính là cô bé năm xưa từng chơi đùa cùng mình trong khu vườn hậu viện.
"Em có kinh nghiệm làm việc trong môi trường áp lực cao không?" anh đã hỏi, giọng công việc thuần túy.
"Dạ có ạ." Tuyết Nhi khi đó đã trả lời, tim đập loạn nhịp nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, một phần vì hồi hộp cho buổi phỏng vấn, một phần vì đau lòng khi nhận ra người trước mặt hoàn toàn không còn dấu vết gì của cậu bé từng nắm tay mình chạy khắp khu vườn.
Ba năm trôi qua kể từ ngày đó, Tuyết Nhi vẫn giữ vết sẹo hình lưỡi liềm trên tay như một bằng chứng thầm lặng của quá khứ, vẫn mỗi tối về giặt là những bộ trang phục của Bách Vũ với đôi tay từng bị chính con chó dữ năm xưa cắn để bảo vệ anh, nhưng chưa một lần cô dám hé lộ sự thật ấy. Cô sợ. Sợ rằng nếu Bách Vũ biết cô chính là cô bé năm xưa, mọi thứ giữa họ sẽ trở nên gượng gạo, hoặc tệ hơn, anh sẽ cảm thấy áy náy vì lời hứa "sẽ luôn bảo vệ em" mà một cậu bé mười tuổi đã lỡ nói ra, giờ đây trở thành gánh nặng vô hình không đáng có.
Tuyết Nhi đưa tay chạm nhẹ vào vết sẹo cũ trên cổ tay mình, ánh trăng ngoài cửa sổ soi rõ đường nét hình lưỡi liềm mờ nhạt theo năm tháng nhưng chưa bao giờ biến mất hoàn toàn. Cô khẽ thì thầm, như đang nói với chính cậu bé trong ký ức xa xôi ấy.
"Anh không cần phải giữ lời hứa đó nữa đâu, Bách Vũ. Chỉ cần anh sống tốt là được rồi."
Ngoài kia, đêm vẫn tĩnh lặng, và ở khu nhà chính cách đó không xa, người đàn ông từng là cậu bé trong ký ức ấy vẫn đang miệt mài với công việc, hoàn toàn không hay biết rằng chỉ cách mình vài trăm mét, có một cô gái vẫn đang âm thầm giữ trọn vẹn một lời hứa mà chính anh đã quên mất từ lâu.